Con đường vòng của sao trẻ
Không phải cầu thủ trẻ nào cũng bước thẳng từ học viện lên đội một như Lamine Yamal hay Kylian Mbappé. Nhiều người phải rời lò đào tạo, lang bạt qua nhiều câu lạc bộ, rồi mới tìm được chỗ đứng. Có người bị đánh giá thiếu thể lực như Rodri ở Atlético Madrid, có người bị chấn thương cản trở như Ferland Mendy tại PSG, hoặc đơn giản là bị chặn lối bởi một ngôi sao đàn anh như Marc Cucurella dưới thời Jordi Alba ở Barcelona.
Điểm chung là họ đều từng bị loại bỏ hoặc không được tin tưởng đủ, sau đó lại vươn lên thành trụ cột ở những đội bóng hàng đầu châu Âu.
Khi “người cũ” trở thành món hàng trăm triệu
Không ít câu lạc bộ sau này phải bỏ số tiền khổng lồ để mua lại chính người mình từng để tuột tay. Arsenal là ví dụ rõ nhất: Eberechi Eze từng bị loại khỏi học viện khi mới 13 tuổi, sau đó tiếp tục bị từ chối ở Fulham, Reading, Millwall, rồi tỏa sáng tại Queens Park Rangers và Crystal Palace. Mùa hè vừa qua, Arsenal chi 60 triệu bảng để đưa anh trở lại.
Chelsea cũng chứng kiến Michael Olise và Declan Rice rời học viện ở tuổi 14, rồi sau đó trở thành những thương vụ lớn. Chelsea từng kích hoạt điều khoản giải phóng để đưa Olise về lại Stamford Bridge, nhưng anh chọn Bayern Munich. Với Rice, Frank Lampard rất muốn tái hợp, song tiền vệ này lại gia nhập Arsenal với mức phí ban đầu 100 triệu bảng.
Ở tuyến dưới, Marc Guéhi trưởng thành từ học viện Chelsea suốt 12 năm, rồi phải sang Crystal Palace để có cơ hội đá chính. Từ đó, anh tiến lên Manchester City và trở thành lựa chọn quan trọng của tuyển Anh.
Những quyết định “tiết kiệm” hóa ra rất đắt
Một số lựa chọn tưởng như hợp lý ở thời điểm đó lại trở thành sai lầm kinh tế về sau. Bayern Munich để Mats Hummels rời đi sau đúng một trận cho đội một, để rồi phải mua lại anh từ Borussia Dortmund với giá 35 triệu euro, sau khi đã đối đầu anh trong trận chung kết Champions League 2012-13.
Atlético Madrid từng giải tán học viện để tiết kiệm chi phí, khiến Raúl González rời đi và gia nhập Real Madrid. Từ đó, Raúl trở thành huyền thoại, giữ kỷ lục số trận ra sân và là chân sút vĩ đại thứ hai lịch sử đội bóng hoàng gia.
Với Rodri, Atlético từng đánh giá anh thiếu sức mạnh ở tuổi 16 và để anh sang Villarreal. Sau khi trưởng thành, họ phải chi 25 triệu euro để đưa anh trở lại, rồi lại mất anh cho Manchester City chỉ sau một mùa. Từ đó, Rodri giành bốn chức vô địch Ngoại hạng Anh, Champions League và cả Euro 2024 cùng tuyển Tây Ban Nha.
Khi cánh cửa bị chặn bởi ngôi sao đàn anh
Không phải lúc nào việc rời học viện cũng xuất phát từ đánh giá sai. Đôi khi, đơn giản là không có chỗ. Marc Cucurella trưởng thành ở La Masia nhưng vị trí hậu vệ trái tại Barcelona đã được Jordi Alba nắm chắc, nên anh phải đi qua Eibar, Getafe rồi mới vươn lên tầm cao mới và được nhắc đến trong các tin đồn trở lại Camp Nou.
Achraf Hakimi cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự tại Real Madrid. Sau hai năm cho mượn rực rỡ ở Dortmund, anh vẫn bị Dani Carvajal chắn lối, nên chuyển hẳn sang Inter Milan với giá 40 triệu euro. Từ đó, Hakimi gia nhập PSG, vô địch Champions League và hai lần được bầu vào đội hình tiêu biểu thế giới.
Những lò đào tạo “mở cửa ra, đóng cửa vào”
Một số học viện vốn nổi tiếng sản sinh tài năng, nhưng lại không tạo được lối đi lên đội một trong một giai đoạn dài. PSG là ví dụ điển hình trước khi lớp trẻ như Warren Zaïre-Emery xuất hiện. Kingsley Coman từng than phiền rằng cầu thủ trẻ bị “gạt sang một bên”, chỉ được đá bốn trận rồi ra đi tự do sang Juventus. Sau đó, anh sang Bayern Munich, vô địch Champions League năm 2020 bằng cách đánh bại chính PSG.
Ferland Mendy cũng từng ở học viện PSG tám năm, nhưng chấn thương hông nặng khiến anh bị chững lại. Anh phải đi đường vòng qua Le Havre, Lyon rồi mới được Real Madrid chi 48 triệu euro chiêu mộ.
Ở Chelsea, Jamal Musiala dành chín năm trong học viện trước khi cùng gia đình trở lại Đức ở tuổi 16. Bước ngoặt sự nghiệp của anh diễn ra tại Bayern Munich, chứ không phải tại đội một Chelsea.
Khi rời đi lại là bước ngoặt sự nghiệp
Nhiều cầu thủ chỉ thực sự bật lên khi dám rời vùng an toàn. Noni Madueke từng là đội trưởng các tuyến trẻ Tottenham, thường xuyên đá trên lứa tuổi, nhưng chọn sang PSV Eindhoven để được thi đấu. Từ đó, anh ghi dấu ấn, giành UEFA Conference League, FIFA Club World Cup cùng Chelsea rồi chuyển sang Arsenal với giá 48 triệu bảng.
Brahim Díaz rời Manchester City sau 15 lần ra sân ít ỏi để sang Real Madrid, rồi qua AC Milan theo dạng cho mượn trước khi trở thành nhân tố ổn định tại Bernabéu. Jeremie Frimpong rời học viện City với mức phí chỉ 300 nghìn bảng sang Celtic, rồi tỏa sáng ở Bayer Leverkusen trong mùa giải bất bại giành cú đúp quốc nội, trước khi cập bến Liverpool để thay thế Trent Alexander-Arnold.
Ở cấp độ cao nhất, Samuel Eto’o là trường hợp tiêu biểu. Real Madrid đưa anh từ Cameroon về Tây Ban Nha khi mới 15 tuổi, nhưng chỉ cho anh đá bảy trận rồi bán cho Mallorca. Từ đó, Eto’o sang Barcelona, ba lần vô địch Champions League trong sáu năm và trở thành một trong những chân sút vĩ đại nhất lịch sử châu Phi.