Quang Hải liệu đã xứng danh là cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Việt Nam?

Man City thắng trận mở màn nhưng lộ rõ bất ổn dưới thời tân HLV Maresca

Khi Ronaldo vẫn ghi bàn, Al Nassr lại lo… mất người

Tuấn Kiệt

Nỗi ám ảnh đã chấm dứt, giờ Thái Lan mới là người phải sợ tuyển Việt Nam?

Thái Lan đang trở thành đối thủ ưa thích của Việt Nam

Ba lần gần nhất đội tuyển Việt Nam gặp Thái Lan, kết quả đều giống nhau: chiến thắng thuộc về Việt Nam. Mới nhất là trận thắng 2-0 ngay tại Rajamangala ở chung kết lượt đi ASEAN Cup 2026 tối 22/8, với Hai Long mở tỷ số phút 62 và Quang Hải nhân đôi cách biệt phút 69.

Trước đó, Việt Nam từng thắng Thái Lan 2-1 rồi 3-2 ở hai lượt chung kết ASEAN Cup 2024 để đăng quang với tổng tỷ số 5-3. Chuỗi kết quả ấy không xóa được lịch sử đối đầu lép vế kéo dài nhiều năm, nhưng đủ khẳng định một điều: cầu thủ Việt Nam hiện tại không còn bước vào trận gặp Thái Lan với tâm lý e ngại như trước.

3 trận liên tiếp, 3 chiến thắng

Trước chung kết ASEAN Cup 2026, Việt Nam và Thái Lan đã gặp nhau 31 lần tính từ năm 1995. Việt Nam thắng 5, hòa 8 và thua 18. Riêng 10 trận gần nhất trước giải năm nay, cán cân đã cân bằng hơn với 3 chiến thắng cho mỗi đội và 4 trận hòa.

Sau trận thắng 2-0 tối 22/8, Việt Nam đã nâng chuỗi thắng trước Thái Lan ở cấp đội tuyển quốc gia lên 3 trận liên tiếp. So với thời điểm từng trải qua 7 trận liền không thắng đối thủ này trước chung kết ASEAN Cup 2024, sự thay đổi này là điều đáng khích lệ.

Rajamangala không còn là nỗi ám ảnh

Điều khiến chuỗi chiến thắng hiện tại càng có ý nghĩa là Việt Nam ngày càng chơi tốt ngay trên đất Thái Lan. Tháng 1/2025, thầy trò Kim Sang-sik thắng 3-2 tại Rajamangala để vô địch ASEAN Cup 2024. Đến tháng 12 cùng năm, U22 Việt Nam cũng bước vào chung kết SEA Games 33 tại chính sân đấu này.

Bị Thái Lan dẫn 0-2 sau các bàn của Yotsakorn Burapha phút 20 và Seksan Ratree phút 31, Việt Nam vẫn ngược dòng thắng 3-2 sau hiệp phụ. Đình Bắc ghi bàn từ chấm phạt đền phút 49, Waris Choolthong phản lưới phút 60 và Thanh Nhàn ấn định tỷ số phút 96.

Từ ĐTQG đến U22 đều không còn sợ Thái

Chiến thắng tại SEA Games 33 đặc biệt ở chỗ đó là lần đầu trong lịch sử ở cấp ĐTQG lẫn U23, một đội bóng Việt Nam đánh bại Thái Lan sau khi bị dẫn trước 2 bàn. Thế hệ trẻ không buông xuôi khi rơi vào thế khó, còn đội tuyển quốc gia hiện thắng đối thủ này liên tục trong những trận chung kết.

Đó là thay đổi lớn nhất về tâm lý: Thái Lan vẫn mạnh, nhưng cái tên Thái Lan không còn đủ để khiến cầu thủ Việt Nam tự đặt mình vào thế cửa dưới.

Bây giờ Thái Lan mới phải tìm cách phá dớp

Thái Lan vẫn giữ kỷ lục 7 lần vô địch Đông Nam Á và thành tích đối đầu tổng thể vẫn vượt trội. Nhưng bóng đá hiện tại đang nghiêng về Việt Nam. Ba trận ĐTQG liên tiếp, Thái Lan thua cả 3. Xen giữa đó là thất bại 2-3 của U22 Thái Lan ngay trên sân nhà.

Trước lượt về tại Mỹ Đình ngày 26/8, Việt Nam đang có lợi thế 2 bàn và đứng trước cơ hội bảo vệ chức vô địch. Nếu trước đây Việt Nam phải tìm cách vượt qua “nỗi sợ Thái”, thì lúc này chính người Thái mới là đội phải tìm cách chặn lại chuỗi thất bại trước Việt Nam.

2
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Cửu Lão Pham
Thời Huỳnh Hồng Sơn,Trần Minh Chiến,Lê Huỳnh Đức,mỗi lần đối đầu người Thái là mỗi lần nỗi buồn trào dâng,nay các cháu đã đòi lại và dâng trọn niềm vui cho nhm 🇻🇳
Thích
Phản hồi
0
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Nỗi lo sau chiến thắng

Real Madrid khởi đầu La Liga 2026/27 bằng chiến thắng 2-1 trên sân Espanyol, nhưng 3 điểm không che được vấn đề lớn trên hàng công. Đội bóng của Jose Mourinho kiểm soát bóng khoảng 64%, tung ra 21 cú sút, 8 lần trúng đích và hưởng 8 quả phạt góc.

Dù vậy, cả Vinicius Junior lẫn Kylian Mbappe đều không ghi bàn. Jude Bellingham mở tỷ số phút 9, còn Carlos Espí phải chờ tới phút 90 mới giúp Real định đoạt trận đấu. Với Mourinho, nhiệm vụ khó nhất lúc này là tìm cách để Vinicius và Mbappe thực sự hỗ trợ nhau thay vì mỗi người nguy hiểm theo một cách riêng.

Mbappe nguy hiểm, Vinicius chưa tạo được ảnh hưởng tương xứng

Mbappe vẫn là mũi tấn công nổi bật của Real. Anh buộc thủ môn Dmitrovic phải cứu thua ở phút 15, sau đó có thêm 2 cơ hội trong vòng cấm ở phút 33 và 38. Cuối trận, pha Mbappe đột phá vào vòng cấm khiến hàng thủ Espanyol không thể phá bóng dứt khoát, tạo cơ hội để Espí ghi bàn quyết định.

Tuy nhiên, những tình huống nguy hiểm của Mbappe phần lớn đến từ khả năng tự xử lý. Vinicius chưa kết nối đủ tốt với đồng đội người Pháp và cũng không để lại nhiều dấu ấn trong những pha bóng quyết định.

Hai ngôi sao vẫn cần được phân chia khoảng trống rõ ràng hơn

Real xuất phát với sơ đồ 4-2-3-1, Vinicius đá cánh trái, Mbappe chơi cao nhất, còn Bellingham và Arda Güler hỗ trợ phía sau. Vấn đề là Mbappe nguy hiểm nhất khi được tự do di chuyển, đặc biệt ở khu vực lệch trái trước khi tăng tốc vào trung lộ.

Đây cũng là khoảng không Vinicius thường xuyên sử dụng. Nếu Mbappe dạt trái, Vinicius cần chủ động chạy vào trong hoặc di chuyển sau lưng hàng thủ. Ngược lại, khi Vinicius giữ chiều rộng và kéo hậu vệ đối phương ra biên, Mbappe phải lập tức tấn công khoảng trống vừa xuất hiện. Mourinho cần biến những chuyển động ấy thành thói quen thay vì để cả hai cùng chờ bóng ở một khu vực.

Bellingham khiến bài toán khó hơn

Trước trận, Mourinho khẳng định ông không cho rằng Vinicius, Mbappe và Bellingham có vị trí xung khắc. Trận gặp Espanyol, Bellingham lập tức ghi bàn bằng cú đánh đầu sau quả đá phạt của Arda Güler, đồng thời suýt ghi thêm bàn ở phút 51.

Nhưng khi Bellingham thường xuyên xâm nhập vòng cấm, Mbappe lệch trái và Vinicius bó vào trong, Real dễ tập trung quá nhiều người ở cùng một khu vực. Vì thế, Mourinho không đơn thuần phải ghép Vinicius với Mbappe. Ông phải tìm cách sắp xếp cả bộ ba để người này di chuyển sẽ mở ra khoảng trống cho người còn lại.

Carlos Espí mở ra một phương án mới

Điều đáng chú ý nữa là đến ở phút 80, khi Carlos Espí vào thay Bellingham. Mười phút sau, tiền đạo trẻ ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1. Mourinho sau trận thừa nhận Espí là mẫu cầu thủ Real cần trong những thế trận như vậy.

Một trung phong chơi cao, giữ các trung vệ đối phương ở khu vực trung tâm có thể giúp Mbappe tự do di chuyển hơn, đồng thời tạo thêm khoảng trống cho Vinicius.

Mourinho cần biến hai ngôi sao thành một cặp bài trùng

Real có 21 cú sút nhưng phải chờ tới phút 90 mới giành chiến thắng. Con số ấy đủ để Mourinho hiểu rằng nhiều cơ hội chưa đồng nghĩa hàng công đã vận hành tốt. Ông cần giúp Vinicius và Mbappe hiểu rõ thời điểm hoán đổi vị trí, người nào nên giữ biên, người nào chạy vào trung lộ và Bellingham phải xuất hiện ở đâu.

Real đã có 3 điểm đầu tiên, nhưng phiên bản đáng sợ nhất của Vinicius và Mbappe vẫn chưa xuất hiện. Nhiệm vụ của Mourinho bây giờ là biến hai ngôi sao lớn thành hai mắt xích thực sự bổ trợ cho nhau.

Xem thêm
0
123 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Một mức giá thấp hơn nhiều so với kỳ vọng

Quả Adidas Azteca gắn với 2 bàn thắng nổi tiếng của Diego Maradona vào lưới tuyển Anh tại World Cup 1986 vừa được bán với giá 3,35 triệu USD trong phiên đấu giá của Heritage tại Mỹ. Trước phiên đấu, mức mở giá được đặt ở 2,5 triệu USD, còn kỳ vọng có thể lên tới khoảng 10 triệu USD.

Heritage thậm chí xem đây là ứng viên trở thành kỷ vật bóng đá đắt nhất từng được bán. Kết quả cuối cùng vì thế gây bất ngờ: giá trị lịch sử gần như không thể tranh cãi, nhưng số tiền thực tế chỉ bằng khoảng 1/3 kỳ vọng cao nhất.

Vẫn còn xa những kỷ lục lớn nhất

Mức 3,35 triệu USD rất lớn đối với một quả bóng đá, nhưng vẫn thấp hơn nhiều kỷ vật thể thao nổi tiếng khác. Chiếc áo Maradona mặc trong chính trận Argentina thắng Anh 2-1 từng được Sotheby's bán năm 2022 với giá gần 9,3 triệu USD.

Trong thị trường đồ sưu tầm thể thao nói chung, thẻ bóng chày Mickey Mantle năm 1952 từng đạt 12,6 triệu USD. Kỷ lục hiện thuộc về chiếc áo New York Yankees mà Babe Ruth mặc tại World Series 1932, được Heritage bán với giá 24,12 triệu USD.

Ngay trong nhóm các quả bóng, Azteca của Maradona cũng chưa đứng đầu. Quả bóng từ cú home run thứ 50 của Shohei Ohtani trong mùa 2024 được bán với giá 4,392 triệu USD. Trước Ohtani, kỷ lục thuộc về quả bóng từ cú home run thứ 70 của Mark McGwire mùa 1998, đạt khoảng 3,05 triệu USD.

Một quả bóng chứng kiến 2 khoảnh khắc lịch sử

Giá đấu chưa lập kỷ lục, nhưng câu chuyện phía sau quả bóng lại rất khó sánh ngang. Ngày 22/6/1986 tại sân Azteca ở Mexico City, Argentina gặp Anh ở tứ kết World Cup.

Maradona mở tỷ số bằng tình huống bật lên tranh bóng với thủ môn Peter Shilton rồi dùng tay trái đưa bóng vào lưới. Trọng tài người Tunisia Ali Bin Nasser không phát hiện lỗi và công nhận bàn thắng. Tình huống sau đó trở thành “Bàn tay của Chúa”, một trong những bàn thắng gây tranh cãi nổi tiếng nhất lịch sử.

Chỉ khoảng 4 phút sau, Maradona lại tạo ra khoảnh khắc hoàn toàn trái ngược. Ông nhận bóng từ phần sân nhà, đi gần 70 mét, lần lượt loại bỏ nhiều cầu thủ Anh trước khi vượt qua Shilton và ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0. Pha bóng sau này được bình chọn là “Bàn thắng thế kỷ”.

Argentina thắng chung cuộc 2-1 rồi tiếp tục vượt qua Bỉ ở bán kết và Tây Đức ở chung kết để vô địch World Cup.

Nhiều lần lên sàn trước khi tìm được chủ mới

Quả bóng được trọng tài Ali Bin Nasser giữ trong nhiều thập kỷ sau trận đấu. Nó từng được đưa ra đấu giá tại London năm 2022, với mức trả giá lên tới khoảng 2 triệu bảng, tương đương 2,37 triệu USD. Tuy nhiên, các thông tin đương thời không thống nhất về việc giao dịch khi ấy có thực sự hoàn tất hay không.

Đầu năm 2023, quả bóng tiếp tục xuất hiện tại Goldin. Giá trả cao nhất dừng ở khoảng 1,7 triệu USD, thấp hơn mức tối thiểu người bán đặt ra nên thương vụ không thành.

Đến mùa hè 2026, Heritage đưa kỷ vật trở lại thị trường sau quá trình đối chiếu hình ảnh để xác nhận đây chính là quả bóng được sử dụng trong trận tứ kết năm 1986. Lần này, nó cuối cùng đạt mức 3,35 triệu USD.

Danh tiếng không đồng nghĩa giá đấu kỷ lục

Heritage từng kỳ vọng quả bóng đủ sức vượt chiếc áo Maradona trị giá 9,3 triệu USD để trở thành kỷ vật bóng đá đắt nhất lịch sử. Khoảng cách giữa kỳ vọng và mức bán cuối cùng lại rất lớn.

Dù vậy, 3,35 triệu USD vẫn cao hơn đáng kể mức trả giá trong những lần quả bóng xuất hiện trên thị trường trước đây. Giá trị của nó nằm ở một điều hiếm có: cùng một vật chứng kiến 2 khoảnh khắc hoàn toàn đối lập của cùng một cầu thủ trong vòng vài phút, một bàn thắng đi vào lịch sử vì gian lận và một bàn thắng được tôn vinh vì tài năng.

Quả bóng Azteca không lập kỷ lục như Heritage kỳ vọng, nhưng chủ nhân mới vẫn sở hữu một trong những kỷ vật gắn với trận đấu nổi tiếng nhất lịch sử World Cup.

Xem thêm
0
101 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Một sự nghiệp lẫy lừng của Quang Hải

Chiến thắng 2-0 trước Thái Lan ở lượt đi chung kết ASEAN Cup 2026 một lần nữa đưa Nguyễn Quang Hải vào tâm điểm. Được HLV Kim Sang-sik tung vào sân phút 58, tiền vệ 29 tuổi chỉ cần 11 phút để tạo khác biệt. Từ quả tạt của Hoàng Hên, Quang Hải tung cú vô-lê chân trái nâng tỷ số lên 2-0 ở phút 69.

Hai Long trước đó mở tỷ số phút 62. Việt Nam chỉ cầm bóng 36%, dứt điểm 13 lần nhưng có 5 cú sút trúng đích, nhiều hơn Thái Lan với 3 lần. Quan trọng hơn, đây là lần đầu bóng đá nam Việt Nam thắng Thái Lan với cách biệt từ 2 bàn trở lên ngay trên đất Thái Lan. Một cột mốc lịch sử, và Quang Hải lại có mặt đúng lúc.

Thường Châu tạo nên tên tuổi Quang Hải

Muốn hiểu vì sao Quang Hải được xem là cầu thủ của những trận đấu lớn, phải trở lại U23 châu Á 2018. Anh ghi 5 bàn trong 6 trận, chỉ kém Vua phá lưới Almoez Ali của Qatar 1 bàn.

Quang Hải ghi vào lưới Hàn Quốc, ghi bàn duy nhất giúp Việt Nam thắng Australia 1-0, lập cú đúp trước Qatar ở bán kết rồi sút phạt thành bàn trước Uzbekistan trong trận chung kết. Việt Nam giành ngôi á quân, còn Quang Hải từ một tài năng trẻ trở thành gương mặt tiêu biểu của bóng đá nước nhà.

Năm 2018, anh liên tục tỏa sáng ở các trận lớn

Sau Thường Châu, Quang Hải tiếp tục cùng Olympic Việt Nam vào bán kết Asian Games 2018 và ghi bàn duy nhất trong chiến thắng 1-0 trước Nhật Bản ở vòng bảng. Cuối năm, anh đưa phong độ ấy lên ĐTQG.

Tại AFF Cup 2018, Quang Hải ghi 3 bàn, trong đó có bàn mở tỷ số ở bán kết lượt về trước Philippines. Việt Nam sau đó vô địch Đông Nam Á lần thứ 2, còn Quang Hải được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất giải khi mới 21 tuổi. Anh trở thành cầu thủ Việt Nam thứ 2 sau Nguyễn Hồng Sơn nhận danh hiệu này. Một năm sau, Quang Hải tiếp tục được AFF trao giải Cầu thủ nam xuất sắc nhất Đông Nam Á 2019.

Lên ĐTQG, những khoảnh khắc vĩ đại vẫn tiếp tục

Asian Cup 2019 là một ví dụ khác. Quang Hải ghi 2 bàn tại giải, trong đó cú sút phạt vào lưới Yemen ở phút 38 giúp Việt Nam thắng 2-0 và giành vé vào vòng 1/8. Pha lập công ấy nhận 465.629 phiếu để trở thành bàn đẹp nhất vòng bảng, sau đó tiếp tục được người hâm mộ bình chọn là bàn thắng đẹp nhất Asian Cup 2019.

Việt Nam tiến tới tứ kết trước khi thua Nhật Bản 0-1. Đến vòng loại cuối World Cup 2022, Quang Hải lại ghi bàn ngay trên sân Saudi Arabia, ở trận đầu tiên của Việt Nam tại vòng loại thứ 3 World Cup trong lịch sử.

Những thống kê đặc biệt trong lịch sử bóng đá Việt Nam

Hàn Quốc, Australia, Qatar, Uzbekistan, Nhật Bản, Yemen, Saudi Arabia và giờ là Thái Lan: danh sách những đối thủ từng nhận bàn thua của Quang Hải ở các sân chơi lớn là vô kể. Anh đã trải qua U20 World Cup, U23 châu Á, Asian Games, SEA Games, Asian Cup, vòng loại cuối World Cup và nhiều kỳ AFF Cup.

Quang Hải không phải chân sút ghi nhiều bàn nhất lịch sử tuyển Việt Nam. Nhưng nếu xét khả năng để lại dấu ấn trong những trận đấu lớn và những cột mốc quan trọng của bóng đá Việt Nam, rất ít người sở hữu một hành trình dày đặc như anh. Ở tuổi 29, cú vô-lê tại Rajamangala cho thấy Quang Hải vẫn chưa dừng lại và sẵn sàng cho những điều tốt đẹp hơn vẫn đang ở phía trước.

Xem thêm
0
612 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Loạt cột mốc đang chờ ĐT Việt Nam thiết lập

Đội tuyển Việt Nam đang ở rất gần một cột mốc đặc biệt của bóng đá nước nhà. Chiến thắng 2-0 trước Thái Lan ngay tại Rajamangala ở chung kết lượt đi AFF Cup 2026 giúp thầy trò HLV Kim Sang-sik nắm lợi thế lớn trước trận lượt về tại Mỹ Đình ngày 26/8.

Hai bàn của Hai Long và Quang Hải chưa mang về chiếc cúp, nhưng đã đưa Việt Nam tới sát chức vô địch Đông Nam Á thứ 4 cùng hàng loạt kỷ lục chưa từng xuất hiện trước đây.

Chờ chức vô địch thứ 4

Việt Nam từng lên ngôi vào các năm 2008, 2018 và 2024. Nếu tiếp tục vượt qua Thái Lan, đội tuyển sẽ có lần thứ 4 vô địch Đông Nam Á, cân bằng Singapore và chỉ còn đứng sau Thái Lan với 7 danh hiệu.

Quan trọng hơn, đây sẽ là lần đầu Việt Nam bảo vệ thành công chức vô địch. Trong vòng 8 năm, từ 2018 đến 2026, bóng đá Việt Nam khi ấy sẽ giành tới 3 chiếc cúp vô địch Đông Nam Á, một giai đoạn thành công chưa từng có ở cấp đội tuyển quốc gia.

Kim Sang-sik cũng đứng trước lịch sử

Nếu Việt Nam đăng quang, Kim Sang-sik sẽ trở thành HLV đầu tiên đưa đội tuyển vô địch AFF Cup 2 kỳ liên tiếp. Ở giải năm 2024, Việt Nam bất bại với 7 thắng, 1 hòa, ghi 20 bàn và thủng lưới 6 lần.

Đến AFF Cup 2026, đội tuyển tiếp tục chưa thua: 6 thắng, 1 hòa sau 7 trận. Một kết quả không thua ở Mỹ Đình sẽ giúp Việt Nam khép lại 2 kỳ AFF Cup liên tiếp với thành tích bất bại.

19 bàn thắng, chỉ 1 lần thủng lưới

Sức mạnh của Việt Nam tại giải năm nay nằm ở sự cân bằng rất rõ giữa công và thủ. Sau 7 trận, đội tuyển đã ghi 19 bàn và mới thủng lưới 1 lần, đạt hiệu số +18. Riêng 3 trận knock-out gần nhất, Việt Nam thắng Malaysia 2-0, 2-0 rồi tiếp tục hạ Thái Lan 2-0.

Con số +18 đã vượt kỷ lục +14 của chính Việt Nam ở AFF Cup 2024, đồng thời cao hơn mốc +16 mà Indonesia lập năm 2004.

Kỷ lục ghi bàn chỉ còn cách 2 bàn

Việt Nam hiện có 19 bàn, trong khi thành tích ghi bàn tốt nhất của đội tuyển tại một kỳ AFF Cup là 21 bàn năm 2002. Năm 2024, thầy trò Kim Sang-sik ghi 20 bàn. Vì thế, chỉ cần ghi thêm 2 bàn ở lượt về, Việt Nam sẽ cân bằng kỷ lục cũ; ghi từ 3 bàn trở lên sẽ tạo cột mốc mới.

Nhưng trước mọi con số, nhiệm vụ quan trọng nhất vẫn là bảo vệ lợi thế có được trước Thái Lan. Nếu làm được, chiếc cúp thứ 4, lần đầu bảo vệ thành công ngôi vô địch và 2 kỳ AFF Cup liên tiếp bất bại sẽ đủ đưa tập thể hiện tại vào một vị trí rất đặc biệt trong lịch sử bóng đá Việt Nam.

Xem thêm
0
970 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Xuất phát từ vị thế của một tân binh bị đánh giá thấp

Hull City trở lại Ngoại hạng Anh sau 9 năm bằng vị thế rất khiêm tốn. Đội bóng của Sergej Jakirovic chỉ đứng thứ 6 Championship mùa trước, phải đi qua vòng play-off và thắng Middlesbrough 1-0 ở chung kết nhờ bàn của Oli McBurnie phút 90+5. Đội hình của họ cũng thuộc nhóm có giá trị thấp nhất giải.

Đối diện Hull ở vòng mở màn lại là Manchester United, đội đứng thứ 3 Ngoại hạng Anh mùa trước và vừa tăng cường Youri Tielemans cùng Andrey Santos. Thế nhưng khoảng cách ấy biến mất trên sân MKM. Hai bàn của Semi Ajayi và Nobel Mendy giúp Hull thắng 2-0, lần đầu đánh bại MU tại Ngoại hạng Anh và có chiến thắng đầu tiên trước đối thủ này ở giải vô địch quốc gia kể từ năm 1974.

Hàng thủ 5 người buộc MU phải đánh biên

Jakirovic chọn sơ đồ 5-4-1 với Lewie Coyle, Semi Ajayi, John Egan, Nobel Mendy và Ryan Giles tạo thành hàng phòng ngự 5 người. Hull chấp nhận nhường quyền kiểm soát bóng nhưng thu hẹp khu vực trung tâm, không để Bruno Fernandes, Tielemans hay Santos dễ dàng nhận bóng giữa các tuyến.

Khi đường vào trung lộ bị khóa, MU phải liên tục đưa bóng sang biên. Cả trận, đội khách thực hiện tới 34 quả tạt từ bóng sống, nhiều nhất của họ trong một trận Ngoại hạng Anh gần 8 năm.

Đó lại là cách tấn công Hull muốn đối phương lựa chọn. Với 3 trung vệ cùng McBurnie thường xuyên lùi về hỗ trợ, đội chủ nhà có đủ quân số và chiều cao để chống những đường bóng bổng.

Ít bóng nhưng không phòng ngự thụ động

Hull chỉ kiểm soát 28,4% thời lượng trận đấu, so với 71,6% của MU. Đội chủ nhà có 8 cú sút, bằng chưa tới một nửa con số 21 của đối thủ. Tuy nhiên, cách họ không có bóng được tổ chức rất chặt chẽ.

Hai tuyến 5-4 được giữ gần nhau, McBurnie hoạt động phía trước để gây áp lực lên người nhận bóng thấp nhất của MU. Matt Crooks và Regan Slater cũng liên tục áp sát khu vực giữa sân, khiến Tielemans và Santos khó có thời gian xử lý.

Carrick cuối cùng thay cả 2 tiền vệ ở phút 67, đưa Kobbie Mainoo và Benjamin Sesko vào sân. Nhưng thay đổi nhân sự không giúp MU phá được cấu trúc phòng ngự đã vận hành ổn định từ đầu trận.

Đoạt bóng là lập tức hướng lên phía trước

Điểm hay của Hull nằm ở việc họ không cố giữ bóng sau khi giành lại quyền kiểm soát. Các pha chuyển trạng thái được đẩy nhanh sang 2 cánh, nơi Coyle và Giles có khoảng trống để tiến lên.

Ý tưởng của Jakirovic là đổi hướng thật nhanh rồi đưa thêm người vào vòng cấm. McBurnie trở thành điểm đến quan trọng nhờ khả năng tranh chấp, giữ bóng và không chiến.

Ngay trước bàn mở tỷ số, Giles có quả tạt nguy hiểm khiến Senne Lammens phải đẩy bóng qua xà. Hull được hưởng phạt góc và lập tức tận dụng. McBurnie dứt điểm ở cột xa, Lammens cứu được trên vạch vôi nhưng Ajayi phản ứng nhanh nhất để đá bồi ở phút 17.

Hull không cần nhiều đợt lên bóng. Họ cần những lần lên bóng có đích đến rõ ràng.

Bóng chết trở thành đòn quyết định

Bàn thứ 2 tiếp tục đến từ một tình huống cố định. Mohamed Belloumi đi bóng sát vòng cấm và buộc Tielemans phạm lỗi. Regan Slater thực hiện quả đá phạt, Nobel Mendy bật cao đánh đầu nâng tỷ số lên 2-0 ở phút 38.

Hai trung vệ ghi 2 bàn, cả 2 đều từ bóng chết. Đây là chi tiết quyết định trận đấu.

MU thực tế tạo ra xG 1,81, cao hơn 1,26 của Hull, nhưng phần lớn 21 cú sút không đặt thủ môn Konstantinos Tzolakis vào tình thế quá khó. Đội khách chỉ có 5 cú sút trúng đích và bỏ lỡ 2 cơ hội rõ ràng.

Hull ít tấn công hơn nhưng hiệu quả hơn ở đúng những thời điểm họ cần.

MU có bóng nhưng không tìm được đường vào

Marcus Rashford được tung vào ngay đầu hiệp 2 thay Patrick Dorgu và mang tới thêm tốc độ ở cánh trái. Benjamin Sesko xuất hiện từ phút 67 để tạo một điểm đến thực sự trong vòng cấm.

Tuy nhiên, cách tấn công của MU ngày càng dễ đoán. Khi không xuyên được trung lộ, đội khách tiếp tục đưa bóng ra ngoài rồi tạt vào. Hull chỉ việc giữ vị trí, tranh chấp bóng bổng và bảo vệ khu vực trước khung thành.

Ngay cả khi MU dâng đội hình rất cao, cơ hội nguy hiểm tiếp theo lại thuộc về Hull. Cody Drameh, vào sân thay Coyle, sút chệch cột trong một pha phản công ở phút 73.

Tzolakis sau đó cản được cơ hội tốt nhất của Bryan Mbeumo, giữ sạch lưới trong trận ra mắt.

Một chiến thắng được xây bằng kế hoạch cụ thể

Hull không thắng vì may mắn dù MU kiểm soát 71,6% bóng và tung ra 21 cú sút. Jakirovic xác định rõ những gì đội mình cần làm: đá với hàng thủ 5 người, thu hẹp trung lộ, chấp nhận cho MU tạt bóng, chuyển trạng thái nhanh ra biên và tận dụng tối đa bóng chết.

MU ngược lại rơi đúng vào kiểu trận đấu họ thường gặp khó. Carrick có rất nhiều bóng nhưng thiếu cách đưa bóng vào những khu vực nguy hiểm. Khi Hull dẫn trước, khoảng trống càng ít và 34 quả tạt từ bóng sống trở thành dấu hiệu rõ nhất của sự bế tắc.

Một chiến thắng chưa thể giải quyết bài toán trụ hạng của Hull. Jakirovic từng nói mục tiêu thực tế vẫn là khoảng 40 điểm. Nhưng ngay vòng đầu tiên, đội bóng bị đánh giá thấp đã có 3 điểm trước một đối thủ thuộc nhóm dự Champions League mùa trước. Quan trọng hơn, họ giành nó bằng một kế hoạch chiến thuật rõ ràng và thực hiện gần như trọn vẹn.

Xem thêm
0
49 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật