Chợ “phu gạch” trẻ em

Thứ Hai, ngày 24/09/2012 17:27 PM (GMT+7)

Những ngày cuối tháng 8, chúng tôi có mặt tại những bãi đúc sò xây dựng (gạch táp lô ximăng) dọc ven quốc lộ 1A đoạn chạy qua các xã Quỳnh Thạch, Quỳnh Văn, Quỳnh Xuân (thuộc huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An). Không khó khăn gì để chúng tôi bắt gặp hình ảnh những em học sinh còn rất nhỏ tuổi cùng với người lớn bốc sò (gạch ximăng) lên xe ôtô.

  

Qua tìm hiểu, được biết các em đến đây kiếm tiền đều là những học sinh từ lớp 6 đến lớp 9. Phần lớn các em đều có hoàn cảnh gia đình khó khăn nên phải sớm bươn chải.

Em Nguyễn Thị Thơ, đang học lớp 9, ở xóm 12 Quỳnh Văn vì nhà nghèo, đông anh em nên không chỉ riêng kỳ nghỉ hè mà ngoài giờ học trên lớp, Thơ thường cùng các bạn trong xóm đi bốc sò thuê kiếm thêm tiền về mua sách vở. Công việc bốc gạch với người lớn đã nặng nhọc, với các em nhỏ khi mới vào nghề lại càng khó khăn, vất vả thêm bội phần.

“Những ngày đầu mệt và về đau lưng lắm nhưng giờ cháu quen rồi. Cứ đến hè hay những ngày được nghỉ chúng cháu thường rủ nhau ra đây kiếm tiền. Công việc thất thường nên có xe vào bãi sò lúc mô là chúng cháu bốc lúc đó.

Chợ “phu gạch” trẻ em - 1

Sau 2 tiếng lao động 13 người (hơn một nửa là trẻ con) chỉ kiếm được 180 nghìn đồng

Có khi đã 12 hay 1 giờ trưa, bụng đói nhưng cháu cũng làm, mần răng kiếm được thêm đồng nào phụ giúp bố mẹ là chúng cháu vui rồi” - em Hồ Thị Lý, nhỏ tuổi nhất trong số những người đang bốc sò tại một bãi sò ở xóm 9, Quỳnh Thạch, cho biết.

Cứ cuối tuần, các em thường dậy từ sớm, ăn qua quýt một bát cơm nguội (thậm chí là nhịn ăn sáng) để đến bãi sò chờ xe vào là lao đến chờ người ta thuê. Một ngày những phu sò trẻ em ở đây nhiều nhất cũng chỉ kiếm được 20 nghìn đồng nhưng có ngày chờ cả buổi mà không có xe cũng chẳng được đồng nào. Ngồi từ sáng đến non trưa, trời mỗi lúc một nắng mà không có chủ xe nào đến thuê, một toán phụ nữ cùng với hai em nhỏ ở xóm 12, xã Quỳnh Văn đành ra về.

Thời gian trước, khi việc quản lý lao động tại các bãi đá còn lơi lỏng, không ít trẻ em trong độ tuổi này thường đến những nơi khai thác đá ở các lèn Trụ Hải, Trụ Quân thuộc xã Quỳnh Văn, để bốc đá kiếm tiền. Vừa qua, do nhiều vụ sập mỏ đá thương tâm xảy ra nên các chủ mỏ đá đã nghiêm cấm trẻ em chưa đủ 18 tuổi và phụ nữ trên 45 làm việc tại các mỏ đá. Chúng tôi thấy các em nhỏ bốc sò thuê ở đây đều không hề được trang bị bất cứ một trang thiết bị bảo hộ lao động nào. Vì vậy, việc bị những viên sò rơi trúng chân, sứt tay chảy máu không phải là chuyện hiếm gặp. Những đôi bàn tay trầy xước, chai sạn vì bốc sò thuê.

Chợ “phu gạch” trẻ em - 2

Một em gái đang kiểm tra lại những đồng tiền ít ỏi sau 2 giờ lao động

“Người dân ở đây khổ vậy đó chú à, cũng vì miếng cơm manh áo mà phải làm lụng vất vả vậy thôi. Nhìn các cháu làm việc mệt nhọc vậy, tui cũng thương lắm nhưng không thuê chúng nó và mấy bà, mấy chị ở đây thì ai bốc sò lên xe cho họ chở đi”, một chủ bãi đúc sò xây dựng ở xóm 13, Quỳnh Văn phân trần.

Tuyến đường từ quốc lộ 1A lên các bãi đá thuộc vùng giáp ranh giữa hai xã Quỳnh Văn và Quỳnh Tân (đoạn qua xóm 12, 13 xã Quỳnh Văn) thời gian gần đây cùng với sự mở rộng quy mô khai thác các bãi đá, nhu cầu xây dựng các công trình, nhà cửa tăng là những bãi đúc sò cũng dần mọc lên với số lượng ngày một nhiều.

Dưới cái nắng gay gắt, một toán phụ nữ, người già và các em gái mồ hôi nhễ nhại đang tất tả bốc sò lên xe ôtô. Sau hai tiếng làm việc cật lực, 13 người (trong đó có hơn nửa là trẻ em) được chủ xe ôtô trả 150 nghìn đồng. Sau khi chia nhau số tiền ít ỏi, toán người này cùng với những em nhỏ lại tụ tập thành từng tốp để chờ đợi chuyến xe ôtô khác vào thuê bốc gạch.

Theo Duy Ngợi (Lao động)