Có một thời ta đã yêu nhau

Thứ Ba, ngày 10/12/2013 00:01 AM (GMT+7)

Bên ngoài cười nói nhưng trong anh vẫn nhớ em quay quắt thắt cả ruột gan.

Sự kiện: Những tâm sự hay

Điều anh không nghĩ đến, chưa bao giờ nghĩ đến lại là sự thật. Em đã ra đi như chưa từng hiện diện nơi này. Thoắt cái quanh anh rỗng không, thoắt cái anh mất em thật sự! Giờ anh ngồi đây trong bóng tối một mình, chung quanh lặng im, xa lắc, đâu đó vẳng nhẹ bài hát “Đ nhớ một thời ta đã yêu”. Anh ngước lên nhìn trời đêm cô độc quá, ngó xuống vùng ngực tối - nơi thổn thức một trái tim cũng đang đầy rẫy cô đơn và rồi anh thủ thỉ trò chuyện với chính mình!

Em giờ đã không thuộc về anh. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, ngang môi, nghe mặn lắm. Người anh run bần bật, anh khóc không vì hờn oán người mà khóc vì thấy mình đã không giữ được người. Khóc vì hiểu được có một thời mình đã làm khổ người để giờ đây ngồi nếm vị đau mà người gửi lại. Em ở bên anh là duyên nợ, em đi để anh lại với một khoảng trống vời vợi - cũng là nợ duyên. Dù chưa thật hiểu được vì sao em ra đi nhưng anh vẫn không hề thắc mắc, anh xem như nó phải như vậy. Anh thấy mình trở nên dễ cảm thông và bao dung hơn sau biến cố của mình. Anh đã từng yêu em nhiều lắm và giờ đây anh vẫn còn nguyên một tình yêu như vậy với em.

Tình yêu mỗi người mỗi kiểu, không sờ nắm, không nhìn thấy, không cân đong đo đếm được... nhưng lại có ảnh hưởng vô cùng lớn lao đến sinh mệnh cuộc đời mỗi con người. Huống hồ bên cạnh tình yêu ngọt ngào ấy ta lại từng chia sẻ buồn vui ngọt bùi bao năm. Cho đến chết chắc anh cũng chẳng thể nào quên được em nên có cố cũng vô ích.

Có một thời ta đã yêu nhau - 1

Giờ đây anh vẫn còn nguyên một tình yêu với em (Ảnh minh họa)

Bên ngoài cười đó nhưng ai biết trong anh vẫn đang từng giờ quắt quay nhớ em đến thắt cả ruột gan. Ban ngày đi làm bình thường như bao người nhưng đêm về mới thấy thời gian trôi đi sao chậm quá. Trời chưa vào Đông mà nghe lạnh lùng buốt giá len lỏi, thấm sâu vào trong xương thịt. Nỗi đơn côi này liệu còn kéo dài đến bao lâu?

Có lúc anh nhủ lòng bớt nhớ, bớt thương em để thương ta hơn, ta đáng thương lắm đó... hay như bạn bè thường nhắc nhở dành chút thời gian mà mưu cầu hạnh phúc cho chính mình. Nhưng rồi anh lại nhếch môi cười mình lựa chọn con đường này mà. Chính mình đã muốn ôm ấp thứ đau thương này, có ai đẩy có ai ép mình vào cảnh ta với Trời bơ vơ đâu nhỉ? Thế nên sẽ là lỗi lầm tiếp nối, sẽ hối hận, sẽ ăn năn nhiều hơn nữa... nếu cứ cố dấn thân vào những thứ, những điều mà người đời thường dùng để khỏa lấp.

Em ơi! Anh không muốn gạt mình, gạt người. Những người thân nhìn anh thương xót, họ lao xao đi tìm cho anh một cô vợ. Họ bảo rằng  tuổi kia còn xuân, tóc kia còn mượt, mắt kia còn ướt... chớ để phí hoài. Chắc anh sẽ phải xẻ thịt, lôi trái tim đã đóng băng ra để làm bằng chứng cho họ tin rằng em ra đi và nhiều thứ của anh, trong đó có một phần thân thể trái tim anh cũng đã bỏ anh mà đi cùng em mất rồi. Và em biết không, em đi mang theo rất nhiều nhưng để lại cho anh một thứ mà chẳng biết rằng liệu anh có cưu mang nổi không nữa, đó là cả một bầu trời bơ vơ và tiếc nuối!

Xem thêm các bài viết liên quan:

Anh còn nợ em một chữ tình

“Hãy tha thứ cho anh...”

Em ra đi... vì anh quá nghèo!

Người hỡi vì sao em ra đi

Theo minhmo530@yahoo.com.vn (Khampha.vn)
sự kiện Những tâm sự hay