U23 Việt Nam: hãy đá một trận khiến U23 Saudi Arabia "tan tác chim muông"

Cựu sao Bayern Munich thoát chết trong gang tấc: Kỳ nghỉ suýt biến thành ác mộng!

U23 Việt Nam trước cơ hội lập kỷ lục mới tại VCK U23 châu Á 2026

Xuân Nam

Thomas Frank "ngộp thở" tại Spurs: Khi văn hóa gia đình va chạm với “cái tôi” ngôi sao

Khởi đầu mới và dấu ấn cá nhân
Khi tiếp quản Tottenham, Thomas Frank mang theo kỳ vọng về một làn gió mới, không chỉ trong lối chơi mà còn ở văn hóa đội bóng. Khác với người tiền nhiệm Ange Postecoglou, Frank chủ động gặp gỡ toàn bộ nhân viên, giới thiệu bản thân và tạo dựng bầu không khí gia đình. Ông thường xuyên ghé thăm học viện, trò chuyện với phụ huynh, thậm chí rủ nhân viên chạy bộ buổi sáng. Những cử chỉ này được đánh giá cao, phản ánh nỗ lực xây dựng sự gắn kết nội bộ – điều từng giúp ông thành công tại Brentford.

Thực tế phức tạp tại Spurs và những rào cản vô hình
Tuy nhiên, môi trường Tottenham phức tạp hơn nhiều. Frank tiếp quản đội bóng vừa trải qua mùa giải tệ nhất kể từ 1977 nhưng lại là đương kim vô địch Europa League – một nghịch lý về tâm lý và động lực. Việc quản lý các ngôi sao quốc tế, những cá tính mạnh, là thử thách lớn. Dù được xem là bậc thầy quản lý nhân sự, Frank gặp khó khăn khi các cầu thủ như Djed Spence công khai thể hiện thái độ bất mãn, hay đội phó Micky van de Ven phớt lờ chỉ đạo. Những sự việc này cho thấy phong cách mềm mỏng của Frank chưa đủ sức kiểm soát phòng thay đồ nhiều cái tôi.

Giới hạn của sự thân thiện và nhu cầu thay đổi chiến lược
Tại Brentford, Frank được trợ lý Brian Riemer – người nghiêm khắc – cân bằng. Ở Spurs, với việc trợ lý Matt Wells sắp rời đi, Frank càng thiếu một “vai phản diện” để thiết lập kỷ luật. Ngoài ra, đội hình Spurs mất cân đối, thiếu ổn định ở tuyến giữa, khiến các tài năng trẻ phải xoay tua liên tục. Dù ban lãnh đạo vẫn ủng hộ Frank, rõ ràng ông cần điều chỉnh chiến lược lãnh đạo và bổ sung nhân sự phù hợp nếu muốn vượt qua khủng hoảng và xây dựng nền tảng bền vững cho Tottenham.

0
418 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Nhạc trưởng không thể cứu cả dàn nhạc
Trận thua tại FA Cup đã phơi bày một nghịch lý đau lòng tại Manchester United: Bruno Fernandes, dù đã 31 tuổi, vẫn là người hoạt động bền bỉ và sáng tạo nhất trên sân. Anh chạm bóng tới 104 lần, tạo ra 5 cơ hội ghi bàn – nhiều nhất trận, và sở hữu chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) 0.26. Không chỉ kiến tạo cho Sesko ghi bàn danh dự, Bruno còn lùi về phòng ngự, thực hiện các pha tắc bóng và sút phạt. Tuy nhiên, bóng đá là trò chơi của tập thể, và nỗ lực cá nhân của anh trở nên vô nghĩa khi hệ thống phòng ngự liên tục mắc sai lầm.

Phòng ngự lỏng lẻo, công sức đổ sông
Những sai lầm ở hàng thủ đã nhấn chìm mọi nỗ lực của Bruno. Bàn thua đầu tiên đến từ sự thiếu tập trung, để Brajan Gruda thoải mái dứt điểm. Bàn thua thứ hai lại càng cay đắng hơn khi người ghi bàn là Danny Welbeck – một cựu cầu thủ MU. Sự sáng tạo của Bruno trở nên lạc lõng khi các vệ tinh như Mason Mount hay Joshua Zirkzee không thể chia sẻ gánh nặng, còn tuyến dưới thì liên tục để thủng lưới.

Một cánh én không làm nên mùa xuân
Hình ảnh Bruno Fernandes hiện tại giống như một kiến trúc sư cố gắng xây lâu đài trên nền cát lún. Anh vẫn cháy hết mình vì màu áo đỏ, nhưng sự đơn độc và bất lực ngày càng rõ rệt. Nếu không có sự thay đổi mạnh mẽ từ tập thể, những nỗ lực của Bruno sẽ chỉ là tiếng kêu cứu trong vô vọng, và MU có thể sẽ mất đi linh hồn của mình ngay trong mùa hè tới.

Xem thêm
1
172 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Thay đổi trên lý thuyết
Khi Real Madrid công bố bổ nhiệm Xabi Alonso, nhiều người kỳ vọng đây sẽ là bước ngoặt lớn cho lối chơi và phòng thay đồ của đội bóng. Ban lãnh đạo tin rằng Alonso sẽ mang đến sự hiện đại hóa, lập lại trật tự vốn bị Carlo Ancelotti buông lỏng. Tuy nhiên, sau vài tháng, những gì diễn ra trên sân lại khiến giới mộ điệu đặt câu hỏi: Liệu sự thay đổi này có thực sự cần thiết?

Chiến thuật cũ trong diện mạo mới
Thực tế, Real Madrid dưới thời Alonso vẫn trung thành với lối chơi phòng ngự lùi sâu, dựa vào sự xuất sắc của thủ thành Thibaut Courtois và chờ đợi khoảnh khắc tỏa sáng của các tiền đạo. Điều này được thể hiện rõ nét trong trận chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha, nơi Real Madrid nhập cuộc với tâm thế dè dặt, không khác nhiều so với thời Ancelotti.

Khôi phục tinh thần "mourinhismo"
Đáng chú ý, Alonso đã tái hiện tinh thần thực dụng từng được Mourinho áp dụng, khi bất ngờ sử dụng sơ đồ 5 hậu vệ, kéo Tchouameni về đá trung vệ và bố trí các cầu thủ theo kèm sát đối thủ. Dù không giúp Real Madrid áp đảo Barca, nhưng ít nhất họ đã tránh được một thất bại nặng nề và giữ thế trận cân bằng hơn.

Khoảng cách được thu hẹp
Dù không thể giành danh hiệu, Alonso đã giúp Real Madrid thu hẹp khoảng cách với Barca, khiến trận đấu trở nên căng thẳng đến phút cuối. Sự thay đổi chưa thực sự rõ rệt, nhưng ít nhất đội bóng Hoàng gia đã không còn dễ bị tổn thương như trước. Tương lai của Alonso vẫn là dấu hỏi, nhưng ông đã chứng minh mình đủ bản lĩnh để tiếp tục dẫn dắt Real Madrid. Dù vậy, nhiều người cũng mong muốn nhà cầm quân người Tây Ban Nha cần nhanh chóng xây dựng một lối chơi hiện đại, trực diện hơn cho Los Blanocs về lâu dài. Bằng không, cơ hội để chinh phục danh hiệu lớn sẽ trở nên gian nan hơn rất nhiều.

Xem thêm
0
150 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Kiểm soát bóng nhưng dễ tổn thương khi bị áp sát
U23 Saudi Arabia nổi bật với khả năng kiểm soát bóng và áp đặt thế trận, thể hiện qua tỷ lệ kiểm soát bóng lên tới 62% trong trận gặp U23 Kyrgyzstan. Tuy nhiên, khi đối mặt với sức ép pressing tầm cao, đội bóng này lại bộc lộ nhiều điểm yếu. Sự thiếu liên lạc giữa hàng thủ và thủ môn khiến họ dễ mắc sai lầm, đặc biệt trong các tình huống bị dồn ép.

Thống kê cho thấy sự bất ổn
Khi bị dẫn bàn, tỷ lệ kiểm soát bóng của U23 Saudi Arabia giảm mạnh xuống chỉ còn 33%. Đồng thời, tâm lý thi đấu của các cầu thủ cũng bị ảnh hưởng rõ rệt, dẫn đến 15 tình huống phạm lỗi và 3 thẻ vàng chỉ trong một trận. Điều này cho thấy đội bóng Tây Á dễ rơi vào trạng thái mất kiểm soát khi bị đối phương gây sức ép liên tục.

Vấn đề thể hình ở hàng phòng ngự
Một nghịch lý khác là hàng phòng ngự của U23 Saudi Arabia lại không có chiều cao lý tưởng, ngoại trừ trung vệ Khalid Asiri. Các hậu vệ còn lại đều chỉ cao từ 1,70m đến 1,78m, tạo ra điểm yếu rõ rệt trước những đối thủ sở hữu các cầu thủ cao lớn như U23 Việt Nam.

Cơ hội cho U23 Việt Nam
Với những “hòn đá tảng” như Nguyễn Hiểu Minh, Lê Văn Hà và Phạm Lý Đức, U23 Việt Nam hoàn toàn có thể tận dụng các tình huống cố định và bóng bổng để khai thác điểm yếu này. Nếu tổ chức pressing hợp lý và tận dụng tốt các pha bóng chết, thầy trò HLV Kim Sang-sik có thể tạo ra bất ngờ trước đối thủ mạnh để đạt được mục tiêu đề ra.

Xem thêm
0
138 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Thắng lợi và áp lực mới
Dù đã giành trọn 6 điểm sau hai lượt trận, U23 Việt Nam vẫn chưa thể an tâm về tấm vé vào tứ kết. BLV Quang Tùng phân tích, chiến thắng trước U23 Kyrgyzstan không chỉ là niềm vui mà còn đặt ra yêu cầu cao hơn cho đội bóng. Sự thay đổi bất ngờ ở kết quả các trận đấu khác khiến U23 Việt Nam phải “căng sức” ở lượt cuối, thay vì có thể sớm toan tính cho vòng sau.

Chủ động chiến thuật và quyền tự quyết
Một điểm sáng là U23 Việt Nam vẫn giữ được quyền tự quyết, đặc biệt trong trường hợp ba đội cùng có 6 điểm. Điều này giúp thầy trò HLV Kim Sang-sik không rơi vào thế bị động, đồng thời mở ra cơ hội tranh ngôi đầu bảng – vị trí có thể mang lại lợi thế lớn ở vòng knock-out.

Nhìn xa hơn vòng bảng
BLV Quang Tùng cho rằng, khi đã ở vào vị thế thuận lợi, U23 Việt Nam cần tính toán xa hơn thay vì chỉ đặt mục tiêu vượt qua vòng bảng. Việc lựa chọn đối thủ ở vòng sau là điều không thể bỏ qua, nhất là khi bảng B quy tụ nhiều đội mạnh như U23 Nhật Bản, U23 UAE, U23 Qatar hay U23 Syria.

Giữ sự tập trung và tỉnh táo
Những bài học từ các giải đấu trước cho thấy, không có gì là chắc chắn ở bóng đá trẻ châu Á. U23 Việt Nam cần duy trì sự tập trung tối đa, tránh chủ quan dù đang nắm lợi thế. Sự cân bằng giữa tự tin và tỉnh táo sẽ là chìa khóa để đội bóng tiến xa hơn tại giải đấu năm nay.

Xem thêm
0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Khởi đầu đầy sóng gió
U23 Thái Lan bước vào vòng chung kết U23 châu Á 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng ngay trận ra quân đã phải nhận gáo nước lạnh khi để thua ngược U23 Australia và mất người vì thẻ đỏ. Kết quả này đẩy thầy trò HLV Thawatchai Damrong-Ongtrakul vào thế khó, đứng trước nguy cơ bị loại sớm nếu tiếp tục trắng tay ở lượt trận thứ hai.

Trận hòa quý giá trước U23 Iraq
Đối đầu U23 Iraq trong bối cảnh buộc phải có điểm để nuôi hy vọng đi tiếp, U23 Thái Lan đã thể hiện bản lĩnh khi cầm hòa đối thủ 1-1. Dù kết quả này chưa thể giúp họ bứt phá trên bảng xếp hạng, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn, giúp “Voi chiến trẻ” tiếp tục nuôi hy vọng vào tấm vé tứ kết.

Cục diện bảng D đầy bất ngờ
Sau hai lượt trận, bảng D trở nên khó lường hơn bao giờ hết. U23 Trung Quốc bất ngờ vươn lên dẫn đầu với 4 điểm, tiếp theo là U23 Australia (3 điểm) và U23 Iraq (2 điểm). U23 Thái Lan dù đứng cuối với chỉ 1 điểm, nhưng vẫn còn nguyên cơ hội đi tiếp nhờ quyền tự quyết ở lượt trận cuối.

Trận chung kết định đoạt số phận
Ở lượt trận cuối, U23 Thái Lan sẽ đối đầu U23 Trung Quốc – trận đấu được xem như “chung kết” của bảng D. Nếu giành chiến thắng, họ sẽ có cùng 4 điểm với đối thủ nhưng chắc chắn xếp trên nhờ chỉ số đối đầu trực tiếp. Khi đó, bất chấp kết quả trận còn lại, tấm vé vào tứ kết sẽ thuộc về đại diện Đông Nam Á. Ngược lại, một trận hòa hoặc thua sẽ đồng nghĩa với việc phải dừng bước. Đây là thời điểm để U23 Thái Lan chứng minh bản lĩnh và khát vọng của mình.

Xem thêm
3
23,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật