Man Utd sắp “hốt trọn” điểm số? Lịch đấu dễ thở mở toang cánh cửa top 4 EPL

Gái xinh chơi pickleball giữa mùa đông: Lạnh run mà dáng vẫn "nóng rực"

Vì sao Michael Carrick không thể là “Ole 2.0”

Duy Tân

Antony ăn mừng kiểu Ronaldo: Khoảnh khắc khiến cả La Liga bùng nổ

Siêu phẩm từ khoảng cách 20 mét
Phút 28 trong trận đấu giữa Real Betis và Atletico Madrid trên sân Metropolitano đã chứng kiến khoảnh khắc bùng nổ của Antony. Ngôi sao người Brazil tung cú sút xa quyết đoán từ khoảng cách 20 mét, bóng đi hiểm hóc khiến thủ thành Jan Oblak hoàn toàn bất lực. Đây là bàn thắng thứ 6 của Antony trên mọi đấu trường mùa giải 2025/26, tiếp tục khẳng định phong độ ấn tượng của anh trong màu áo Betis.

Dấu ấn “calma” của Cristiano Ronaldo
Sau khi ghi bàn, Antony đã lựa chọn màn ăn mừng “calma” – động tác đưa tay ra hiệu bình tĩnh, vốn đã trở thành thương hiệu của Cristiano Ronaldo kể từ trận El Clasico năm 2012. Hành động này không chỉ thể hiện sự tự tin mà còn cho thấy Antony đang dần khẳng định vị thế ngôi sao lớn tại La Liga, sẵn sàng đối đầu với những đội bóng hàng đầu như Atletico Madrid.

Đóng góp toàn diện cho Betis
Không chỉ ghi bàn, Antony còn là nhân tố chủ chốt trong lối chơi của Betis mùa này. Anh đã đóng góp tổng cộng 10 bàn thắng (6 bàn, 4 kiến tạo), trở thành điểm tựa tấn công quan trọng. Trung vệ Marc Bartra từng nhận xét Antony là sự pha trộn giữa Neymar và Ronaldo, sở hữu tinh thần chiến đấu mạnh mẽ cùng sự ngẫu hứng đặc trưng của bóng đá Brazil.

Ý nghĩa chiến thắng với Betis và Atletico
Bàn thắng của Antony giúp Betis giành chiến thắng quan trọng, thu hẹp khoảng cách với top 4 La Liga. Trong khi đó, thất bại khiến Atletico tiếp tục dậm chân ở vị trí thứ ba, bị Barcelona bỏ xa tới 13 điểm. Màn trình diễn của Antony không chỉ mang về 3 điểm mà còn tiếp thêm hy vọng cho Betis trong cuộc đua giành vé dự Champions League mùa tới.

0
811 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Có những thủ môn gây chú ý nhờ danh tiếng sẵn có. Nhưng hành trình của Gianluigi Donnarumma tại Manchester City lại được định hình bằng những khoảnh khắc sinh tử, nơi chỉ một nhịp chậm trễ cũng đủ khiến mọi nỗ lực sụp đổ. Kể từ ngày đặt chân đến Etihad, Donnarumma bước vào một con đường rất đặc trưng của Premier League: bị nghi ngờ, chịu áp lực khắc nghiệt, rồi đáp lại mọi hoài nghi bằng những pha cứu thua ở thời khắc quyết định.

Đến Man City với những sự nghi ngờ lớn

Manchester City chính thức chiêu mộ Donnarumma từ PSG vào ngày 02/09/2025, ký hợp đồng có thời hạn 5 năm đến hè 2030, với mức phí được truyền thông Anh ước tính khoảng 26 triệu bảng. Xét về hồ sơ, đây là thủ môn từng chinh chiến ở đỉnh cao châu Âu, giàu kinh nghiệm và bản lĩnh. Tuy nhiên, khi đến Anh, những hoài nghi lập tức xuất hiện. Premier League là môi trường có nhịp độ cao, áp lực liên tục và đòi hỏi thủ môn không chỉ giỏi cản phá, mà còn phải tham gia xây dựng lối chơi cũng như xử lý bóng trong không gian hẹp. Donnarumma, một thủ môn nổi bật nhờ phản xạ và khả năng bắt bóng, bị đặt dấu hỏi về mức độ phù hợp với hệ thống của Man City.

Những nghi ngờ ấy không biến mất chỉ vì danh tiếng. Bước sang đầu năm 2026, Donnarumma rơi vào giai đoạn chịu sự soi xét lớn nhất, khi Man City không còn vận hành trơn tru như thường lệ, còn bản thân anh phải thích nghi với cường độ và áp lực đặc thù của bóng đá Anh. Với một thủ môn trong hệ thống của Pep Guardiola, thử thách không chỉ nằm ở việc cứu thua, mà còn ở khả năng giữ sự tỉnh táo, đưa ra quyết định chính xác trong tích tắc, biến mỗi pha chạm bóng thành những tình huống tạo ra khác biệt ở cách triển khai bóng.

Nhưng Donnarumma vẫn đứng vững để khẳng định bản thân

Dù vậy, Donnarumma không bận tâm quá nhiều đến những phản ứng xung quanh. Anh bắt đầu đáp lại bằng cả con số lẫn những khoảnh khắc mang tính khẳng định. Cựu sao PSG giành danh hiệu thủ môn hay nhất tháng 9/2025 nhờ pha cứu thua xuất sắc trong trận derby Manchester, nơi Man City đánh bại Man United 3–0. Đó không chỉ là một vài tình huống bay người đẹp mắt, mà còn là lời khẳng định Donnarumma không đến Anh để thích nghi với môi trường mới, mà để đứng vững trong những trận đấu khắc nghiệt nhất. Tại Champions League mùa này, người gác đến đến từ Italia đã ra sân 7 trận, thực hiện 15 pha cứu thua, giữ sạch lưới 3 trận và đạt tỷ lệ chuyền chính xác 82,72%. Những con số đó cho thấy Donnarumma không đứng ngoài lối chơi của Man City, mà đang dần trở thành một phần trong cấu trúc vận hành của đội bóng.

Màn trình diễn đỉnh cao trong đêm Anfield rực lửa

Tất cả được đẩy lên cao trào trong đêm Anfield ngày 08/02/2026. Liverpool vươn lên dẫn trước bằng cú đá phạt đẳng cấp của Szoboszlai ở phút 74. Man City bị dồn vào thế khó, nhưng vẫn kiên nhẫn tìm lại thế trận. Bernardo Silva gỡ hòa, trước khi Erling Haaland thực hiện thành công quả phạt đền ở phút bù giờ, mang về chiến thắng 2–1 đầy kịch tính. Bàn thắng này giúp Haaland nâng tổng số pha lập công tại Premier League mùa này lên con số 21, đồng thời giúp Man City tiếp tục bám đuổi Arsenal trong cuộc đua vô địch.

Thế nhưng, nếu chỉ nhìn vào những người ghi bàn, người ta sẽ bỏ qua khoảnh khắc quyết định nhất của trận đấu. Phút 90+9, khi Anfield cuộn trào trong nỗ lực tìm bàn gỡ hòa, Alexis Mac Allister tung cú sút xa một chạm đổi hướng, bóng bay gấp về phía góc cao khung thành. Đó là tình huống mà cả sân vận động đã sẵn sàng cho tiếng gầm vang ăn mừng. Nhưng Donnarumma bật nhảy, vươn người hết cỡ và đẩy bóng qua xà ngang trong khoảnh khắc quyết định. Ngoài đường biên, Pep Guardiola ôm đầu, không giấu nổi sự căng thẳng và nhẹ nhõm, bởi Man City vừa thoát khỏi một bàn thua có thể làm thay đổi cục diện cả mùa giải.

Khoảnh khắc ấy gần như khép lại mọi tranh luận. Donnarumma không cần phải hoàn hảo trong từng đường chuyền để được thừa nhận. Anh chỉ cần xuất hiện đúng lúc, đúng vị trí, ở thời khắc mà một cú sút có thể định đoạt số phận của cả trận đấu, thậm chí là cả mùa giải. Và tại Anfield, anh đã làm điều đó theo cách của một thủ môn đẳng cấp hàng đầu.

Sau tất cả, Donnarumma xứng đáng được thừa nhận nhiều hơn

Từ một bản hợp đồng từng gây nhiều tranh cãi, Gianluigi Donnarumma đang từng bước khẳng định giá trị tại Manchester City bằng con đường đặc trưng nhất của một thủ môn lớn: lặng lẽ, bản lĩnh và quyết định trận đấu ở những thời điểm khắc nghiệt nhất. Anfield chỉ là điểm nhấn rực rỡ nhất trong quá trình tiến hóa âm thầm nhưng bền bỉ ấy, nơi Donnarumma cho thấy đẳng cấp thực sự của người gác đền không nằm ở số lần chạm bóng, mà ở khoảnh khắc anh đứng giữa ranh giới thắng – thua và giữ vững đội bóng của mình.

Xem thêm
0
150 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Dưới thời Ruben Amorim, Bruno Fernandes từng bị đặt vào vai trò trái sở trường, trở thành một phần trong hệ thống 3-4-3 thiên về kiểm soát cấu trúc. Tuy nhiên, khi Michael Carrick tiếp quản, tiền vệ người Bồ Đào Nha lập tức lột xác, trở lại hình ảnh của một nhạc trưởng đích thực, dẫn dắt lối chơi và tạo nên bước ngoặt cho Manchester United.

Khi hệ thống bóp nghẹt cá tính

Amorim mang tới Old Trafford triết lý bóng đá hiện đại, đề cao kỷ luật chiến thuật và tính tổ chức. Trong sơ đồ 3 trung vệ, Bruno buộc phải lùi sâu, tham gia phòng ngự, hỗ trợ build-up và di chuyển lệch phải. Điều này khiến số lần chạm bóng của anh ở khu vực “zone 14” – vùng nguy hiểm trước vòng cấm – sụt giảm rõ rệt. Hệ quả là Bruno mất đi không gian sáng tạo, tần suất dứt điểm và những đường chuyền quyết định giảm mạnh, kéo theo sự sa sút trong hiệu suất toàn đội.

Carrick và công thức đơn giản: Đặt Bruno vào trung tâm

Khác với người tiền nhiệm, Carrick nhanh chóng từ bỏ sơ đồ ba trung vệ, chuyển sang 4-2-3-1 quen thuộc. Bruno được trả về vị trí số 10, đóng vai trò hạt nhân sáng tạo. Sự thay đổi lập tức mang lại hiệu ứng tích cực: lối chơi của MU trở nên mạch lạc, tốc độ triển khai nhanh hơn, và đặc biệt, Bruno được giải phóng để thể hiện trọn vẹn phẩm chất nghệ sĩ.

Trong những trận gần đây, Bruno dẫn đầu đội về số đường chuyền tạo cơ hội, tham gia trực tiếp vào các bàn thắng quan trọng trước Tottenham và Arsenal, đồng thời giữ vai trò điều tiết nhịp độ trận đấu. Hình ảnh một Bruno năng nổ, sáng tạo và giàu cảm hứng đã trở lại, kéo theo sự thăng hoa của hàng công Quỷ đỏ.

Khác biệt tư duy: Hệ thống hay con người?

Sự đối lập giữa Amorim và Carrick nằm ở triết lý cốt lõi. Amorim đặt hệ thống lên hàng đầu, sẵn sàng “hy sinh” cá nhân để đảm bảo cấu trúc chiến thuật. Ngược lại, Carrick xây dựng lối chơi xoay quanh những cá nhân xuất sắc nhất, với Bruno là trung tâm. Cách tiếp cận này giúp MU tìm lại bản sắc tấn công và sự ngẫu hứng vốn có.

Lời cảnh tỉnh cho Amorim

Sự hồi sinh của Bruno dưới thời Carrick là minh chứng rõ ràng: chiến thuật dù hiện đại đến đâu cũng cần phục vụ con người. Khi ngôi sao số một được đặt đúng vị trí, Man Utd lập tức trở nên nguy hiểm. Đó không chỉ là thành công ngắn hạn, mà còn là bài học lớn cho Amorim nếu muốn xây dựng một tập thể vừa kỷ luật, vừa bùng nổ.

Xem thêm
2
8,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Hiệp hai bùng nổ nhưng không đủ
Tiền vệ Ryan Gravenberch đã bày tỏ sự tiếc nuối sâu sắc sau thất bại 1-2 của Liverpool trước Manchester City ngay trên sân nhà Anfield. Dù The Kop đã có màn trình diễn ấn tượng trong hiệp hai, đặc biệt là sau bàn mở tỷ số tuyệt đẹp của Dominik Szoboszlai, họ vẫn không thể giữ lại dù chỉ một điểm. Gravenberch nhấn mạnh rằng Liverpool xứng đáng có điểm dựa trên những gì đã thể hiện, nhất là khi đội bóng kiểm soát thế trận tốt hơn hẳn sau giờ nghỉ.

Những khoảnh khắc định đoạt trận đấu
Trận đấu diễn ra căng thẳng với nhiều bước ngoặt. Sau khi Szoboszlai phá vỡ thế bế tắc bằng cú đá phạt đẳng cấp, Bernardo Silva đã nhanh chóng gỡ hòa cho Man City. Đỉnh điểm là tình huống Erling Haaland thực hiện thành công quả phạt đền, ấn định chiến thắng cho đội khách. Ngay sau đó, người hùng Szoboszlai lại phải nhận thẻ đỏ, khiến Liverpool càng thêm bất lợi trong những phút cuối.

Ảnh hưởng đến cuộc đua top 4
Thất bại này khiến Liverpool bị tụt lại phía sau trong cuộc đua giành vé dự Champions League mùa tới. Hiện tại, họ đã bị Manchester United bỏ xa tới 5 điểm trên bảng xếp hạng Ngoại Hạng Anh, trong khi Chelsea cũng đang bám sát phía sau. Áp lực dành cho thầy trò HLV Arne Slot ngày càng lớn khi mùa giải bước vào giai đoạn quyết định.

Những khó khăn trước mắt
HLV Arne Slot xác nhận Szoboszlai sẽ bị treo giò ở trận đấu tiếp theo, trong khi Joe Gomez, Jeremie Frimpong và Conor Bradley vẫn chưa thể trở lại do chấn thương. Dù không đổ lỗi cho trọng tài về chiếc thẻ đỏ, Slot vẫn tỏ ra không hài lòng với một số quyết định, đặc biệt là tình huống Marc Guehi kéo áo Mohamed Salah nhưng không bị xử lý. Liverpool sẽ phải nhanh chóng xốc lại tinh thần khi phía trước là thử thách mang tên Sunderland.

Xem thêm
0
203 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Thách thức tại "lò xay" Parc des Princes
Kể từ khi Quỹ đầu tư thể thao Qatar (QSI) tiếp quản Paris Saint-Germain vào năm 2011, chiếc ghế huấn luyện viên trưởng tại Parc des Princes luôn được xem là một trong những vị trí áp lực nhất châu Âu. Những tên tuổi lớn như Carlo Ancelotti, Laurent Blanc, Unai Emery hay Thomas Tuchel đều từng thử sức nhưng không ai có thể trụ lại quá lâu. Áp lực thành tích khắc nghiệt cùng những mâu thuẫn nội bộ khiến PSG trở thành "lò xay" huấn luyện viên thực sự.

Enrique – Người phá vỡ giới hạn
Tuy nhiên, Luis Enrique đang đứng trước cơ hội trở thành chiến lược gia đầu tiên dẫn dắt PSG quá 3 mùa giải liên tiếp. Trong quá khứ, Laurent Blanc là người tại vị lâu nhất với 3 mùa giải trọn vẹn, nhưng chưa ai có thể bước sang mùa thứ 4 một cách suôn sẻ. Nếu Enrique tiếp tục cầm quân đến mùa 2026/27, ông sẽ chính thức phá vỡ kỷ lục về thâm niên của một HLV tại PSG trong kỷ nguyên hiện đại.

Sự tín nhiệm tuyệt đối từ giới chủ Qatar
Hiện tại, vị thuyền trưởng 55 tuổi vẫn đang nhận được sự tín nhiệm tuyệt đối từ ban lãnh đạo PSG. Hợp đồng của ông còn thời hạn đến tháng 6/2027 và không có dấu hiệu nào cho thấy CLB muốn chấm dứt sớm. Thậm chí, các nguồn tin từ Pháp cho biết những cuộc thảo luận về một bản hợp đồng mới đã được xúc tiến âm thầm, cho thấy PSG thực sự tin tưởng vào dự án dài hơi mà Enrique đang xây dựng.

Thay đổi tư duy, hướng tới ổn định
Động thái này phản ánh sự thay đổi lớn trong tư duy của PSG. Thay vì chạy theo các ngôi sao và liên tục thay đổi huấn luyện viên, đội bóng thủ đô Paris giờ đây ưu tiên sự ổn định và phát triển bền vững. Nếu Enrique tiếp tục thành công, ông không chỉ lập kỷ lục cá nhân mà còn mở ra một chương mới cho PSG trong hành trình trở thành biểu tượng bóng đá châu Âu.

Xem thêm
0
31 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật