Danh sách ĐT Pháp: chia tay Camavinga, Kolo Muani gây tranh cãi

World Cup 2026: Shakira, Madonna “từ chối tiền” để lên sóng toàn cầu

Ghi bàn sớm để làm gì? Báo UAE thừa nhận bản lĩnh của U17 Việt Nam

Duy Tân

Man City bị dồn lịch nhưng vẫn là “cửa trên” trong cuộc đua với Arsenal

Cuộc đua vô địch giải Ngoại hạng Anh mùa này đang được đẩy tới cao trào khi Arsenal dẫn đầu với 79 điểm, chỉ hơn Man City 2 điểm sau vòng 36. Trên lý thuyết, Arsenal nắm quyền tự quyết, nhưng những gì đang diễn ra cho thấy đội bóng khiến phần còn lại phải dè chừng vẫn là Man City.

Lịch thi đấu bất lợi nhưng lực lượng “gánh” được

Man City phải chia sức cho cả chung kết Cúp FA với Chelsea rồi lập tức trở lại giải Ngoại hạng gặp Bournemouth và Aston Villa. Lịch thi đấu dày đặc là bất lợi rõ ràng so với Arsenal, đội có thể tập trung hoàn toàn cho hai trận gặp Burnley và Crystal Palace. Tuy vậy, chiều sâu lực lượng cùng kinh nghiệm chinh chiến của Man City lại tạo ra thế cân bằng. Trận thắng Crystal Palace 3-0 là ví dụ điển hình khi Pep Guardiola xoay tua tới 6 vị trí nhưng đội bóng vẫn áp đảo đối thủ vừa vào chung kết Cúp châu Âu hạng ba.

Hiệu số và đối đầu trực tiếp nghiêng về Man City

Ở cuộc đua đường dài, từng chi tiết nhỏ có thể quyết định. Man City hiện hơn Arsenal về hiệu số bàn thắng bại, +43 so với +42. Họ cũng ghi nhiều hơn 7 bàn, với 75 pha lập công. Trong trường hợp hai đội kết thúc mùa giải với cùng điểm số, đây là lợi thế không nhỏ. Thành tích đối đầu mùa này cũng đứng về phía thầy trò Guardiola khi họ thắng một trận và hòa một trận trước Arsenal.

Arsenal dẫn đầu, nhưng Man City mới là đội gây sức ép

Arsenal có quyền tự quyết, song áp lực thực sự lại đến từ việc phía sau là một Man City đã quá quen với những cuộc nước rút kiểu này. Sự kết hợp giữa chiều sâu đội hình, kinh nghiệm và những lợi thế về hiệu số, đối đầu khiến Man City, dù bị dồn lịch, vẫn là đội bóng mà cả giải Ngoại hạng phải dè chừng trong hai vòng cuối.

0
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Thép Xanh Nam Định vừa trải qua một mùa giải căng trên nhiều đấu trường nhưng kết quả chưa tương xứng với lực lượng ngoại binh đông đảo. Sở hữu tới 12 cầu thủ nước ngoài, đội bóng thành Nam vẫn chỉ đứng giữa bảng xếp hạng V.League, dừng bước ở bán kết Cúp các CLB Đông Nam Á và không thể bứt lên ở AFC Champions League Two.

Tham vọng nhiều, sân chơi lại thu hẹp

Ở V.League, Thép Xanh Nam Định hiện xếp thứ 6 với 31 điểm sau 22 trận, kém Công an TP.HCM đúng 1 điểm. Tại Cúp Quốc gia, thầy trò HLV Vũ Hồng Việt lại tiếp tục chạm trán chính đối thủ này ở bán kết ngày 11/6. Trên mặt trận châu lục, đội bóng thành Nam kết thúc vòng bảng AFC Champions League Two ở vị trí thứ 3 bảng F với 9 điểm, bằng Ratchaburi nhưng thua về số bàn thắng. Ở sân chơi khu vực, họ bị Selangor đánh bại 4-1 sau hai lượt trận bán kết.

Giới hạn ngoại binh buộc phải chọn lọc

Với cục diện hiện tại, khả năng cao Thép Xanh Nam Định chỉ còn góp mặt ở V.League và Cúp Quốc gia mùa 2026/2027. Quy định mỗi đội chỉ được đăng ký tối đa 4 ngoại binh tại V.League khiến việc giữ nguyên dàn 12 cầu thủ ngoại trở nên bất khả thi. Đội chủ sân Thiên Trường buộc phải thu gọn lực lượng, ưu tiên những gương mặt thực sự tạo khác biệt.

Giữ người hiệu quả, chia tay phần còn lại

Trong bối cảnh đó, trung vệ Lucas Alves, tiền vệ Caio Cesar cùng hai tiền đạo Brenner Marlos và Chadrac Akolo nhiều khả năng được giữ lại. Lucas là chốt chặn quan trọng ở hàng thủ, Caio chơi nổi bật ở tuyến giữa, còn Brenner ghi 10 bàn và có 7 kiến tạo sau 24 trận. Akolo cũng kịp để lại dấu ấn với 5 bàn và 1 kiến tạo sau 12 lần ra sân. Ngược lại, nhóm ngoại binh còn lại như Njabulo Blom, Mitchell Dijks, Percy Tau, Walber, Kyle Hudlin, Arnaud Lusamba, Romulo, Caique gần như nằm trong diện thanh lý khi mùa 2025/2026 khép lại.

Xem thêm
0
145 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Slot ở giữa làn đạn

Arne Slot bước vào mùa thứ hai với tư cách nhà vô địch giải ngoại hạng, nhưng vị thế đó không giúp ông tránh khỏi sức ép. Sau chuỗi chín thất bại trong 12 trận hồi tháng 11, ông trở thành tâm điểm chỉ trích. Một bộ phận người hâm mộ còn cố phủ nhận vai trò của Slot trong chức vô địch, cho rằng đó là di sản của thời Jurgen Klopp, dù thực tế ông đã điều chỉnh chiến thuật để đưa đội từ vị trí thứ ba lên ngôi đầu. Mùa này, Liverpool thua 18 trận trên mọi đấu trường, nhiều nhất từ mùa 2014-2015, lần đầu tiên trong hơn một thế kỷ bị cả hai đội thành Manchester thắng cả lượt đi lẫn về, và không thắng nổi đội mới lên hạng nào trên sân nhà trong kỷ nguyên giải ngoại hạng.

Quyết định trên sân: từ thay người đến cách dùng nhân sự

Slot phải đối mặt với nhiều yếu tố bất lợi: các thương vụ đắt giá như Isak, Hugo Ekitike, Wirtz chỉ có 118 phút cùng nhau, chấn thương và những rắc rối từ vụ Mohamed Salah nổi nóng ở Elland Road. Tuy vậy, cách ông xử lý nhân sự cũng gây tranh cãi. Việc kéo Szoboszlai xuống đá hậu vệ phải khiến tuyến giữa vốn đã suy giảm vì phong độ của Mac Allister càng mong manh. Nhóm cầu thủ dự bị ít được trao cơ hội, dẫn tới sự phụ thuộc vào trụ cột trong trạng thái mệt mỏi. Nhiều lần thay người mang màu sắc vội vã hơn là nằm trong một kế hoạch rõ ràng.

Edwards, Hughes và bài toán xây dựng đội hình

Trên thượng tầng, Michael Edwards trở lại với vai trò người phụ trách bóng đá của tập đoàn sở hữu câu lạc bộ và đưa ra thay đổi lớn: Liverpool chuyển từ mô hình huấn luyện viên trưởng toàn quyền sang huấn luyện viên đội bóng, với cấu trúc hợp tác nhiều hơn. Richard Hughes được bổ nhiệm làm giám đốc thể thao, chịu trách nhiệm tuyển chọn, đàm phán và hoàn tất các thương vụ. Mùa hè vừa qua, câu lạc bộ chi số tiền kỷ lục, nhưng sau một mùa giải, gần như không có bản hợp đồng nào được xem là thành công trọn vẹn. Đội hình vẫn lệch, thiếu lựa chọn chất lượng ở hai biên tấn công và dự kiến phải tiếp tục mua sắm gấp gáp trong mùa hè tới.

Phòng y tế, thể lực và giới hạn của việc “giữ người khỏe”

Bộ phận y tế và thể lực mùa trước được khen ngợi vì kiểm soát chấn thương tốt. Mùa này, họ vẫn giữ được phần nào điều đó: không có khủng hoảng kéo dài, ngoại trừ vị trí hậu vệ phải. Tuy nhiên, nhiều ca chấn thương nặng lại đến từ tình huống không va chạm hoặc do đối phương vào bóng, như trường hợp Isak bị gãy chân. Nhóm tân binh đến từ giải Đức như Wirtz, Ekitike, Frimpong phải có giáo án riêng để thích nghi, nhưng Frimpong liên tục gặp vấn đề cơ bắp, còn Ekitike và Wirtz thường xuống sức ở cuối trận. Dù vậy, số phút thi đấu khổng lồ của các trụ cột cho thấy một thực tế: giữ họ lành lặn chưa đủ, cách phân bổ sức lực và xoay vòng cũng là phần trách nhiệm của ban huấn luyện.

Người hâm mộ giữa nhiều tầng trách nhiệm

Trong bức tranh đó, khán giả Liverpool chứng kiến một chuỗi quyết định từ sân cỏ tới phòng họp, từ chiến thuật đến chuyển nhượng, từ giá vé đến định hướng tập đoàn. Họ phản ứng bằng tiếng la ó, bằng biểu ngữ phản đối, nhưng mùa giải vẫn trôi qua với cảm giác những người chịu trách nhiệm ở mỗi tầng đều có phần lỗi trong việc để đội bóng rơi khỏi vị thế mà họ vừa mới chinh phục.

Xem thêm
0
122 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Vượt qua vòng bảng “bảng tử thần” với ngôi đầu, U17 Việt Nam không chỉ giành vé dự U17 World Cup 2026 mà còn rơi vào một nhánh đấu được xem là thuận lợi ở vòng chung kết U17 châu Á. Từ đây, câu chuyện của thầy trò HLV Cristiano Roland không dừng ở tứ kết, mà hướng nhiều hơn tới khả năng góp mặt trong trận tranh ngôi vô địch.

Ngôi đầu bảng C tạo bước đệm quan trọng

Thành tích 6 điểm sau 3 trận, xếp trên U17 Hàn Quốc, giúp U17 Việt Nam tránh được nhiều đối thủ mạnh ở vòng đấu loại trực tiếp. Đội thắng U17 Yemen 1-0 nhờ bàn của Đậu Quang Hưng, thua ngược Hàn Quốc 1-4 dù Lê Sỹ Bách mở tỷ số, rồi đánh bại U17 UAE 3-2 trong thế bị dẫn trước với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. Chuỗi kết quả ấy không chỉ mang lại tấm vé đi tiếp mà còn định hình vị trí của U17 Việt Nam trên bản đồ nhánh đấu.

Tứ kết gặp Australia và “cửa” bán kết

Đối thủ ở tứ kết là U17 Australia, đội bóng trội hơn về thể hình và thể lực. Tuy nhiên, U17 Việt Nam có điểm tựa là lối chơi biến hóa và khả năng tạo đột biến, từng giúp họ thắng ngược Australia 2-1 tại giải U17 Đông Nam Á ở Indonesia, với các bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Chu Ngọc Nguyễn Lực sau khi bị dẫn trước bởi pha lập công của Luke Becvinovski.

Nhánh đấu mở ra hy vọng chung kết

Nếu vượt qua U17 Australia, U17 Việt Nam sẽ gặp U17 Ả Rập Saudi hoặc U17 Trung Quốc ở bán kết. Hai đối thủ này được đánh giá “dễ chơi” hơn so với nhóm đội ở nhánh còn lại gồm U17 Nhật Bản, U17 Uzbekistan và U17 Hàn Quốc. Chính sự phân chia này khiến khả năng tiến vào chung kết của thầy trò HLV Cristiano Roland được đánh giá là cao hơn, khi con đường phía trước ít chông gai hơn so với nhiều ứng viên khác.

Xem thêm
0
103 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Pháp bước vào World Cup 2026 với một nghịch lý thú vị: họ không thiếu phương án tấn công, mà có quá nhiều. Trong tay Didier Deschamps là một dàn cầu thủ khiến mọi HLV phải ao ước: Kylian Mbappé, Ousmane Dembélé, Michael Olise, Bradley Barcola, Rayan Cherki, Désiré Doué, Maghnes Akliouche, Marcus Thuram và Jean-Philippe Mateta. Nhưng chính sự xa xỉ ấy lại tạo ra cơn đau đầu lớn nhất. Với Pháp, vấn đề không còn là ai ghi bàn, mà là ghi bàn theo cách nào. Và trong bóng đá đỉnh cao, đôi khi lựa chọn đúng người phù hợp còn khó hơn chọn người giỏi nhất.

Đội tuyển không phải câu lạc bộ
Ở cấp câu lạc bộ, HLV có cả mùa giải để thử nghiệm, điều chỉnh và xây dựng các mối liên kết chiến thuật. Đội tuyển quốc gia thì khác. Deschamps không có nhiều thời gian để tối ưu mọi ngôi sao cùng lúc. Vài buổi tập, vài trận giao hữu, rồi World Cup bắt đầu. Điều đó buộc ông phải đơn giản hóa hệ thống, giảm rủi ro và tìm ra bộ khung vận hành ổn định nhất. Nhưng khi trong tay có quá nhiều cầu thủ tấn công giàu bản năng, mọi lựa chọn đều kéo theo một sự hy sinh. Mbappé đá trung phong hay lệch trái? Barcola có còn đất diễn nếu Mbappé bám biên? Dembélé hay Olise phù hợp hơn ở cánh phải? Cherki và Doué có thể cùng tồn tại trong một đội hình vốn cần sự chắc chắn?

Bài toán không nằm ở tài năng
Nếu chỉ xét chất lượng cá nhân, Pháp có quá nhiều đáp án đúng. Dembélé đem đến sự hỗn loạn và đột biến. Olise tạo cảm giác điềm tĩnh, biết chọn nhịp và xử lý tinh tế. Cherki có chất số 10 cổ điển, thích nhận bóng giữa các tuyến. Doué và Akliouche đại diện cho thế hệ sáng tạo mới, linh hoạt và táo bạo. Trong khi đó, Thuram và Mateta lại mang đến thứ mà các nghệ sĩ tấn công không phải lúc nào cũng có: thể chất, điểm tựa, khả năng làm tường và pressing. Vì vậy, câu hỏi của Deschamps không phải “ai hay hơn ai”, mà là “ai khiến đội hình cân bằng hơn”. Một đội tuyển không thể chỉ gồm những người muốn chạm bóng, rê bóng và tạo khác biệt. Nó cũng cần người chạy không bóng, mở khoảng trống và chấp nhận làm nền cho người khác tỏa sáng.

Thiên tài cần trật tự
Deschamps vốn là HLV thực dụng. Thành công của ông gắn với sự kỷ luật, cấu trúc phòng ngự và khả năng chuyển trạng thái lạnh lùng. Nhưng thế hệ tấn công hiện tại của Pháp lại rất bản năng, rất giàu cảm hứng và luôn muốn được trao quyền sáng tạo. Đó là mâu thuẫn thú vị nhất của Les Bleus tại World Cup 2026. Họ đủ mạnh để khiến mọi đối thủ dè chừng, nhưng sức mạnh ấy chỉ trở thành vũ khí nếu được đặt vào một trật tự rõ ràng. Với Deschamps, cơn đau đầu không phải thiếu thiên tài. Cơn đau đầu là làm sao để những thiên tài ấy không triệt tiêu nhau, mà cùng phục vụ một ý tưởng chung. Pháp có thể ghi bàn theo nhiều cách. Nhưng để vô địch, họ phải chọn được cách phù hợp nhất.

Xem thêm
1
2,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Manchester United đang nổi lên như điểm đến sáng giá nhất cho Mateus Fernandes trong mùa hè, nhưng điều đáng chú ý không chỉ nằm ở tiền bạc hay tham vọng. Trọng tâm của thương vụ này đang xoay quanh ảnh hưởng của Bruno Fernandes và mối liên kết Bồ Đào Nha tại Old Trafford, yếu tố khiến tiền vệ trẻ West Ham tỏ ra đặc biệt hào hứng.

Sức hút từ thần tượng đồng hương

Mateus Fernandes được đề cử Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất Ngoại hạng Anh ngay mùa đầu tiên, qua đó lọt vào tầm ngắm của Paris Saint-Germain và Arsenal. Dù vậy, anh lại nghiêng hẳn về Man Utd khi có cơ hội sát cánh cùng thần tượng Bruno Fernandes. Tiền vệ 21 tuổi không giấu được sự phấn khích, đồng thời bày tỏ sự ngưỡng mộ với giai đoạn Cristiano Ronaldo khoác áo Quỷ đỏ, càng khiến sức hút từ Old Trafford trở nên khác biệt so với các bến đỗ khác.

Bruno “tiến cử”, Man Utd thêm tự tin

Ở chiều ngược lại, Bruno Fernandes không đứng ngoài cuộc. Đội trưởng Man Utd đã chủ động giới thiệu người đồng đội ở tuyển Bồ Đào Nha với ban lãnh đạo, đánh giá Mateus là mảnh ghép lý tưởng cho tương lai. Khi tiếng nói của thủ quân trùng khớp với mong muốn của cầu thủ, Man Utd có lợi thế rõ rệt trong bối cảnh nhiều ông lớn châu Âu cùng theo đuổi.

West Ham “giữ của”, thương vụ chờ bước ngoặt

West Ham từng chi 44 triệu euro để đưa Mateus Fernandes về từ Southampton nên không muốn mất anh. Họ dự kiến chỉ ngồi vào bàn đàm phán nếu nhận được đề nghị trên 90 triệu euro trong trường hợp trụ hạng. Ngược lại, nếu rơi xuống giải hạng Nhất, mức giá có thể giảm sâu do không có điều khoản giải phóng khi xuống hạng, trong khi Southampton vẫn giữ 15% phí chuyển nhượng. Trong bối cảnh đó, ảnh hưởng của Bruno Fernandes và mong muốn cá nhân của Mateus đang trở thành điểm tựa lớn nhất cho Man Utd.

Xem thêm
0
2,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật