Chiến thắng 2-1 trước U23 Kyrgyzstan đã mở toang cánh cửa vào tứ kết cho U23 Việt Nam, nhưng đằng sau niềm vui 3 điểm là những con số biết nói khiến giới chuyên môn không khỏi giật mình. Việc phải hứng chịu tới 20 cú dứt điểm từ một đối thủ bị đánh giá thấp hơn không đơn thuần là sai sót của hàng thủ, mà là hệ quả của một bài toán thể lực chưa có lời giải trọn vẹn: Khả năng duy trì nhịp độ (Pacing).
Nghịch lý bị "ép sân ngược"
Tại sao trong hiệp 2, U23 Việt Nam lại để Kyrgyzstan cầm trịch thế trận? Câu trả lời nằm ở sự chênh lệch về nền tảng thể chất (physicality) khi trận đấu trôi về cuối. Khi "bình xăng" bắt đầu cạn, các cầu thủ của chúng ta thua thiệt rõ rệt trong các pha tranh chấp tay đôi (duels). Việc đội tuyển lùi sâu đội hình thực tế mang tính bị động nhiều hơn là toan tính chiến thuật. Khi không còn đủ sức để duy trì khối đội hình (block) pressing tầm cao, chúng ta buộc phải nhường không gian. Hệ quả là các cầu thủ phải chạy đuổi theo bóng – cách nhanh nhất để "đốt" sạch những giọt năng lượng cuối cùng, tạo điều kiện cho đối thủ bắn phá khung thành.
Phân phối sức: Canh bạc "tất tay" quá sớm?
Cách vận hành của U23 Việt Nam hiện tại mang dáng dấp của một cuộc đua nước rút hơn là chạy đường trường. Chúng ta nhập cuộc với cường độ (intensity) rất cao, các trụ cột như Thái Sơn, Đình Bắc hay Văn Khang hoạt động hết công suất để tìm kiếm lợi thế dẫn bàn sớm. Tuy nhiên, cách chơi "bung sức" này để lại một khoảng trống mênh mông về thể lực sau phút 70. Đồ thị nhiệt cho thấy sự "gãy đoạn" ở tuyến giữa vào cuối trận, khi sự liên kết giữa các tuyến lỏng lẻo dần, khiến chúng ta mất khả năng kiểm soát nhịp độ và chỉ còn biết gồng mình chịu trận.
"Tử huyệt" trước những đối thủ lớn
Nếu sự xuống sức trước Kyrgyzstan chỉ khiến người hâm mộ thót tim, thì trước những "ngáo ộp" như Ả Rập Xê Út, đây thực sự là "tử huyệt". Cần nhớ rằng, U23 Ả Rập Xê Út là đội bóng có sức bền (endurance) cực tốt, họ vừa kết liễu đối thủ bằng bàn thắng ở phút 88 nhờ khả năng duy trì áp lực không ngừng nghỉ. Nếu U23 Việt Nam vẫn giữ thói quen "chạy hết hơi" rồi thở dốc ở 20 phút cuối, chúng ta sẽ trở thành mồi ngon đúng vào lúc đối thủ tăng tốc.
Thể lực không thể cải thiện trong một sớm một chiều, nhưng tư duy phân phối sức thì có thể. Để tiến sâu tại giải đấu khắc nghiệt này, U23 Việt Nam cần học cách "thở" giữa trận đấu, thay vì nín thở chạy để rồi hụt hơi khi vạch đích vẫn còn xa.