U23 Việt Nam: hãy đá một trận khiến U23 Saudi Arabia "tan tác chim muông"

Cựu sao Bayern Munich thoát chết trong gang tấc: Kỳ nghỉ suýt biến thành ác mộng!

U23 Việt Nam trước cơ hội lập kỷ lục mới tại VCK U23 châu Á 2026

Tuấn Kiệt

Đừng đổ lỗi cho Fletcher, bởi ông ấy chỉ là nạn nhân không lối thoát của INEOS mà thôi!

Đừng quên, Fletcher chỉ là HLV tạm quyền của MU trong vài trận

Trận thua 1-2 trước Brighton ngay tại Old Trafford ở vòng 3 FA Cup đêm qua không đơn thuần là một thất bại về mặt tỷ số. Đó giống như một lát cắt phơi bày trọn vẹn thực trạng đáng báo động của Manchester United lúc này: một tập thể rời rạc, thiếu niềm tin, thiếu bản sắc và quan trọng hơn cả là thiếu một con đường ổn định để bám víu. Brighton ghi hai bàn nhờ Brajan Gruda và Danny Welbeck, MU chỉ gỡ được một bàn muộn của Benjamin Šeško trước khi mọi hy vọng tắt hẳn bởi tấm thẻ đỏ ở cuối trận. Nhưng điều đọng lại sau tiếng còi mãn cuộc không nằm ở bảng tỷ số, mà ở cảm giác quen thuộc đến đáng sợ: MU lại thêm một lần bế tắc trên nhiều phương diện.

Mọi thứ không chỉ dừng lại ở trận thua Brighton

Sau trận đấu, Darren Fletcher thẳng thắn thừa nhận đội bóng đang “mong manh”, thiếu năng lượng, thiếu sự kết nối và không có được nhịp chơi ổn định. Đó là một đánh giá rất đúng với những gì diễn ra trên sân. Tuy nhiên, cũng từ đây cần nhìn rõ một điều: đổ hết trách nhiệm lên vai Fletcher là không công bằng. Ông chỉ là HLV tạm quyền, được đưa lên trong thế bị động, không phải người xây dựng đội hình, không phải người lựa chọn chiến thuật dài hạn, càng không phải người quyết định con đường mà MU đã và đang đi.

Căn nguyên sâu xa hơn nằm ở một vấn đề đã tồn tại suốt hơn một thập kỷ: văn hóa sa thải huấn luyện viên vô tội vạ. Kể từ khi Sir Alex Ferguson rời ghế vào năm 2013, MU đã trải qua hơn 10 đời HLV, cả chính thức lẫn tạm quyền. Mỗi triều đại mới đều bắt đầu bằng những lời hứa hẹn về tái thiết, làn gió mới, dự án dài hơi, để rồi kết thúc trong sự vội vàng và dang dở. Hệ quả là đội bóng chưa bao giờ có đủ thời gian để hoàn thiện một chu kỳ chiến thuật trọn vẹn, cũng chưa bao giờ thực sự xây dựng được một bản sắc ổn định.

Trường hợp của Ruben Amorim là ví dụ mới nhất và điển hình nhất. Ông bị sa thải sau 14 tháng, sau một mùa hè MU đầu tư rất mạnh tay cho đội hình hiện tại để phục vụ hệ thống 3-4-3 mà chính Amorim theo đuổi. Mùa hè 2025, MU chi khoảng 200 triệu bảng để mang về những cái tên như Benjamin Šeško, Matheus Cunha và Bryan Mbeumo. Riêng Šeško là thương vụ có tổng giá trị lên tới 85 triệu euro, Cunha có mức phí 62,5 triệu bảng, còn Mbeumo là 70 triệu bảng. Đây không phải những bản hợp đồng ngẫu nhiên, mà được tuyển chọn để phù hợp với cách vận hành, cách di chuyển và cấu trúc tấn công mà Amorim xây dựng.

Thế nhưng, khi dự án còn chưa kịp định hình rõ nét, MU lại “đập đi xây lại” thêm một lần nữa. Amorim ra đi, chiến thuật thay đổi, sơ đồ cũng bị điều chỉnh, và những cầu thủ vừa được mua về lập tức rơi vào trạng thái lạc nhịp. Trận hòa 2-2 với Burnley là dấu hiệu đầu tiên: MU cầm bóng nhiều, tạo ra không ít cơ hội, nhưng chơi thiếu mạch lạc và không thể kết liễu đối thủ. Đến trận gặp Brighton, sự lạ lẫm càng bộc lộ rõ hơn. Các mảng miếng tấn công rời rạc, những cầu thủ như Šeško, Cunha không còn phát huy được những điểm mạnh nhất của họ như một vài thời điểm dưới thời Amorim trước đây. Đó không phải vấn đề về chất lượng cá nhân, mà là hệ quả trực tiếp của việc thay đổi hệ thống giữa chừng.

Đừng đổ trách nhiệm lên đầu Fletcher, bởi ông không có lỗi

Trong bối cảnh đó, Fletcher gần như chỉ có thể “chữa cháy”. Ông không có giai đoạn tiền mùa giải, không có thời gian, cũng không có đủ quyền lực để tái cấu trúc đội bóng. Yêu cầu dành cho ông chỉ đơn giản là giữ cho con tàu không trật bánh quá nhanh trước khi ban lãnh đạo tìm kiếm được một người xứng đáng hơn. Vì thế, mọi sự chỉ trích hướng vào Fletcher thực chất là đang né tránh câu hỏi quan trọng hơn: ai đã đặt MU vào tình thế này? Đó chắc chắn phải là ban lãnh đạo, là Sir Jim và nhà INEOS.

Thực tế, sau thất bại trước Brighton, MU đã chính thức dừng bước ở cả FA Cup lẫn Carabao Cup, lần đầu tiên bị loại sớm ở hai cúp quốc nội kể từ đầu thập niên 1980. Mục tiêu còn lại chỉ là Premier League, nơi họ đang đứng thứ 7 và vẫn còn hy vọng đua suất dự cúp châu Âu khi khoảng cách với nhóm phía trên không quá lớn. Tuy nhiên, ngay cả mục tiêu ấy lúc này cũng mang tính cầm cự nhiều hơn là tham vọng. Ban lãnh đạo đang cân nhắc các phương án HLV tạm quyền tiếp theo, trong khi đội bóng chuẩn bị bước vào những trận đấu áp lực cao như derby Manchester.

MU có thể làm gì trong tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan” hiện tại?

Xa hơn, câu chuyện của MU không còn là chuyện một trận thua, một huấn luyện viên hay một kỳ chuyển nhượng. Vấn đề nằm ở tư duy quản trị. Nếu tiếp tục sa thải HLV khi dự án chưa kịp thành hình, nếu tiếp tục mua cầu thủ theo triết lý của người hôm nay rồi buộc họ phải đá theo triết lý của người khác vào ngày mai, MU sẽ còn loay hoay rất lâu. Có thể là 4 năm, 5 năm, thậm chí lâu hơn nữa. Không có con đường tắt cho một đội bóng đã tự trói mình trong vòng luẩn quẩn suốt hơn 10 năm qua.

MU chỉ có thể thay đổi khi chấp nhận trả giá cho sự ổn định: kiên nhẫn với một hướng đi, chấp nhận những cú ngã trong ngắn hạn để xây dựng nền móng dài hạn. Còn nếu văn hóa “trảm tướng để xoa dịu dư luận” vẫn tiếp diễn, thì dù HLV nào đến, dù có chi thêm bao nhiêu tiền nữa, Old Trafford vẫn sẽ tiếp tục chứng kiến những đêm thất vọng quen thuộc như trận thua Brighton vừa qua.

0
997 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Thắng lợi và áp lực mới
Dù đã giành trọn 6 điểm sau hai lượt trận, U23 Việt Nam vẫn chưa thể an tâm về tấm vé vào tứ kết. BLV Quang Tùng phân tích, chiến thắng trước U23 Kyrgyzstan không chỉ là niềm vui mà còn đặt ra yêu cầu cao hơn cho đội bóng. Sự thay đổi bất ngờ ở kết quả các trận đấu khác khiến U23 Việt Nam phải “căng sức” ở lượt cuối, thay vì có thể sớm toan tính cho vòng sau.

Chủ động chiến thuật và quyền tự quyết
Một điểm sáng là U23 Việt Nam vẫn giữ được quyền tự quyết, đặc biệt trong trường hợp ba đội cùng có 6 điểm. Điều này giúp thầy trò HLV Kim Sang-sik không rơi vào thế bị động, đồng thời mở ra cơ hội tranh ngôi đầu bảng – vị trí có thể mang lại lợi thế lớn ở vòng knock-out.

Nhìn xa hơn vòng bảng
BLV Quang Tùng cho rằng, khi đã ở vào vị thế thuận lợi, U23 Việt Nam cần tính toán xa hơn thay vì chỉ đặt mục tiêu vượt qua vòng bảng. Việc lựa chọn đối thủ ở vòng sau là điều không thể bỏ qua, nhất là khi bảng B quy tụ nhiều đội mạnh như U23 Nhật Bản, U23 UAE, U23 Qatar hay U23 Syria.

Giữ sự tập trung và tỉnh táo
Những bài học từ các giải đấu trước cho thấy, không có gì là chắc chắn ở bóng đá trẻ châu Á. U23 Việt Nam cần duy trì sự tập trung tối đa, tránh chủ quan dù đang nắm lợi thế. Sự cân bằng giữa tự tin và tỉnh táo sẽ là chìa khóa để đội bóng tiến xa hơn tại giải đấu năm nay.

Xem thêm
0
883 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Thành tích ấn tượng của Hansi Flick
Hansi Flick tiếp tục khẳng định vị thế “vua đấu cúp” của mình khi dẫn dắt Barcelona giành chiến thắng trước Real Madrid trong trận chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha rạng sáng 12/1. Trước đó, Flick đã có chuỗi toàn thắng 7 trận chung kết, bao gồm 5 lần cùng Bayern Munich – trong đó có cả Champions League – và 2 lần cùng Barca ở Cúp Nhà vua và Siêu cúp Tây Ban Nha mùa trước. Thành tích này không chỉ là con số thống kê đơn thuần mà còn phản ánh bản lĩnh và khả năng truyền cảm hứng của chiến lược gia người Đức trong những thời khắc quyết định.

Chiến thắng trước Real Madrid: Sự tự hào và tinh thần Barca
Sau trận đấu, Hansi Flick không giấu được niềm tự hào về màn trình diễn của các học trò. Ông nhấn mạnh: “Barca đã chơi tốt, kiểm soát trận đấu và thể hiện đúng phong cách của mình. Real Madrid sở hữu nhiều cầu thủ chất lượng, nên chiến thắng này càng thêm ý nghĩa.” Flick đặc biệt đề cao tinh thần chiến đấu của toàn đội, coi đó là vũ khí quan trọng giúp Barca vượt qua thử thách.

Chìa khóa thành công: Tập trung vào hiện tại và phát huy cá nhân
Flick chia sẻ rằng ông không quá bận tâm đến những chiến tích trong quá khứ mà luôn tập trung vào hiện tại. Chiến thắng trước Real Madrid là minh chứng cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần đoàn kết của Barca. Đặc biệt, ông dành lời khen cho Raphinha – người đã ghi bàn quyết định và truyền cảm hứng cho toàn đội. Sự khác biệt giữa hai lần giành Siêu cúp Tây Ban Nha, theo Flick, nằm ở cảm giác tự tin và sự đóng góp của tất cả các cầu thủ, tạo nên một tập thể Barca mạnh mẽ và gắn kết.

Xem thêm
0
154 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Nhạc trưởng không thể cứu cả dàn nhạc
Trận thua tại FA Cup đã phơi bày một nghịch lý đau lòng tại Manchester United: Bruno Fernandes, dù đã 31 tuổi, vẫn là người hoạt động bền bỉ và sáng tạo nhất trên sân. Anh chạm bóng tới 104 lần, tạo ra 5 cơ hội ghi bàn – nhiều nhất trận, và sở hữu chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) 0.26. Không chỉ kiến tạo cho Sesko ghi bàn danh dự, Bruno còn lùi về phòng ngự, thực hiện các pha tắc bóng và sút phạt. Tuy nhiên, bóng đá là trò chơi của tập thể, và nỗ lực cá nhân của anh trở nên vô nghĩa khi hệ thống phòng ngự liên tục mắc sai lầm.

Phòng ngự lỏng lẻo, công sức đổ sông
Những sai lầm ở hàng thủ đã nhấn chìm mọi nỗ lực của Bruno. Bàn thua đầu tiên đến từ sự thiếu tập trung, để Brajan Gruda thoải mái dứt điểm. Bàn thua thứ hai lại càng cay đắng hơn khi người ghi bàn là Danny Welbeck – một cựu cầu thủ MU. Sự sáng tạo của Bruno trở nên lạc lõng khi các vệ tinh như Mason Mount hay Joshua Zirkzee không thể chia sẻ gánh nặng, còn tuyến dưới thì liên tục để thủng lưới.

Một cánh én không làm nên mùa xuân
Hình ảnh Bruno Fernandes hiện tại giống như một kiến trúc sư cố gắng xây lâu đài trên nền cát lún. Anh vẫn cháy hết mình vì màu áo đỏ, nhưng sự đơn độc và bất lực ngày càng rõ rệt. Nếu không có sự thay đổi mạnh mẽ từ tập thể, những nỗ lực của Bruno sẽ chỉ là tiếng kêu cứu trong vô vọng, và MU có thể sẽ mất đi linh hồn của mình ngay trong mùa hè tới.

Xem thêm
1
127 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Khởi đầu đầy sóng gió
U23 Thái Lan bước vào vòng chung kết U23 châu Á 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng ngay trận ra quân đã phải nhận gáo nước lạnh khi để thua ngược U23 Australia và mất người vì thẻ đỏ. Kết quả này đẩy thầy trò HLV Thawatchai Damrong-Ongtrakul vào thế khó, đứng trước nguy cơ bị loại sớm nếu tiếp tục trắng tay ở lượt trận thứ hai.

Trận hòa quý giá trước U23 Iraq
Đối đầu U23 Iraq trong bối cảnh buộc phải có điểm để nuôi hy vọng đi tiếp, U23 Thái Lan đã thể hiện bản lĩnh khi cầm hòa đối thủ 1-1. Dù kết quả này chưa thể giúp họ bứt phá trên bảng xếp hạng, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn, giúp “Voi chiến trẻ” tiếp tục nuôi hy vọng vào tấm vé tứ kết.

Cục diện bảng D đầy bất ngờ
Sau hai lượt trận, bảng D trở nên khó lường hơn bao giờ hết. U23 Trung Quốc bất ngờ vươn lên dẫn đầu với 4 điểm, tiếp theo là U23 Australia (3 điểm) và U23 Iraq (2 điểm). U23 Thái Lan dù đứng cuối với chỉ 1 điểm, nhưng vẫn còn nguyên cơ hội đi tiếp nhờ quyền tự quyết ở lượt trận cuối.

Trận chung kết định đoạt số phận
Ở lượt trận cuối, U23 Thái Lan sẽ đối đầu U23 Trung Quốc – trận đấu được xem như “chung kết” của bảng D. Nếu giành chiến thắng, họ sẽ có cùng 4 điểm với đối thủ nhưng chắc chắn xếp trên nhờ chỉ số đối đầu trực tiếp. Khi đó, bất chấp kết quả trận còn lại, tấm vé vào tứ kết sẽ thuộc về đại diện Đông Nam Á. Ngược lại, một trận hòa hoặc thua sẽ đồng nghĩa với việc phải dừng bước. Đây là thời điểm để U23 Thái Lan chứng minh bản lĩnh và khát vọng của mình.

Xem thêm
3
22,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Thay đổi trên lý thuyết
Khi Real Madrid công bố bổ nhiệm Xabi Alonso, nhiều người kỳ vọng đây sẽ là bước ngoặt lớn cho lối chơi và phòng thay đồ của đội bóng. Ban lãnh đạo tin rằng Alonso sẽ mang đến sự hiện đại hóa, lập lại trật tự vốn bị Carlo Ancelotti buông lỏng. Tuy nhiên, sau vài tháng, những gì diễn ra trên sân lại khiến giới mộ điệu đặt câu hỏi: Liệu sự thay đổi này có thực sự cần thiết?

Chiến thuật cũ trong diện mạo mới
Thực tế, Real Madrid dưới thời Alonso vẫn trung thành với lối chơi phòng ngự lùi sâu, dựa vào sự xuất sắc của thủ thành Thibaut Courtois và chờ đợi khoảnh khắc tỏa sáng của các tiền đạo. Điều này được thể hiện rõ nét trong trận chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha, nơi Real Madrid nhập cuộc với tâm thế dè dặt, không khác nhiều so với thời Ancelotti.

Khôi phục tinh thần "mourinhismo"
Đáng chú ý, Alonso đã tái hiện tinh thần thực dụng từng được Mourinho áp dụng, khi bất ngờ sử dụng sơ đồ 5 hậu vệ, kéo Tchouameni về đá trung vệ và bố trí các cầu thủ theo kèm sát đối thủ. Dù không giúp Real Madrid áp đảo Barca, nhưng ít nhất họ đã tránh được một thất bại nặng nề và giữ thế trận cân bằng hơn.

Khoảng cách được thu hẹp
Dù không thể giành danh hiệu, Alonso đã giúp Real Madrid thu hẹp khoảng cách với Barca, khiến trận đấu trở nên căng thẳng đến phút cuối. Sự thay đổi chưa thực sự rõ rệt, nhưng ít nhất đội bóng Hoàng gia đã không còn dễ bị tổn thương như trước. Tương lai của Alonso vẫn là dấu hỏi, nhưng ông đã chứng minh mình đủ bản lĩnh để tiếp tục dẫn dắt Real Madrid. Dù vậy, nhiều người cũng mong muốn nhà cầm quân người Tây Ban Nha cần nhanh chóng xây dựng một lối chơi hiện đại, trực diện hơn cho Los Blanocs về lâu dài. Bằng không, cơ hội để chinh phục danh hiệu lớn sẽ trở nên gian nan hơn rất nhiều.

Xem thêm
0
79 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật