Saint-Étienne, ngày 30/6/1998. Trên sân Geoffroy-Guichard, tuyển Anh và Argentina bước vào một trong những trận đấu căng thẳng nhất lịch sử World Cup. Đó là đêm của những bàn thắng, của áp lực, của thù địch bóng đá kéo dài qua nhiều thế hệ. Nhưng sau tất cả, người ta không chỉ nhớ đến cú solo thần tốc của Michael Owen hay loạt sút luân lưu nghiệt ngã. Người ta nhớ đến David Beckham, chàng trai 23 tuổi với mái tóc vàng, chiếc áo số 7, và một cú vung chân thành vết sẹo trong sự nghiệp Beckham.
Phút 47, Beckham va chạm với Diego Simeone. Khi đang nằm trên sân, trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, anh vung chân đá vào phía sau đối thủ. Cú đá không mạnh, nhưng đủ để trọng tài rút thẻ đỏ trực tiếp. Beckham đứng dậy, lặng người, rồi rời sân giữa tiếng ồn dữ dội của một trận cầu sinh tử. Khoảnh khắc ấy, anh không chỉ rời khỏi trận đấu. Anh rời khỏi vị trí được yêu mến trong trái tim người Anh.
Tuyển Anh sau đó vẫn chiến đấu kiên cường. Họ cầm hòa Argentina 2-2 sau hiệp phụ trước khi gục ngã trên chấm luân lưu. Nhưng trong tâm lý đám đông, thất bại ấy cần một gương mặt để trút giận. Và Beckham trở thành gương mặt đó. Một câu chuyện phức tạp được rút gọn thành bản án đơn giản: Beckham làm nước Anh bị loại.
Trước đêm Saint-Étienne, Beckham là hình ảnh của bóng đá Anh thời mới: tài năng, điển trai, nổi tiếng, đang lên cùng Manchester United và được truyền thông săn đón như một biểu tượng văn hóa. Sau chiếc thẻ đỏ, tất cả đảo chiều. Chàng hoàng tử bỗng biến thành “tội đồ quốc gia”. Báo chí lá cải công kích anh dữ dội. Cổ động viên đối thủ lăng mạ anh. Một hình nộm Beckham từng bị treo bên ngoài một quán rượu. Nỗi giận dữ không chỉ nhắm vào cầu thủ trẻ ấy, mà còn lan sang cả gia đình anh.
Bi kịch của Beckham nằm ở chỗ anh bị rút gọn thành sai lầm tệ nhất của mình. Không còn là một cầu thủ 23 tuổi vừa phản ứng bốc đồng trong vài giây, anh bị xem như kẻ phản bội giấc mơ World Cup của cả quốc gia. Sự cô độc ấy nặng nề hơn mọi án treo giò. Nó là cảm giác khi một đất nước từng tung hô bạn bỗng đồng loạt quay lưng.
Diego Simeone, bằng sự già dặn và quái chiêu của một tiền vệ Argentina, đã kéo Beckham vào cái bẫy cảm xúc. Nhưng chính Beckham cũng hiểu anh đã thua trong khoảnh khắc ấy: không phải thua về kỹ thuật, mà thua trước sức nóng của trận đấu và tuổi trẻ của chính mình.
Điều đáng nói là Beckham không sụp đổ. Anh trở lại Manchester United trong mùa giải 1998/99, đối mặt với tiếng la ó trên khắp các sân vận động, rồi đáp trả bằng bóng đá. Những quả tạt, những cú đá phạt, những màn trình diễn bền bỉ đã đưa anh cùng United tới cú ăn ba lịch sử. Nếu nước Anh biến anh thành vật tế thần, Manchester United trở thành nơi giúp anh tái sinh.
Ba năm sau, cú đá phạt vào lưới Hy Lạp đưa tuyển Anh tới World Cup 2002 đã hoàn tất hành trình chuộc lỗi. Từ “tội đồ”, Beckham trở thành đội trưởng, thành người hùng, thành biểu tượng của sức chịu đựng.
Chiếc thẻ đỏ năm 1998 mãi là vết sẹo trong sự nghiệp David Beckham. Nhưng cũng chính vết sẹo ấy làm nên phần người nhất trong huyền thoại của anh: một ngôi sao từng bị cả quốc gia ruồng bỏ, nhưng đã đứng dậy bằng chính đôi chân từng khiến anh ngã xuống.