Xuân Son đạt đỉnh phong độ, hàng thủ Malaysia lo sợ dần đi là vừa!

Fans Malaysia "toát mồ hôi" vì phong độ của Xuân Son: Hàng thủ sắp gặp ác mộng?

Nguyễn Xuân Son và màn tái xuất "vô tiền khoáng hậu": Đẳng cấp của một "quái thú"

Phượng Bùi

Roy Keane vs Schmeichel: 10 phút “tỉ thí” ngay hành lang khách sạn lúc 2h sáng!

Tôi từng cãi vã với Peter Schmeichel trong chuyến du đấu tiền mùa giải của Man United ở châu Á năm 1998, ngay sau khi tôi vừa trở lại sau chấn thương dây chằng chéo. Hình như khi đó chúng tôi đang ở Hồng Kông.

Nguyên nhân sâu xa ư? Có lẽ… do con ma men.

Đêm đó tôi và Nicky Butt đi “bay nhảy” thâu đêm. Tầm hai giờ sáng, chúng tôi tình cờ gặp Peter ngay khu vực lễ tân khách sạn. Ban đầu chỉ là vài câu xã giao, vài lời đùa kiểu đàn ông trong đội bóng. Nhưng không hiểu sao, mấy câu bông đùa ấy lại nhanh chóng chuyển thành căng thẳng thật sự.

Tôi lên phòng Nicky ăn tạm một cái bánh sandwich. Đến lúc đứng dậy, tôi linh cảm ngay: Peter đang đợi tôi ở ngoài.

Thật ra, giữa tôi và Peter đã có một chút “gai” với nhau từ nhiều năm trước. Không phải thù hằn cá nhân gì, tất cả đều thuần túy liên quan đến bóng đá. Peter có thói quen la hét thẳng vào mặt đồng đội. Tôi hiểu điều đó — thủ môn mà, phải quát để giữ hàng thủ tỉnh táo.

Nhưng vấn đề là… anh ta làm vậy quá thường xuyên. Đôi lúc tôi có cảm giác Peter la hét không chỉ để đội tập trung, mà như muốn nói với CĐV:
“Nhìn đi, tôi đang phải dọn cái đống hỗn độn do mấy thằng ‘báo thủ’ này gây ra đây này.”

Chúng tôi không ghét nhau, nhưng cũng chẳng thân thiết.

Và rồi Peter mở lời trước, kiểu rất thẳng:
“Tao chán ngán chúng mày lắm rồi. Đến lúc giải quyết chuyện này rồi.”
Tôi đáp lại đúng một câu:
“Ok. Thích thì chiều.”

Thế là chúng tôi… “tỉ thí võ nghệ”.

Khoảng mười phút. Ồn ào, hỗn loạn, và phải nói thật: Peter không dễ nuốt, vì gã cao lớn hơn tôi nhiều.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, đầu óc mơ hồ nhớ lại những gì đã xảy ra. Tôi ở chung phòng với Denis Irwin, và cả hai bị muộn vài phút khi xe buýt ra sân bay chuẩn bị lăn bánh.

Bác sĩ vật lý trị liệu gọi thẳng:
“Hai cậu đang ở đâu thế?”

Denis là mẫu cầu thủ chuyên nghiệp hiếm có. Việc đến muộn có thể khiến người ta nghĩ anh ấy vừa làm điều gì đó không ổn. Denis nổi nóng với tôi. Tôi chỉ biết nói thật:
“Em nghĩ… tối qua em vừa đánh nhau.”

Bàn tay tôi đau nhói. Một ngón tay bị bẻ cong ngược ra sau.

Lên xe buýt, sếp đã quát thẳng mặt chúng tôi. Cả đội bắt đầu xôn xao về vụ ẩu đả trong khách sạn đêm trước. Lúc đó tôi mới dần ghép lại ký ức: đúng là tôi và Peter đã lao vào nhau thật.

Trên máy bay, Peter đeo kính râm suốt. Trời thì chẳng nắng đến mức cần che mắt như vậy… nên ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đến điểm dừng tiếp theo, đội phải cử hai người đi họp báo. Và đúng là “định mệnh” — lần này đến lượt tôi và Peter.

Cũng đúng lúc đó, Nicky Butt kể lại toàn bộ diễn biến đêm trước. Ông em còn nhận làm “trọng tài” luôn. Sau trận đó, Nicky còn có thêm biệt danh mới: Mills Lane — theo tên một trọng tài quyền anh nổi tiếng.

Theo lời Nicky kể: Peter túm lấy tôi trước, tôi húc đầu lại. Rồi cả hai lao vào nhau như hai chiến binh thật sự.

Ở buổi họp báo, Peter tháo kính râm ra. Mắt anh ta bị thâm tím rõ ràng.

Phóng viên lập tức hỏi dồn:
“Ôi Peter, mắt anh làm sao thế?”
Peter tỉnh bơ đáp:
“Tối qua tập luyện, tôi bị dính cùi chỏ.”

Thế là hết. Không ai đào sâu thêm. Chuyến du đấu kết thúc sau tám hoặc chín ngày, và điều kỳ lạ là: không một ai nhắc lại chuyện đó. Không ai dám mở miệng.

Tay tôi hồi phục dần. Vết thâm mắt của Peter cũng mờ đi.

Ngày đầu tiên trở lại sân tập, Sir Alex gọi tôi và Peter vào văn phòng. Ông nói đúng một câu mà đủ lạnh sống lưng:
“Hai cậu tẩn nhau cơ đấy.”

Ông biết chính xác địa điểm — thậm chí nhắc luôn tầng 27. Sếp bảo hai thằng tôi là nỗi ô nhục của câu lạc bộ, và còn tệ hơn: chúng tôi đã gián tiếp đánh thức Sir Bobby Charlton. Ông ấy bị tỉnh giữa đêm, bước ra khỏi phòng và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.

Sir Alex nhìn thẳng:
“Có gì muốn nói không?”

Peter giơ tay ngay:
“Sếp, tôi xin lỗi. Tất cả là lỗi của tôi. Tôi đã hẹn Roy ở hành lang. Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn.”

Sếp chỉ thở dài:
“Ồ, các cậu đùa quá trớn rồi đấy.”
Rồi đuổi cả hai ra ngoài.

Peter đứng ra nhận trách nhiệm — điều đó rất đáng mặt đàn ông. Tôi tôn trọng anh ta vì chuyện đó.

Chỉ có một điều tôi vẫn nghĩ mãi:
giá như Sir Bobby Charlton can thiệp sớm hơn… thì có lẽ mọi thứ đã không đi quá xa như vậy.

1
458 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Khởi đầu đầy áp lực
Chỉ mới hai tuần ngồi vào ghế huấn luyện Real Madrid, Alvaro Arbeloa đã phải đối mặt với những thử thách lớn về tinh thần và hiệu quả thi đấu của đội bóng. Dù thời gian tại vị còn rất ngắn, Arbeloa không ngần ngại nhận toàn bộ trách nhiệm về các thất bại, đồng thời công khai bảo vệ những cầu thủ bị chỉ trích như Vinicius Junior. Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trao cơ hội cho các cá nhân có khả năng tạo đột biến, đồng thời khẳng định không muốn các tiền đạo phải lùi sâu phòng ngự, nhằm giữ vững bản sắc tấn công của Real Madrid.

Những con số biết nói
Tuy nhiên, thực tế trên sân lại phơi bày nhiều vấn đề. Trận thua 2-4 trước Benfica không chỉ là thất bại về tỷ số mà còn cho thấy sự thua kém rõ rệt về cường độ thi đấu. Thống kê cho thấy Real Madrid chạy ít hơn đối thủ tới 10 km, và trong 22 trận Champions League gần nhất, họ chỉ vượt trội về quãng đường di chuyển đúng một lần. Điều này phản ánh rõ nét sự thiếu kết nối, ý chí và tinh thần chiến đấu – những yếu tố từng được nhiều HLV tiền nhiệm như Ancelotti hay Xabi Alonso nhắc đến.

Khủng hoảng niềm tin và giải pháp
Sau trận thua, Arbeloa tiếp tục đứng ra bảo vệ học trò, song thái độ của ông đã trở nên khép kín và ít lời hơn trước. Vấn đề cường độ, ý chí và tinh thần chiến đấu đang trở thành điểm nghẽn lớn nhất của Real Madrid hiện tại. Trong bối cảnh đội bóng phải bước vào vòng play-off và đối mặt với lịch thi đấu dày đặc, áp lực cải thiện thể lực và tinh thần là vô cùng cấp bách. Trận derby Madrid sắp tới với Rayo Vallecano sẽ là phép thử quan trọng cho khả năng vực dậy phòng thay đồ của Arbeloa.

Xem thêm
0
140 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Garnacho rời MU theo cách đáng buồn nhất có thể

Alejandro Garnacho từng được xem là một trong những biểu tượng cho tương lai của MU, là mẫu cầu thủ trẻ giàu tốc độ, kỹ thuật và khả năng tạo đột biến cao. Thế nhưng, hành trình của anh tại Old Trafford lại khép lại trong cảm giác dang dở và nhiều tiếc nuối, khi sự phát triển không đi theo quỹ đạo kỳ vọng. Mùa hè 2025, Chelsea chấp nhận chi 40 triệu bảng để đưa Garnacho về Stamford Bridge bằng một bản hợp đồng dài hạn, kèm theo điều khoản MU được hưởng 10% phí chuyển nhượng nếu cầu thủ này bị bán đi trong tương lai. 

Điều đáng nói là Garnacho không rời MU trong tâm thế “đổi môi trường để trưởng thành”, mà theo đúng một kịch bản gây tranh cãi: anh thúc ép ra đi, quyết tìm một bến đỗ mới nơi bản thân có thể giữ vai trò trung tâm trong hệ thống. Chelsea là lựa chọn Garnacho mong muốn, với kỳ vọng rằng môi trường mới, ít áp lực lịch sử hơn, sẽ giúp anh bứt phá. Tuy nhiên, thực tế tại Stamford Bridge lại đang lặp lại những vấn đề cũ, thậm chí còn bộc lộ rõ ràng hơn.

“Vỡ mộng” tại Chelsea với những điểm yếu cố hữu khó thay đổi

Nếu nhìn vào thống kê, Garnacho ở mùa 2025/26, tính đến cuối tháng 1/2026, đã ra sân 25 trận trên mọi đấu trường, ghi 6 bàn và có 3 kiến tạo, tổng cộng 1.345 phút thi đấu. Riêng tại Premier League, anh có 14 lần ra sân nhưng chỉ đóng góp 1 bàn thắng và 3 kiến tạo. Những con số này không phải quá tệ với một cầu thủ chạy cánh trẻ, song vấn đề nằm ở cách anh tạo ảnh hưởng lên lối chơi chung. Garnacho vẫn mang dáng dấp của một cầu thủ sống bằng khoảnh khắc, phụ thuộc nhiều vào cảm hứng cá nhân, thay vì trở thành mắt xích ổn định giúp hệ thống vận hành trơn tru.

Một chi tiết rất đáng chú ý là trận gặp Nottingham Forest cách đây ba tháng, nơi Garnacho bị rút ra ngay sau hiệp một. Việc chỉ thi đấu 45 phút rồi rời sân thường phản ánh sự không hài lòng của ban huấn luyện, đặc biệt ở khía cạnh chiến thuật và mức độ đóng góp vào nhịp độ chung. Đây không phải trường hợp cá biệt, mà là biểu hiện cho việc anh chưa đáp ứng được những yêu cầu cụ thể trong cách Chelsea tổ chức tấn công.

Xét về chuyên môn, những điểm yếu cố hữu của Garnacho gần như không thay đổi so với giai đoạn ở MU. Anh rê dắt nhiều nhưng thiếu tính chọn lọc, thường xử lý thẳng và dễ bị bắt bài khi đối phương lùi sâu, tổ chức phòng ngự thấp. Khả năng đọc tình huống, lựa chọn phương án cuối và kết nối với đồng đội vẫn là những dấu hỏi lớn. Trong bối cảnh Chelsea cần một cầu thủ chạy cánh biết bó vào trung lộ, di chuyển không bóng thông minh để mở không gian cho trung phong, Garnacho đôi khi lại sa vào việc “tự làm khó mình” bằng những pha xử lý cá nhân quá đà.

Thái độ của Garnacho cũng là một hạn chế lớn

Không chỉ dừng lại ở chuyên môn, hình ảnh của Garnacho còn bị trừ điểm bởi câu chuyện thái độ. Những phản ứng không tích cực khi bị thay ra, điển hình là trong trận thắng Tottenham hồi tháng 11, khiến anh bị CĐV và truyền thông chỉ trích là thiếu chuyên nghiệp. Với một đội bóng đang trong quá trình tái thiết và siết chặt kỷ luật như Chelsea, đây là vấn đề đặc biệt nhạy cảm.

Sẽ rất khó trụ lại Chelsea dưới thời Liam Rosenior nếu không thay đổi

Dưới thời HLV Liam Rosenior, tiêu chuẩn được đặt ra rất rõ ràng: cầu thủ phải phù hợp với hệ thống, tuân thủ chiến thuật và tạo ra giá trị ổn định. Trong bối cảnh đó, Garnacho đang đứng trước ngã rẽ quan trọng nhất sự nghiệp. Hoặc anh chấp nhận thay đổi toàn diện, từ tư duy chơi bóng, kỷ luật vị trí cho đến hiệu suất trong những khoảnh khắc quyết định. Nếu không, viễn cảnh tại Chelsea sẽ ngày càng trở nên u ám. Việc truyền thông nhắc đến khả năng Chelsea tính phương án cho mượn tiền đạo người Argentina, thậm chí liên hệ với Atletico Madrid, không còn đơn thuần là tin đồn, mà phản ánh sự kiên nhẫn có giới hạn của đội bóng này.

Nói cách khác, Garnacho đang ở thời điểm buộc phải tự cứu lấy mình. Nếu không tiến bộ rõ rệt, “vỡ mộng” sẽ không chỉ là cảm giác thoáng qua sau vài trận đấu thất vọng, mà rất có thể trở thành quỹ đạo thực sự của sự nghiệp anh tại Chelsea – một quỹ đạo đi xuống, bắt nguồn từ chính việc không chịu thay đổi khi vẫn còn thời gian để làm lại.

Xem thêm
0
3,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Cuộc thi độc đáo lần đầu xuất hiện
Ngày 28/1 vừa qua, cộng đồng yêu thể thao tại TP Thủ Đức, TP.HCM đã chứng kiến một sự kiện đặc biệt: Miss Pickleball – cuộc thi sắc đẹp đầu tiên dành riêng cho các nữ vận động viên và người nổi tiếng gắn bó với bộ môn pickleball. Sự kiện quy tụ nhiều gương mặt nổi bật như hot girl Kiều Trinh, ca sĩ Diệp Anh, người mẫu Kim Phụng, diễn viên Song Dương, Hiền Hồ… tạo nên bầu không khí sôi động và mới lạ cho làng thể thao Việt Nam.

Những phần thi đầy thử thách
Các thí sinh không chỉ trình diễn nhan sắc mà còn phải thể hiện kỹ năng điêu luyện qua các vòng thi độc đáo. Đặc biệt, màn catwalk kết hợp tâng bóng bằng vợt đã trở thành điểm nhấn, đòi hỏi sự phối hợp giữa khả năng trình diễn và kỹ thuật kiểm soát bóng. Ngoài ra, các người đẹp còn được chia đội thi đấu cùng các tay vợt hàng đầu thế giới, mang đến những trận cầu hấp dẫn và đầy kịch tính.

Kiều Trinh đăng quang xứng đáng
Sau các phần tranh tài, Kiều Trinh đã xuất sắc giành ngôi Hoa khôi Miss Pickleball nhờ sự ổn định, kỹ thuật tốt và thần thái rạng rỡ. Cô nhận được nhiều lời khen về nhan sắc, nụ cười tỏa nắng và sự thân thiện, chiếm trọn cảm tình của khán giả. Kiều Trinh chia sẻ, cô tham gia với tinh thần giao lưu, học hỏi và hoàn toàn bất ngờ khi được xướng tên ở vị trí cao nhất.

Xem thêm
0
55 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Trong thế giới bóng đá hiện đại, nơi chiến thuật, dữ liệu và hệ thống được tôn vinh, José Mourinho vẫn luôn là một trường hợp đặc biệt. Không ít người cho rằng ông “lỗi thời”, không còn hợp với dòng chảy mới. Nhưng cũng chính vì thế, Mourinho lại được một bộ phận giới mộ điệu quả bóng tròn đánh giá cao hơn Pep Guardiola – người đại diện hoàn hảo cho bóng đá kiểm soát và những tập thể toàn sao.

Câu chuyện của Mourinho với Benfica ở giai đoạn League Phase C1 2025/2026 phần nào lý giải cho nhận định ấy.

Khi niềm tin gần như chạm đáy

Sau 4 lượt trận vòng phân hạng Champions League, Benfica rơi vào tình thế tưởng như không lối thoát.

4 trận, 4 thất bại, 0 điểm, xếp hạng 36/36. Truyền thông quay lưng, người hâm mộ tuyệt vọng, còn giới chuyên môn coi đó là một đội bóng đã “chết trên lý thuyết”.

Trong bối cảnh ấy, khi được hỏi liệu còn tin vào khả năng đi tiếp hay không, Mourinho chỉ trả lời vỏn vẹn một câu: “Tin chứ. Chúng tôi sẽ sống sót.”

Không hứa hẹn, không đổ lỗi, không viện dẫn hoàn cảnh. Chỉ là một lời khẳng định đơn giản nhưng dứt khoát.

Từ đáy bảng đến cánh cửa đi tiếp

Điều xảy ra sau đó mới thực sự đáng nói. Benfica toàn thắng cả 4 trận còn lại ở vòng phân hạng. Không chỉ thắng, họ thắng bằng sự tự tin, lì lợm và bản lĩnh của một tập thể hiểu rằng mình không còn gì để mất.

Đỉnh cao là chiến thắng 4–2 trước Real Madrid – đội bóng của những ngôi sao, của lịch sử và quyền lực châu Âu. Benfica, với một đội hình bị xem là nghèo nàn và thiếu chiều sâu, đã quật ngã Real Madrid theo cách không ai ngờ tới.

Khoảnh khắc của Mourinho

Những giây cuối trận, Benfica được hưởng một quả đá phạt. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chính Mourinho là người ra dấu cho thủ môn Anatoliy Trubin dâng cao tham gia tấn công.

Đó là một quyết định đi ngược mọi giáo trình an toàn. Nhưng nó phản ánh trọn vẹn con người Mourinho: dám chịu trách nhiệm, dám cược tất cả vào một khoảnh khắc.

Và rồi Trubin ghi bàn. Một bàn thắng không chỉ mang giá trị tỷ số, mà còn đưa Benfica vào vòng play-off, hoàn tất màn ngược dòng khó tin.

Vì sao Mourinho được đánh giá cao hơn?

So sánh Mourinho với Pep Guardiola không phải để phủ nhận tài năng của Pep. Guardiola là bậc thầy xây dựng hệ thống, người tối ưu hóa những tập thể ưu tú, nơi từng mắt xích vận hành gần như hoàn hảo trong một cấu trúc đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Nhưng Mourinho thì khác. Ông không cần đội hình toàn sao để chiến thắng. Thứ ông giỏi nhất là thổi bùng niềm tin, khai thác tâm lý, và biến những đội bóng bị đánh giá thấp thành kẻ thách thức đáng sợ nhất ở các trận cầu sinh tử.

Pep thắng khi có điều kiện lý tưởng. Mourinho thắng ngay cả khi điều kiện chống lại ông.

Câu chuyện của Benfica không chỉ là một chiến thắng hay một chiến thuật liều lĩnh. Đó là minh chứng cho giá trị cốt lõi làm nên José Mourinho: bản lĩnh, niềm tin và khả năng tạo ra khoảnh khắc quyết định.

Và đó cũng là lý do, trong mắt nhiều người, Mourinho vẫn là “Người Đặc Biệt” – người có thể làm được điều phi thường với bất kỳ đội bóng nào, không cần phải là tập thể đắt giá hay ngập tràn ngôi sao.

Xem thêm
1
2,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Vua phá lưới đầu tiên của bóng đá Việt Nam
Tại vòng chung kết U23 châu Á 2026, Nguyễn Đình Bắc đã ghi dấu ấn đậm nét khi trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử bóng đá Việt Nam giành danh hiệu “Vua phá lưới” của giải đấu. Với 4 bàn thắng và 2 pha kiến tạo, tiền đạo sinh năm 2004 không chỉ góp công lớn giúp U23 Việt Nam giành vị trí thứ ba chung cuộc mà còn khẳng định vị thế cá nhân ở đấu trường châu lục.

Vinh danh trên sân nhà
Do U23 Việt Nam trở về nước trước thời điểm AFC tổ chức lễ trao thưởng, Đình Bắc sẽ được Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn trực tiếp trao danh hiệu cao quý này ngay trên sân vận động Hàng Đẫy, trước trận đấu giữa CAHN và Ninh Bình FC tại vòng 12 V.League 2025/26. Đây là cột mốc đáng nhớ, đánh dấu sự ghi nhận xứng đáng cho nỗ lực và tài năng của Đình Bắc trước sự chứng kiến của đông đảo người hâm mộ Việt Nam.

Thành tích ấn tượng dù hạn chế thời gian thi đấu
Điều đặc biệt là Đình Bắc chỉ đá chính 2 trong tổng số 6 trận tại giải do gặp vấn đề về thể lực và chấn thương. Tuy nhiên, mỗi lần được tung vào sân, anh đều tạo ra sự khác biệt rõ rệt. Các bàn thắng của Đình Bắc đến từ nhiều tình huống đa dạng: phạt đền, solo, đánh đầu và sút phạt hàng rào, cho thấy sự toàn diện trong kỹ năng dứt điểm.

Cột mốc mới cho bóng đá Việt Nam
Đình Bắc không chỉ là cầu thủ đầu tiên của Việt Nam đoạt “Vua phá lưới” U23 châu Á mà còn là người đầu tiên chạm đến một trong ba danh hiệu cá nhân cao quý nhất giải đấu này. Thành tích của anh mở ra kỳ vọng mới cho bóng đá trẻ Việt Nam trên đấu trường quốc tế.

Xem thêm
5
26,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật