De Zerbi: Tôn trọng quyết định của Richarlison dù muốn giữ chân tiền đạo chủ lực

Ancelotti nghẹn ngào: "Cậu sẽ mãi là đội trưởng của tôi", tiễn biệt Baresi

Chuyển nhượng MU: Đàm phán nhiều, hợp đồng mới vẫn “án binh bất động”

Ngọc Nguyễn

De Zerbi: “Richarlison chăm chỉ, nhưng tôi chưa hiểu hết mong muốn của cậu ấy”

Roberto De Zerbi đang đứng trước bài toán khó mang tên Richarlison. Trên sân, tiền đạo người Brazil vừa ghi bàn ở phút 90+2, giúp Tottenham đánh bại Chelsea 2-1 trong trận giao hữu tại Sydney. Ngoài sân, tương lai của anh vẫn chưa rõ ràng khi hợp đồng chỉ còn thời hạn đến tháng 6/2027 và đôi bên chưa đạt thỏa thuận gia hạn.

Phong độ đủ thuyết phục, niềm tin vẫn còn

De Zerbi không giấu sự trân trọng dành cho Richarlison. Nhà cầm quân người Ý đánh giá đây là mẫu tiền đạo biết cách tìm kiếm bàn thắng và rất khó thay thế. Ông dẫn lại thành tích 12 bàn trong 43 trận ở mùa 2025/26 để khẳng định khả năng dứt điểm của chân sút 29 tuổi không đến từ may mắn.

Trong phòng thay đồ, Richarlison cũng được De Zerbi mô tả là một cầu thủ dễ mến, chăm chỉ và luôn tập luyện nghiêm túc. Anh nhận được tình cảm từ đồng đội, ban huấn luyện cũng như các thành viên trong câu lạc bộ. Tuy nhiên, chính De Zerbi thừa nhận ông chưa hiểu rõ mong muốn của học trò, bởi Richarlison có lúc muốn ở lại nhưng cũng từng nghĩ đến chuyện ra đi.

Tiền đạo số 9 giữa những đồn đoán

Trong khi De Zerbi công khai muốn giữ Richarlison, Tottenham vẫn tìm cách tăng cường hàng công. Savinho là một trong những mục tiêu được nhắc đến nhiều, còn Rafael Leao và Marcus Rashford cũng xuất hiện trong các thông tin chuyển nhượng. Dù phần lớn những cầu thủ này thi đấu ở cánh, sự xuất hiện của họ vẫn có thể làm thay đổi vai trò và thời lượng thi đấu của Richarlison.

Kể từ khi gia nhập Tottenham năm 2022, Richarlison đã ghi 32 bàn sau 134 trận chính thức. Trong lúc vấn đề hợp đồng chưa được giải quyết, De Zerbi chỉ có thể dựa vào hiện tại: một tiền đạo vẫn biết ghi bàn, làm việc nghiêm túc và vừa giúp Tottenham giành chiến thắng, nhưng chưa chắc còn gắn bó với đội bóng sau mùa giải 2026/27.

0
234 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh Tuấn

Khởi động cuộc đua đăng cai

Liên đoàn Bóng đá Italia đã chính thức bước vào giai đoạn đánh giá địa điểm tổ chức Euro 2032 sau khi tiếp nhận hồ sơ từ 13 thành phố, tương ứng với 16 phương án sân vận động. Đây chưa phải danh sách các địa điểm đăng cai chính thức, mà là nhóm ứng viên sẽ được FIGC kiểm tra về kỹ thuật, tài chính và khả năng đáp ứng yêu cầu của UEFA.

Italia sẽ cùng Thổ Nhĩ Kỳ tổ chức Euro 2032. Mỗi quốc gia chỉ có 5 địa điểm được lựa chọn, vì vậy cuộc cạnh tranh giữa các thành phố của Italia được dự báo rất quyết liệt.

Áp lực thời gian và thủ tục

Hạn chót để các địa phương gửi hồ sơ cho FIGC là ngày 31/7/2026. Các thành phố muốn tham gia phải cung cấp đầy đủ tài liệu liên quan đến dự án sân vận động, hợp đồng, nguồn tài chính bảo đảm và kế hoạch đáp ứng các tiêu chuẩn của UEFA.

Sau thời hạn này, FIGC bắt đầu quá trình phân tích kỹ thuật. Liên đoàn vẫn có thể làm việc với từng địa phương trong những tuần tiếp theo để bổ sung, củng cố và hoàn thiện hồ sơ trước khi đưa ra lựa chọn cuối cùng.

13 thành phố còn lại trên đường đua

Danh sách ứng viên gồm Bari, Bologna, Cagliari, Florence, Genoa, Lecce, Milan, Naples, Palermo, Rome, Salerno, Turin và Verona. Tổng cộng 16 phương án sân được gửi từ 13 thành phố, đồng nghĩa một số địa phương đề xuất nhiều hơn 1 công trình.

So với danh sách 10 thành phố của hồ sơ đăng cai ban đầu, nhóm ứng viên mới đã được mở rộng. Lecce, Palermo và Salerno nằm trong số những địa phương tham gia cuộc đua ở giai đoạn hiện tại.

Giai đoạn sàng lọc quyết định

FIGC sẽ rà soát toàn bộ hồ sơ trước khi lựa chọn các địa điểm của Italia để gửi lên UEFA chậm nhất ngày 1/10/2026. Ủy ban Điều hành UEFA sau đó sẽ quyết định tổng cộng 10 sân tổ chức giải, gồm 5 sân tại Italia và 5 sân tại Thổ Nhĩ Kỳ, trong tháng 10/2026.

Ngoài 5 địa điểm chính, FIGC cũng có thể xác định thêm các phương án dự phòng để sử dụng nếu một dự án gặp khó khăn hoặc không hoàn thành đúng tiến độ.

Rào cản lớn từ tiêu chuẩn sân bãi

Cuộc lựa chọn không chỉ phụ thuộc vào quy mô thành phố hay truyền thống bóng đá. Mỗi phương án phải đáp ứng các yêu cầu của UEFA về sức chứa, an ninh, giao thông, khả năng tiếp cận, khu vực phục vụ khán giả, hạ tầng truyền thông và tính bền vững.

Allianz Stadium tại Turin hiện là sân duy nhất được đánh giá đã đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn. Những địa điểm khác vẫn cần xây mới, cải tạo hoặc hoàn thiện các thủ tục tài chính và pháp lý. Điều này khiến tiến độ các dự án trở thành yếu tố có thể quyết định thành phố nào được lựa chọn.

Bergamo và Udine đứng ngoài danh sách

Bergamo và Udine không xuất hiện trong nhóm 13 thành phố, dù sân của Atalanta và Udinese đã được xây dựng lại hoặc cải tạo theo hướng hiện đại. FIGC chưa công bố nguyên nhân chính thức khiến 2 địa phương này vắng mặt.

Chi tiết đó cho thấy chất lượng riêng của sân vận động chưa đủ bảo đảm một suất ứng viên. Hồ sơ đăng cai còn được đánh giá dựa trên quy mô thị trường, giao thông, khả năng lưu trú, phương án tổ chức và cam kết của chính quyền địa phương.

Giới hạn cuối cùng chỉ còn 5 địa điểm

Euro 2032 sẽ diễn ra tại Italia và Thổ Nhĩ Kỳ với tổng cộng 10 sân vận động. Điều đó đồng nghĩa phía Italia phải loại ít nhất 8 trong số 13 thành phố đang tham gia, chưa kể việc 16 phương án sân cũng phải được rút xuống còn 5 lựa chọn chính thức.

Từ nay đến ngày 1/10/2026, tiến độ xây dựng, khả năng bảo đảm nguồn vốn và mức độ đáp ứng tiêu chuẩn UEFA sẽ quyết định thành phố nào tiếp tục hiện diện trong kế hoạch tổ chức Euro 2032 của Italia.

Xem thêm
0
135 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hongpt09

Một lời tiễn biệt ngắn mà nặng trĩu

Carlo Ancelotti chỉ viết một câu sau khi hay tin Franco Baresi qua đời: “Cậu sẽ mãi là đội trưởng của tôi. Hãy yên nghỉ.” Lời tiễn biệt ngắn gọn được đăng trên trang cá nhân, nhưng đủ nói lên vị trí đặc biệt của Baresi trong cuộc đời bóng đá của Ancelotti. Với ông, Baresi không chỉ là một đồng đội cũ tại AC Milan, mà còn là người thủ lĩnh đã cùng mình đi qua một trong những giai đoạn huy hoàng nhất lịch sử câu lạc bộ.

Những năm tháng chung chiến tuyến

Ancelotti gia nhập AC Milan năm 1987 và thi đấu tại đây đến năm 1992. Trong quãng thời gian đó, ông cùng Baresi trở thành những mắt xích quan trọng của tập thể do Arrigo Sacchi, sau đó là Fabio Capello dẫn dắt. Ancelotti giữ vai trò điều phối ở khu trung tuyến, còn Baresi là thủ lĩnh hàng phòng ngự và người đeo băng đội trưởng.

Bên cạnh họ là những tên tuổi như Paolo Maldini, Alessandro Costacurta, Mauro Tassotti, Ruud Gullit, Marco van Basten và Frank Rijkaard. Đó là đội hình kết hợp giữa kỹ thuật, kỷ luật chiến thuật và khả năng gây sức ép đồng bộ, giúp AC Milan trở thành một trong những tập thể mạnh nhất bóng đá châu Âu cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990.

Đỉnh cao danh hiệu bên người đội trưởng

Trong 5 mùa giải cùng thi đấu, Baresi và Ancelotti giành 2 Cúp C1 châu Âu liên tiếp vào các năm 1989 và 1990. Họ cũng cùng AC Milan vô địch Serie A mùa 1987/88, đoạt Siêu cúp Italy 1988, 2 Siêu cúp châu Âu và 2 Cúp Liên lục địa.

Những thành công ấy luôn gắn với hình ảnh Baresi chỉ huy tuyến phòng ngự bằng khả năng đọc tình huống, phán đoán và tổ chức đội hình đặc biệt. Dù không sở hữu thể hình vượt trội, ông vẫn được xem là một trong những hậu vệ xuất sắc nhất lịch sử nhờ sự điềm tĩnh, tư duy chiến thuật và tầm ảnh hưởng đối với đồng đội.

Từ AC Milan đến đội tuyển Ý

Mối gắn bó giữa Baresi và Ancelotti không chỉ giới hạn trong màu áo câu lạc bộ. Cả 2 cùng góp mặt trong đội tuyển Ý tại World Cup 1990 trên sân nhà. Baresi thi đấu cả 7 trận và là điểm tựa của hàng phòng ngự chỉ nhận 2 bàn thua trong toàn giải, trước khi Italy giành vị trí thứ 3.

Sau khi giải nghệ, Ancelotti bước vào sự nghiệp huấn luyện và trở thành một trong những nhà cầm quân giàu thành tích nhất bóng đá thế giới. Baresi tiếp tục gắn bó với AC Milan, giữ vị trí Phó chủ tịch danh dự và trở thành biểu tượng trường tồn của câu lạc bộ. Áo số 6 của ông cũng được AC Milan treo vĩnh viễn để ghi nhận sự nghiệp 719 trận cùng 20 năm cống hiến.

Di sản còn lại sau ngày ra đi

AC Milan thông báo Baresi qua đời ngày 31/7/2026 ở tuổi 66. Trước đó, vào tháng 8/2025, ông được phát hiện có một nốt ở phổi trong lần kiểm tra sức khỏe định kỳ, phải trải qua ca phẫu thuật ít xâm lấn và tiếp tục điều trị bằng liệu pháp miễn dịch. Câu lạc bộ không công bố nguyên nhân cụ thể dẫn đến sự ra đi của ông.

Trong lời tưởng niệm, AC Milan khẳng định sự tận tụy, lòng trung thành và tính chính trực của Baresi sẽ mãi là một phần trong bản sắc câu lạc bộ. Những lời chia buồn cũng được gửi đến từ khắp thế giới, trong đó Zico ca ngợi phẩm chất, sự chuyên nghiệp và tinh thần thi đấu của người đội trưởng huyền thoại.

Baresi ra đi, nhưng hình ảnh số 6 chỉ huy hàng phòng ngự, nâng cao những chiếc cúp và dẫn dắt đồng đội vẫn còn nguyên trong ký ức của bóng đá Italy. Với Ancelotti, mọi điều ấy được gói lại trong một lời tiễn biệt ngắn mà nặng trĩu: Baresi sẽ mãi là đội trưởng của ông.

Xem thêm
0
126 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Từ 2 kỳ bầu cử không đối thủ đến nguy cơ bị thách thức

Gianni Infantino từng tái đắc cử Chủ tịch FIFA vào các năm 2019 và 2023 mà không gặp bất kỳ đối thủ nào. Ông lần đầu được bầu ngày 26/2/2016, sau khi FIFA rơi vào cuộc khủng hoảng quản trị nghiêm trọng dưới thời Sepp Blatter, rồi từng bước củng cố quyền lực trong hơn 10 năm lãnh đạo tổ chức bóng đá lớn nhất thế giới.

Infantino đã chính thức xác nhận sẽ tiếp tục tranh cử vào năm 2027. FIFA không tính giai đoạn 2016-2019, khi ông hoàn thành phần nhiệm kỳ còn lại của Blatter, là một nhiệm kỳ đầy đủ. Vì vậy, dù đây thường được gọi là lần tranh cử thứ 4, Infantino vẫn đủ điều kiện tại vị đến năm 2031 theo cách FIFA áp dụng giới hạn nhiệm kỳ.

Trước World Cup 2026, con đường tái đắc cử của ông tưởng như rộng mở khi hơn 200 liên đoàn thành viên đã gửi thư ủng hộ. Tuy nhiên, kế hoạch đưa hoạt động thương mại của World Cup và các giải đấu khác vào một công ty con trị giá khoảng 20 tỉ USD, rồi bán 20% cổ phần cho nhà đầu tư tư nhân, đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí.

Kế hoạch thương mại tạo ra cuộc khủng hoảng

Đề xuất của FIFA dự kiến huy động khoảng 4,2 tỉ USD từ nhà đầu tư bên ngoài. Kế hoạch vấp phải sự phản đối quyết liệt của UEFA, Concacaf và AFC vì thiếu minh bạch, không tham vấn đầy đủ và có nguy cơ trao một phần lợi ích lâu dài từ World Cup cho giới đầu tư tư nhân.

Cả 55 thành viên UEFA thậm chí thống nhất sẵn sàng tẩy chay các giải đấu của FIFA nếu đề xuất được thông qua. Concacaf và AFC cũng phản đối, khiến Infantino phải hủy bỏ kế hoạch. Tuy nhiên, việc rút lại đề xuất không làm cuộc khủng hoảng kết thúc. UEFA tuyên bố ban lãnh đạo hiện tại của FIFA đã đánh mất niềm tin, đồng thời bắt đầu thảo luận với các liên đoàn khác về khả năng tìm ứng viên đối đầu Infantino.

Sức ép còn xuất hiện ngay bên trong FIFA. Cố vấn cấp cao Carlos Cordeiro từ chức và gọi đề xuất là một thỏa thuận bất lợi cho bóng đá. Giám đốc điều hành Kevin Lamour cho rằng nhân viên FIFA bị che giấu thông tin, đồng thời mô tả kế hoạch này là dự án của riêng một người.

Čeferin là đối trọng tự nhiên từ châu Âu

Aleksander Čeferin được nhắc đến nhiều nhất nhờ vị thế Chủ tịch UEFA và những bất đồng kéo dài với Infantino. Ông lãnh đạo bóng đá châu Âu từ năm 2016, từng phản đối các kế hoạch mở rộng giải đấu của FIFA và không dự khán trận chung kết World Cup 2026 trong bối cảnh quan hệ giữa 2 tổ chức trở nên đặc biệt căng thẳng.

Dưới sự điều hành của Čeferin, UEFA tập hợp được cả 55 liên đoàn thành viên cùng phản đối kế hoạch bán cổ phần quyền thương mại. Điều đó giúp ông trở thành một trong số ít nhân vật có đủ uy tín và bộ máy hậu thuẫn để thách thức Infantino.

Tuy nhiên, Čeferin chưa tuyên bố tranh cử Chủ tịch FIFA. Ông cũng từng thông báo sẽ rời ghế Chủ tịch UEFA khi nhiệm kỳ hiện tại kết thúc năm 2027. Vì vậy, khả năng ông chuyển thẳng sang cuộc đua FIFA mới chỉ là một kịch bản được giới quản lý bóng đá châu Âu thảo luận, chưa phải quyết định chính thức.

Al-Khelaifi và Wenger chưa phải ứng viên thực tế

Nasser Al-Khelaifi từng được một số quan chức châu Âu xem là lựa chọn có thể tập hợp sự ủng hộ rộng rãi. Chủ tịch Paris Saint-Germain có ảnh hưởng lớn trong bóng đá cấp câu lạc bộ và từng đóng vai trò quan trọng trong việc chống lại dự án Super League châu Âu.

Dù vậy, người phát ngôn của Al-Khelaifi đã bác bỏ khả năng tranh cử, khẳng định ông không có tham vọng, ý định hay sự quan tâm đối với ghế Chủ tịch FIFA. Vì thế, ở thời điểm hiện tại, ông không thể được xem là một ứng viên thực sự, trừ khi lập trường này thay đổi.

Arsène Wenger cũng được đưa vào một số danh sách dự đoán. Cựu huấn luyện viên Arsenal hiện giữ chức Giám đốc Phát triển Bóng đá Toàn cầu của FIFA và tham gia sâu vào các đề xuất thay đổi luật cũng như cấu trúc thi đấu. Tuy nhiên, Wenger chưa bày tỏ ý định tranh cử và được đánh giá là khả năng xa hơn nhiều so với các lãnh đạo liên đoàn khu vực.

Montagliani và Salman đại diện các trung tâm quyền lực khác

Victor Montagliani đang nổi lên như đối thủ tiềm năng đáng chú ý nhất. Chủ tịch Concacaf từng nhiều lần được liên hệ với ghế lãnh đạo FIFA. Reuters dẫn nguồn tin cho biết ông đang có những bước chuẩn bị nhằm cân nhắc thách thức Infantino trong cuộc bầu cử tháng 3/2027. Dù chưa tuyên bố chính thức, động thái này khiến Montagliani trở thành cái tên cần được theo dõi sát trong thời gian tới.

Salman bin Ibrahim Al Khalifa cũng sở hữu nền tảng quyền lực đáng kể. Chủ tịch AFC hiện là Phó Chủ tịch cấp cao của Hội đồng FIFA và từng thất bại sít sao trước Infantino trong cuộc bầu cử năm 2016. AFC là một trong những liên đoàn phản đối mạnh kế hoạch bán quyền thương mại, nhưng Salman chưa xác nhận sẽ bước vào cuộc đua. Nhiệm kỳ của ông tại AFC cũng kết thúc năm 2027, khiến lựa chọn tiếp theo vẫn còn bỏ ngỏ.

Cuộc chơi chưa thoát khỏi lợi thế của Infantino

Sự xuất hiện của nhiều cái tên không đồng nghĩa Infantino đã mất vị thế. Ông vẫn nhận được sự ủng hộ đáng kể từ các liên đoàn ở châu Phi, Nam Mỹ và châu Đại Dương, đồng thời từng có hơn 200 thư hậu thuẫn cho chiến dịch tái tranh cử. Những lá thư này có thể được rút lại, nhưng vẫn chứng minh mạng lưới chính trị của Infantino còn rất mạnh.

Điểm khác biệt so với các kỳ bầu cử năm 2019 và 2023 là lần này phe phản đối đã bắt đầu tổ chức lực lượng. UEFA và Concacaf công khai yêu cầu xem xét lại cách FIFA được điều hành, còn hạn cuối đăng ký ứng viên vẫn kéo dài đến ngày 18/11/2026. Cuộc bầu cử dự kiến diễn ra ngày 18/3/2027 tại Morocco.

Chưa có ứng viên nào chính thức bước ra thách thức Infantino, nhưng kịch bản ông tiếp tục tái đắc cử mà không gặp đối thủ đã không còn chắc chắn như trước. Tương lai của Chủ tịch FIFA sẽ phụ thuộc vào việc các liên đoàn đang bất mãn có thể thống nhất quanh một gương mặt đủ uy tín, đủ hậu thuẫn và đủ thời gian để xây dựng chiến dịch tranh cử hay không.

Xem thêm
0
30 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Chiếc Snapdragon Cup chỉ là phần dễ nhìn thấy. Điều quan trọng hơn với Man Utd sau chiến thắng ngược 2-1 trước Atletico Madrid tại Stockholm là cảm giác được “tập dượt thật” cho mùa giải 2026/27, khi đội bóng trở lại Champions League sau 2 năm vắng mặt.

Nhịp độ khác hẳn một trận giao hữu

Atletico của Diego Simeone vừa vào tới bán kết Champions League 2025/26, vì thế cuộc chạm trán tại Strawberry Arena mang dáng dấp của một trận đấu cúp châu Âu thu nhỏ. Dù 2 đội chưa có đầy đủ trụ cột sau World Cup 2026, trận đấu vẫn diễn ra với nhịp độ cao, nhiều pha áp sát quyết liệt và sức ép liên tục, khác hẳn không khí thư thả thường thấy ở các trận giao hữu hè.

Man Utd bị dẫn ngay từ phút 5, khi quả tạt của Arnau Ortiz đi thẳng vào lưới. Tuy nhiên, đội bóng của Michael Carrick đã xoay chuyển tình thế trong hiệp 2. Bryan Mbeumo gỡ hòa bằng quả phạt đền ở phút 53, trước khi ghi bàn quyết định từ cự ly gần ở phút 72. Khả năng phản ứng sau bất lợi, duy trì sức ép và tận dụng cơ hội mới là điều ban huấn luyện cần kiểm chứng trước ngày trở lại Champions League.

Thước đo cho triết lý của Carrick

Carrick tiếp quản đội từ giữa mùa trước và đang bước vào mùa giải trọn vẹn đầu tiên trên cương vị huấn luyện viên trưởng. Trước đối thủ vừa tiến sâu tại Champions League, những yêu cầu của ông về chuyển trạng thái nhanh, pressing đồng bộ và tinh thần tập thể đã được thể hiện rõ hơn.

Man Utd vẫn còn những thời điểm phòng ngự thiếu chắc chắn, nhưng đội không đánh mất cấu trúc sau bàn thua. Việc duy trì thế trận, tăng tốc đúng lúc và tìm được bàn thắng quyết định có giá trị lớn hơn nhiều so với một danh hiệu giao hữu.

Bước đệm cho chặng đường phía trước

Thử thách tiếp theo của Man Utd là đương kim vô địch Champions League Paris Saint-Germain tại Gothenburg ngày 8/8. Sau đó, họ còn gặp Leeds United và AC Milan trước khi mở màn Premier League 2026/27. Nếu tiếp tục duy trì cường độ và cách vận hành như trước Atletico, chiến thắng 2-1 này sẽ được nhớ đến không chỉ vì chiếc cúp, mà còn bởi dấu hiệu Man Utd đang sẵn sàng hơn cho nhịp độ khắc nghiệt của Champions League.

Xem thêm
1
11,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Thư

Nhìn trận hòa như một buổi kiểm tra thể lực

José Mourinho không đặt nặng kết quả hòa 2-2 giữa Real Madrid và Fiorentina trong trận giao hữu tại Klagenfurt. Đây là trận chuẩn bị chính thức đầu tiên của đội bóng Tây Ban Nha, dù trước đó họ đã đá 2 trận tập kín với Alcorcón và Leganés.

Real Madrid mới bước vào những ngày đầu chuẩn bị, trong khi Fiorentina đã thi đấu nhiều trận hơn và có nền tảng thể lực tốt hơn. Vì vậy, Mourinho quan tâm nhiều hơn đến cách các cầu thủ phản ứng khi sức lực giảm dần, thay vì chỉ nhìn vào việc đội đánh mất lợi thế dẫn 2 bàn.

3 gương mặt của Real Madrid trong 90 phút

Mourinho mô tả Real Madrid đã thể hiện 3 trạng thái khác nhau: sung sức, mệt và rất mệt. Khi còn đủ thể lực, đội bóng của ông chơi với chất lượng cao, kiểm soát hoàn toàn thế trận và tạo ra nhiều cơ hội.

Endrick mở tỷ số ở phút 12, trước khi cầu thủ trẻ Alexis Ciria nhân đôi cách biệt 10 phút sau đó. Fiorentina rút ngắn tỷ số cuối hiệp 1 nhờ Roberto Piccoli. Mourinho cho rằng lợi thế 2-1 sau 45 phút là quá ít, bởi Real Madrid đủ khả năng dẫn 3-0 hoặc 4-0 nếu tận dụng cơ hội tốt hơn.

Sang hiệp 2, trận đấu chuyển sang cuộc đấu nặng về thể lực. Fiorentina gây sức ép mạnh hơn và gỡ hòa bằng cú đánh đầu của Moise Kean. Chất lượng xử lý của Real Madrid giảm xuống, nhưng Mourinho xem đây là diễn biến bình thường khi đội mới bắt đầu tích lũy thể lực.

Thử thách lớn cho các cầu thủ trẻ

Joan Martínez và Mario Rivas, đều mới 18 tuổi, được bố trí đá trung vệ. Cả 2 chơi tốt trong phần lớn thời gian, thể hiện sự bình tĩnh và khả năng xử lý bóng đáng chú ý. Tuy nhiên, khi phải đối đầu trực tiếp với Moise Kean trong khu vực cấm địa, khoảng cách về sức mạnh và kinh nghiệm trở nên rõ ràng.

Mourinho đánh giá cao màn trình diễn của 2 cầu thủ trẻ, nhưng thừa nhận họ chưa đạt tới mức thể chất cần thiết để thường xuyên tranh chấp với một tiền đạo mạnh như Kean. Những phút thi đấu này vì thế mang giá trị lớn, giúp Joan Martínez và Mario Rivas hiểu rõ hơn yêu cầu của bóng đá đỉnh cao.

Khó khăn của Real Madrid còn nằm ở lực lượng hạn chế. Mourinho chỉ có 7 cầu thủ đội một sẵn sàng, trong đó Denzel Dumfries và Endrick mới tập 3 buổi nhưng vẫn phải thi đấu hơn 70 phút. Carlos Espí thậm chí chỉ có khoảng 1 giờ tập luyện cùng đội trước khi được tung vào sân.

Giữ được cấu trúc khi rất mệt

Điểm khiến Mourinho hài lòng nhất xuất hiện ở giai đoạn Real Madrid đã xuống sức rõ rệt. Dù đôi chân trở nên nặng nề, đội bóng vẫn duy trì được tính tập thể, không mất hoàn toàn cấu trúc và từng bước giành lại quyền kiểm soát sau bàn gỡ của Fiorentina.

Với Mourinho, đó là dấu hiệu quan trọng hơn kết quả. Một đội bóng có thể chơi tốt khi sung sức, nhưng khả năng giữ tổ chức, hỗ trợ lẫn nhau và kiểm soát trận đấu khi thể lực suy giảm mới thể hiện nền tảng chiến thuật.

Trận hòa 2-2 vì thế hoàn thành đúng vai trò của một bài kiểm tra đầu mùa. Real Madrid đã bộc lộ khoảng cách thể lực với đối thủ, nhưng đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực về cách vận hành. Mục tiêu tiếp theo của Mourinho là nâng dần nền tảng thể chất, qua đó kéo dài trạng thái chơi bóng tốt nhất của đội từ hiệp 1 đến trọn vẹn 90 phút.

Xem thêm
0
226 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật