8 triệu bảng/năm & quyền lực tối thượng: Marco Silva sẽ chọn ai?

Cháy vé Al Nassr đấu Al Hilal: Ronaldo kêu gọi fans, lịch sử gọi tên ai?

U17 Qatar “cứu” chính mình, đẩy U17 Việt Nam vào thế khó giải châu Á

Long Vũ

Totti tiết lộ sự thật sau màn giơ 4 ngón tay trước Juventus

Tôi chưa bao giờ có ý định giơ cử chỉ 4-0 để khiêu khích Del Piero.

Tôi luôn dành cho anh ấy sự tôn trọng tuyệt đối. Del Piero là đội trưởng của Juventus, và cũng là bạn của tôi.

Người khiến tôi mất bình tĩnh là Tudor. Hắn thúc khuỷu tay vào tôi, rõ ràng là một pha chơi xấu có chủ đích, và điều đó làm tôi thật sự ức chế.

Sếp Lippi thường nhắc rằng những cử chỉ như vậy là không nên. Nhưng hôm đó, chúng tôi đã thắng. Thỉnh thoảng phá vỡ quy tắc một chút chắc cũng chẳng sao.”

Francesco Totti lên tiếng về màn giơ 4 ngón tay hướng về Igor Tudor trong trận kinh điển Roma - Juventus năm 2004.

0
377 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

LE NGOC

Bi kịch lớn nhất gọi tên Baggio ở World Cup 1994

Ở Rose Bowl ngày 17 tháng 7 năm 1994, Brazil và Italy hòa 0-0 sau 120 phút, rồi Brazil thắng 3-2 trên loạt luân lưu trong trận chung kết World Cup đầu tiên được định đoạt bằng những cú đá 11 mét. Baggio là người thực hiện lượt sút cuối của Italy và bóng bay vọt xà, tạo nên một hình ảnh bị giữ lại suốt nhiều thập kỷ mỗi khi người ta nhắc về World Cup 1994. 

Nhưng đó không phải sai lầm của một mình Baggio

Trước khi anh bước lên chấm phạt đền, Italia đã hỏng hai lượt sút của Franco Baresi và Daniele Massaro. Nghĩa là Baggio không đánh rơi chiếc cúp một mình. Anh chỉ là người đứng ở khoảnh khắc tàn nhẫn nhất, nơi cả một hành trình bị nén lại trong một cú vung chân.

Chính vì thế, cú hỏng của Baggio đau hơn mức thông thường: nó biến ngôi sao lớn nhất của Italia thành tội đồ, là sự thất vọng của cả đất nước, khiến nỗi buồn u ám bám theo trong một khoảng thời gian rất dài về sau. 

Cả giải đấu thăng hoa đổi lại là nỗi đau vô bờ bến

Boberto Baggio ghi 5 bàn ở World Cup 1994. Tại các trận knock-out, anh đã có một màn trình diễn siêu việt. Baggio ghi cú đúp trước Nigeria để cứu Italia trong thế bị dẫn bàn và còn chơi với cơn đau gân Achilles, rồi ghi bàn quyết định vào lưới Tây Ban Nha, sau đó lập cú đúp trước Bulgaria ở bán kết. FIFA sau đó trao cho anh Quả bóng bạc của giải đấu.

Một cầu thủ gánh đội tuyển đi qua ba trận sinh tử như vậy, rồi lại bị cả thế giới nhớ nhiều nhất vì một cú đá hỏng, đó mới là phần cay đắng nhất của câu chuyện. Nhưng đó cũng là sự nghiệt ngã của bóng đá, trớ trêu của số phận khi sau cùng Azzurri là những người nhận thất bại.

Sự dang dở của một huyền thoại vĩ đại

Baggio bước vào trận chung kết với vị thế biểu tượng của bóng đá Italia và rời sân với bức ảnh ám ảnh nhất sự nghiệp. Trang báo Britannica ghi nhận anh là một trong những cầu thủ lớn nhất lịch sử Italia từ trước đến nay, còn BBC xem cú sút hỏng ấy là một trong những khoảnh khắc không thể quên trong lịch sử các VCK World Cup. Vết cắt ấy còn đi theo anh ấy rất lâu về sau này.

Năm 2019, Baggio thừa nhận với ANSA rằng đến tận lúc đó bản thân vẫn ngủ không ngon mỗi ngày vì sai lầm năm xưa. Một nỗi đau kéo dài 25 năm đủ để nói rằng ký ức Rose Bowl không hề khép lại sau tiếng còi mãn cuộc. 

Với CĐV Azzurri, điều day dứt nhất nằm ở chỗ Baggio xứng đáng nhận được nhiều hơn

World Cup 1994 không chỉ để lại hình ảnh quả bóng bay lên trời California. Nó còn để lại hình ảnh một thiên tài kéo đội tuyển đi qua nghịch cảnh, rồi gục xuống đúng ở thời khắc quan trọng nhất. Bóng đá vẫn nghiệt ngã theo cách như thế: có người chơi chưa chắc hay hơn nhưng lại chiến thắng, còn người mang nhiều cảm xúc nhất nhưng lại nhận về số phận nghiệt ngã nhất.

Và chính vì vậy, cú hỏng penalty của Roberto Baggio vẫn sống mãi trong ký ức Italia, không phải như một lỗi lầm đơn lẻ, mà như vết thương đẹp và buồn nhất của cả một thế hệ yêu bóng đá thời điểm bấy giờ.

Xem thêm
0
52 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Real Madrid đang đứng trước kiểu lựa chọn quen thuộc nhưng chưa bao giờ dễ dàng: cần một HLV tạo cú hích lập tức, hay một người đủ uy tín để đưa phòng thay đồ trở lại quỹ đạo? José Mourinho luôn hấp dẫn bởi cá tính, kỷ luật và khả năng tạo ra chấn động. Nhưng với dàn sao hiện tại gồm Mbappé, Vinícius, Bellingham, Valverde, Tchouaméni, Camavinga, Trent Alexander-Arnold và Arda Güler, Real có lẽ cần Zinedine Zidane hơn: một người không chỉ hiểu Bernabéu, mà còn biết cách biến những cái tôi lớn thành tập thể chiến thắng.

Mourinho là cú sốc dễ hiểu, nhưng chưa chắc là lời giải dài hạn.

Không khó để lý giải vì sao Mourinho vẫn được nhắc đến mỗi khi Real cần thay đổi mạnh mẽ. Ông có thể bước vào một phòng thay đồ hỗn loạn và lập tức tạo ra trật tự: kỷ luật trước, tập thể trước, chiến đấu trước. Về chiến thuật, Mourinho cũng không phi lý. Một đội bóng có Mbappé và Vinícius luôn sở hữu tiềm năng phản công khủng khiếp. Nếu Real lùi đội hình, khóa trung lộ bằng Valverde và Tchouaméni, rồi mở bóng nhanh cho hai mũi khoan tốc độ phía trên, họ có thể trở thành đối thủ rất khó chịu ở các trận lớn. Nhưng mùa giải của Real không chỉ sống bằng những đêm Champions League. Ở La Liga, họ phải phá khối phòng ngự thấp, kiểm soát nhịp độ và duy trì sự ổn định qua từng tuần. Một Real quá thiên về phản ứng có thể mạnh trong đại chiến, nhưng dễ bế tắc khi phải chủ động cầm bóng.

Dàn sao hiện tại cần sự mềm mại hơn là khuôn khổ cứng.

Mbappé và Vinícius đều thích khai thác hành lang trái. Bellingham nguy hiểm nhất khi được xâm nhập vòng cấm từ tuyến hai. Arda Güler cần bóng giữa tuyến để sáng tạo. Trent Alexander-Arnold cần một hệ thống triển khai đủ tốt để biến những đường chuyền của anh thành vũ khí, thay vì biến khoảng trống sau lưng thành điểm yếu. Nếu mọi thứ bị đóng khung quá chặt, Real có thể tự làm nghèo đi sức sáng tạo của chính mình. Đây là bài toán mà Zidane có vẻ phù hợp hơn. Ông không phải mẫu HLV xây dựng lối chơi máy móc, nhưng rất giỏi tạo ra một cấu trúc đủ cân bằng rồi trao tự do cho các ngôi sao trong khu vực quyết định.

Zidane đem lại thứ Real cần nhất: uy tín, cân bằng và sự yên ổn.

Khác với Mourinho, Zidane không tạo quyền lực bằng va chạm. Uy tín của ông đến từ vị thế huyền thoại, từ lịch sử chiến thắng và từ sự thấu hiểu văn hóa Real Madrid. Một lời nhắc của Zidane có thể đủ sức nặng với Mbappé, Vinícius hay Bellingham mà không cần biến nó thành cuộc đối đầu công khai. Mourinho có thể tạo ra lửa, nhưng lửa không phải lúc nào cũng phù hợp với một tập thể đang cần được xây dựng dài hạn. Real không thiếu cá tính, tốc độ hay ngôi sao. Điều họ cần là một người dung hòa được mọi nguồn năng lượng ấy trong cùng một ý tưởng bóng đá. Nếu câu hỏi là ai có thể tạo cú sốc, Mourinho là câu trả lời. Nhưng nếu câu hỏi là ai phù hợp hơn với Real Madrid lúc này, câu trả lời nghiêng rõ về Zidane.

Xem thêm
0
205 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Real Madrid đang bước vào giai đoạn nhạy cảm khi chuẩn bị khép lại mùa giải thứ hai liên tiếp trắng tay, còn chiếc ghế huấn luyện viên trở thành tâm điểm. Trong lúc truyền thông Tây Ban Nha nói về những cuộc đàm phán cuối cùng với Jose Mourinho, một tiếng nói nặng ký từ quá khứ bất ngờ xuất hiện và tạo ra nút thắt mới.

Casillas công khai phản đối

Trên mạng xã hội, Iker Casillas gửi thông điệp rõ ràng tới ban lãnh đạo: anh không muốn Mourinho trở lại Bernabeu. Dù vẫn dành sự tôn trọng khi gọi ông là nhà cầm quân chuyên nghiệp, Casillas khẳng định Real có những ứng viên phù hợp hơn với “câu lạc bộ của đời tôi”. Lời chia sẻ này lập tức được chú ý vì mối quan hệ từng rạn nứt giữa hai người trong giai đoạn 2010–2013, khi Casillas bị loại khỏi đội hình chính.

Perez giữa tâm bão

Trong khi đó, Chủ tịch Florentino Perez vừa phải xuất hiện trước báo chí, nhưng ông chỉ tập trung phủ nhận tin đồn về sức khỏe và chuyện từ chức, không đả động đến ghế HLV. Mourinho vẫn im lặng vì còn hợp đồng với Benfica đến năm 2027, còn sự phản đối công khai từ Casillas biến quyết định nhân sự tại Bernabeu mùa hè này thành một bài toán đầy đau đầu cho Perez.

Xem thêm
2
6,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Thời khắc của một danh hiệu chờ đợi

Một chiến thắng trước Al Hilal sẽ giúp Cristiano Ronaldo chạm tay vào danh hiệu lớn đầu tiên tại Saudi Arabia. Al Nassr đang dẫn đầu bảng, và nếu tận dụng được lợi thế sân nhà ở Al Awwal Park, đội bóng này sẽ chấm dứt chuỗi 7 năm không vô địch quốc gia. Với riêng Ronaldo, đó là cột mốc đánh dấu thành quả kể từ ngày anh gia nhập Al Nassr cuối năm 2022.

Áp lực tuổi 41 và ý thức về cơ hội hiếm hoi

Ở tuổi 41, Ronaldo bước vào những năm cuối của sự nghiệp và hiểu rõ số lần được chơi một trận quyết định ngôi vương không còn nhiều. Trận derby thủ đô rạng sáng mai không chỉ là một trận cầu lớn của Saudi Pro League, mà còn là dịp để anh khẳng định giá trị trong giai đoạn cuối cùng trên sân cỏ.

Khán đài và lời hiệu triệu từ mạng xã hội

Trước trận đấu đã “cháy vé” từ sớm, Ronaldo chủ động dùng mạng xã hội để kêu gọi người hâm mộ. Anh nhấn mạnh nguồn năng lượng từ khán đài, từ những người theo dõi ở nhà hay ở bất cứ đâu trên thế giới luôn đồng hành cùng đội bóng, và mong muốn biến sự ủng hộ đó thành sức mạnh quyết định cho Al Nassr trong cuộc đối đầu với Al Hilal.

Al Hilal và ranh giới mỏng manh của ngôi vương

Dù Al Nassr nắm lợi thế, Al Hilal vẫn là thách thức lớn. Đội khách kém 5 điểm nhưng đá ít hơn một trận. Nếu thắng ngay trên sân Al Awwal Park, Al Hilal sẽ rút ngắn khoảng cách xuống còn 2 điểm và giành lại quyền tự quyết trong cuộc đua vô địch, biến trận đấu của Ronaldo thành lằn ranh giữa danh hiệu chờ đợi và nguy cơ bị lật ngược.

Xem thêm
1
10,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật