Dấu ấn của các tân binh tại Ngoại Hạng Anh mùa giải 2025/2026

Messi rời sân sớm là lời cảnh báo đanh thép đến Argentina trước World Cup 2026

Những dấu ấn then chốt giúp MU thắng dễ Brighton ngày hạ màn EPL

Thanh Minh

Một mùa giải "thoát chết" phơi bày khoảng trống quyền lực ở Tottenham

Từ một triều đại tập trung quyền lực

Trong gần một phần tư thế kỷ, Tottenham vận hành như một doanh nghiệp gia đình với Daniel Levy là trung tâm. Ông can dự vào mọi thứ, từ chọn huấn luyện viên, mua bán cầu thủ, tài chính, nợ nần đến chi tiết thiết kế sân vận động. Chiến lược, bản sắc, cách quản trị của câu lạc bộ, dù đúng hay sai, đều quy về một người.

Chủ sở hữu, gia đình Lewis, để ông toàn quyền trong thời gian dài. Tottenham lớn mạnh lên cùng với sân vận động mới, doanh thu tăng, vị thế trên sân cỏ được nâng lên. Nhưng cũng chính cách tập trung quyền lực ấy khiến câu lạc bộ phụ thuộc gần như tuyệt đối vào một cá nhân.

Quyết định thay đổi lớn nhất trong kỷ nguyên Lewis

Ngày 4 tháng 9 năm 2025, mọi thứ đảo chiều. Levy được thông báo chấm dứt công việc, rời hội đồng quản trị, không còn được lui tới trụ sở, đồ đạc được gửi trả bằng xe tải. Đó là quyết định quan trọng nhất mà gia đình Lewis đưa ra kể từ khi nắm quyền kiểm soát Tottenham, và cũng là cú sốc lớn nhất với cấu trúc câu lạc bộ.

Họ muốn đưa Tottenham vào “thời đại mới”: bớt tập trung, tăng trao quyền, xây dựng một mô hình quản trị hiện đại hơn. Vinai Venkatesham, giám đốc điều hành mới, được kỳ vọng là người dẫn dắt giai đoạn chuyển đổi, báo cáo lên chủ tịch không điều hành Peter Charrington và một hội đồng quản trị được bổ sung thêm thành viên.

Từ một người quyết hết sang “câu lạc bộ của nhiều người”

Sau khi Levy rời đi, Tottenham gần như phải sắp xếp lại từ đầu. Venkatesham nói với bên ngoài rằng “mọi thứ vẫn như thường lệ”, nhưng bên trong là một cuộc tái thiết trong khi đội bóng vẫn phải thi đấu. Ông xây dựng nhóm lãnh đạo điều hành, bổ sung nhân sự, thay đổi cấu trúc bóng đá với việc đưa Fabio Paratici trở lại làm đồng giám đốc thể thao cùng Johan Lange.

Quyền lực được chia nhỏ: giám đốc điều hành, hai giám đốc thể thao, hội đồng quản trị, gia đình Lewis. Mô hình mới đề cao hợp tác, trao quyền, nhưng với nhiều người trong nội bộ, câu lạc bộ bắt đầu vận hành như một “ủy ban”, nơi ranh giới trách nhiệm không còn rõ ràng như trước.

Khi khủng hoảng ập đến, khoảng trống hiện ra

Trong bối cảnh ấy, Tottenham bước vào mùa giải với huấn luyện viên mới Thomas Frank, một ban lãnh đạo mới, một cấu trúc mới. Khi kết quả trên sân đi xuống, những câu hỏi về năng lực ra quyết định xuất hiện. Paratici sớm kết luận Frank không phù hợp, nhưng việc thay đổi bị kéo dài. Sau thất bại trước West Ham giữa tháng Một, Frank vẫn tại vị, dù người hâm mộ đã quay lưng.

Ở thời Levy, những quyết định sa thải thường đến sớm, đôi khi quá sớm. Mùa này, trong lúc đội bóng trượt dốc, sự chần chừ lại chiếm ưu thế. Đến khi Frank bị sa thải sau trận thua Newcastle, Tottenham chọn giải pháp tạm thời với Igor Tudor, một người không quen môi trường Anh, trong khi đội hình bị chấn thương tàn phá. Năm trận quý giá trôi qua mà không có dấu hiệu cải thiện.

Những nỗ lực “xây văn hóa” giữa cơn bão

Trong khi kết quả trên sân ngày càng tệ, Venkatesham cố gắng xây dựng cảm giác “một câu lạc bộ”. Ông đặt quầy cà phê, bánh ngọt ở khu tiếp tân sân tập để cầu thủ và nhân viên có dịp trò chuyện, gửi thư cho toàn bộ nhân viên trước trận gặp Crystal Palace, kêu gọi mọi người bình tĩnh, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn. Một bảng trắng được dựng ở trụ sở để nhân viên viết lời động viên cầu thủ.

Một số cầu thủ trân trọng những cử chỉ đó, nhưng nhiều nhân viên cảm thấy khó chấp nhận khi chính màn trình diễn của đội bóng là nguyên nhân gây ra khủng hoảng. Những biện pháp mang tính biểu tượng không đủ để bù đắp cho sự thiếu vắng một đầu tàu mạnh mẽ trong lúc cần quyết định nhanh và dứt khoát.

De Zerbi và câu trả lời tạm thời cho bài toán lãnh đạo

Cuối cùng, Tottenham phải tìm đến Roberto De Zerbi như một canh bạc cuối cùng. Ông được trao hợp đồng dài hạn, mức lương thuộc nhóm cao nhất giải, và tiếp quản đội bóng trong bối cảnh niềm tin đã chạm đáy. Công việc đầu tiên của ông là khôi phục tinh thần, tạo lại một điểm tập trung cho cả đội bóng.

Trong vài tuần ngắn ngủi, De Zerbi trở thành gương mặt mà người hâm mộ có thể tin vào, là người mang lại lối chơi, thông điệp và mục tiêu rõ ràng. Ông giúp Tottenham trụ hạng, nhưng hành trình ấy cũng cho thấy một điều: khi một cấu trúc quyền lực mới chưa kịp ổn định, câu lạc bộ buộc phải dựa vào cá tính của một huấn luyện viên để lấp vào khoảng trống lãnh đạo vừa mở ra sau sự ra đi của Levy.

0
576 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

LE NGOC

Một Arsenal cho thấy sự vượt trội so với phần còn lại

Arsenal không chỉ khép lại mùa 2025/2026 bằng danh hiệu vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi. Họ còn để lại cảm giác rằng đây chưa phải đích đến cuối cùng, mà giống điểm khởi đầu của một chu kỳ đang ở phía trước. 85 điểm, hơn Man City 7 điểm, hiệu số +44, ghi 71 bàn và chỉ thủng lưới 27 lần: những con số ấy không mang màu sắc bùng nổ nhất thời.

Nó là phần thưởng cho sự nỗ lực không biết mệt mỏi, cho những lần hụt hơi, vấp ngã rồi trở lại với một đội hình lì lợm hơn, chín chắn hơn và trở nên đa dạng hơn ở cách chơi của mình.

Bộ khung đã đủ chín

Điểm đáng sợ của Arsenal nằm ở chỗ đội bóng này thậm chí còn chưa chạm đến đỉnh cao nhất của mình. Bukayo Saka, William Saliba, Gabriel Martinelli, Jurriën Timber, Declan Rice, Martin Ødegaard hay Riccardo Calafiori đều đang ở độ tuổi đẹp nhất, vẫn còn cả hành trình phía trước để tiến lên. 

HLV Arteta đang có trong tay một lõi đội hình đủ trẻ, đủ kinh nghiệm và đủ gắn bó để chơi cùng nhau thêm nhiều mùa giải. Khi những trụ cột quan trọng nhất vẫn còn nguyên khát khao cống hiến, cùng tham vọng thì rõ ràng Pháo thủ có đầy đủ cơ sở để tin vào một kỷ nguyên rực rỡ, với thế thống trị nhiều năm Man Utd hay Man City đã từng làm được.

Arteta đã tìm ra công thức chiến thắng

Mùa này, Arsenal không còn là đội chỉ sống bằng cảm hứng của vài ngôi sao tấn công. Họ biết kiểm soát nhịp trận đấu, bảo vệ lợi thế và bóp nghẹt đối thủ bằng cấu trúc phòng ngự chắc chắn.

Việc chỉ nhận 27 bàn thua sau 38 vòng là lời giải thích rõ nhất cho chức vô địch. Arteta linh hoạt giữa sơ đồ 4-3-3 và 4-2-3-1, đẩy Declan Rice lên cao hơn, đồng thời giữ được sự cân bằng phía sau. Arsenal có thể thắng đẹp, nhưng quan trọng hơn, họ đã học cách thắng những trận khó chịu, nơi bản lĩnh và kỷ luật quyết định nhiều hơn cảm xúc.

Sức mạnh không chỉ nằm trên sân

Sau nhiều năm bị nhìn như đội bóng đi sau trong cuộc đua tiền bạc, Arsenal giờ đã khác. Doanh thu kỷ lục 691 triệu bảng ở năm tài chính 2024/25, cộng thêm hiệu ứng từ chức vô địch Ngoại hạng Anh năm nay và hành trình sâu tại Champions League giúp CLB có nền tảng tài chính đủ mạnh để giữ chân các ngôi sao và tiếp tục nâng cấp đội hình.

Song song với đó, học viện cũng bắt đầu lên tiếng. Max Dowman lập kỷ lục khi trở thành cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Ngoại hạng Anh, còn Myles Lewis-Skelly cho thấy Arsenal vẫn còn nguồn lực kế cận từ chính bên trong CLB.

Đối thủ trực tiếp Man City suy yếu

Arsenal bước lên đỉnh đúng lúc Man City khép lại một giai đoạn vàng son cùng Pep Guardiola. Khi đối thủ lớn nhất bước vào giai đoạn chuyển giao, khoảng trống quyền lực tại Ngoại hạng Anh mở ra rõ hơn bao giờ hết.

Tất nhiên, Arsenal vẫn còn việc phải làm, nhất là khả năng tạo đột biến từ bóng sống khi họ có nhiều thời điểm phụ thuộc nhiều vào các tình huống cố định. Nhưng với đội hình trẻ, HLV ổn định, tài chính mạnh và một chiếc cúp đã giải phóng áp lực chờ đợi suốt 22 năm, Arsenal có quyền tin rằng mùa 2025/26 không phải đỉnh cao duy nhất. Nó có thể là chương đầu của một kỷ nguyên mới tại xứ sở sương mù những năm tới.

Xem thêm
0
182 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Hàng công ĐT Anh trong mắt Tuchel

Sau bản danh sách mà Thomas Tuchel công bố, tuyển Anh bước vào World Cup 2026 với một cuộc tranh luận lớn về các vị trí sẽ  xuất phát ở giải đấu tới, đặc biệt là trên hàng công.

Cole Palmer và Phil Foden vắng mặt khiến nhiều người tiếc nuối, nhưng quyết định ấy lại hé lộ khá rõ cách Tuchel muốn xây dựng đội hình. Ông không tìm những cái tên hào nhoáng nhất, mà cần tìm ra bộ khung phù hợp nhất, đủ cân bằng giữa ghi bàn, tốc độ, áp lực và khả năng kiểm soát thế trận. Với những gì đang có, hàng công hợp lý nhất của Anh nên là Marcus Rashford – Jude Bellingham – Bukayo Saka chơi phía sau tiền đạo Harry Kane.

Kane vẫn là cái tên đình đám nhất

Harry Kane gần như không có đối thủ cho vị trí trung phong của ĐR Anh. Mùa vừa qua tại Bayern Munich, cựu sao Tottenham vẫn duy trì hiệu suất khủng khiếp với 61 bàn tính trên tất cả các đấu trường.

Nhưng Kane không chỉ tồn tại bằng bàn thắng. Giá trị lớn nhất của anh nằm ở khả năng lùi xuống làm tường, kéo trung vệ đối phương ra khỏi vị trí và mở khoảng trống cho các vệ tinh xung quanh băng lên. Trong một giải đấu có tính khắc nghiệt cao như World Cup, kinh nghiệm chinh chiến đến từ tiền đạo này vẫn là điểm tựa quan trọng cho Tam Sư.

Saka trấn giữ cánh phải

Bên phải, Bukayo Saka nên là lựa chọn mặc định. Anh không cần phải tạo ra cảm giác bùng nổ trong từng pha bóng để chứng minh tầm ảnh hưởng của mình. Saka mang đến sự ổn định, khả năng giữ bóng, phối hợp nhỏ và hỗ trợ phòng ngự, pressing đều rất ấn tượng.

Mùa 2025/26, Saka ghi 7 bàn, có 5 kiến tạo tại Ngoại hạng Anh. Đó là những thống kê không quá bùng nổ nhưng lại nói lên vai trò bền bỉ trong hệ thống chiến thuật của ngôi sao 24 tuổi. Với Tuchel, mẫu cầu thủ biết khi nào cần tăng tốc, khi nào cần chậm lại như Saka rất phù hợp với triết lý bóng đá thiên về kiểm soát của ông..

Bellingham là chìa khóa ở trung lộ

Vị trí hộ công nên thuộc về Jude Bellingham. Tuyển Anh cần một cầu thủ có thể tạo sức nặng ở trung lộ, xâm nhập vòng cấm và gây áp lực ngay sau lưng tiền đạo. Bellingham làm được cả ba.

Nếu Kane lùi xuống, Bellingham có thể lao vào khoảng trống. Nếu đối thủ lùi sâu, anh đủ thể lực và cá tính để kéo trận đấu về phía mình. Eberechi Eze hay Morgan Rogers đều có nét riêng, nhưng để đá chính trong trận lớn, Bellingham vẫn đem lại cảm giác chắc tay hơn.

Rashford tạo chiều sâu bên trái

Cánh trái là nơi Tuchel có nhiều lựa chọn, từ Anthony Gordon đến Eze. Tuy nhiên, Marcus Rashford phù hợp nhất khi đặt cạnh Kane và Bellingham. Mùa vừa qua, anh có 14 bàn và 11 kiến tạo cho Barcelona, đồng thời vẫn giữ thứ vũ khí quen thuộc: tốc độ cùng khả năng chạy chỗ ra sau hàng thủ đối phương.

Với một trung phong hay có xu hướng lùi xuống nhận bóng như Kane, tuyển Anh rất cần đến tuyển thủ mang áo số 11 để kéo giãn đội hình đối phương. Gordon có thể vào sân khi cần pressing mạnh hơn, còn Eze phù hợp để phá khối hàng thủ chơi thấp của đội bạn.

Nhưng suy cho cùng, Rashford vẫn là người phù hợp nhất để xuất phát, cả về kinh nghiệm lẫn sự phù hợp trong cách vận hành lối chơi của Tuchel.

Xem thêm
0
123 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Sự chịu đựng trên khán đài

Gary Neville không dừng lại ở chuyện Tottenham trụ hạng mà nhấn mạnh vào những người đã ngồi trên khán đài suốt thời gian tệ hại vừa qua. Ông nhắc tới “60 nghìn người” vẫn đến sân mỗi tuần, trong bối cảnh đội bóng bị ông gọi là “một sự ô nhục” trong ba tháng gần đây. Với Neville, điều đáng nói nhất sau mùa giải này là cảm giác người hâm mộ bị phục vụ kém, chứ không phải chỉ là vị trí thứ 17.

Lời kêu gọi xin lỗi tập thể

Từ đó, Neville yêu cầu các cầu thủ phải đi một vòng quanh sân để gửi lời xin lỗi “tập thể” tới khán giả. Ông không nói về màn ăn mừng trụ hạng, mà là một hành động thừa nhận họ đã không đáp lại được sự trung thành trên khán đài. Trong mắt Neville, việc Tottenham ở lại giải đấu chỉ là điều kiện để người hâm mộ “đêm nay có thể yên tâm”, còn món nợ lớn hơn nằm ở cách đội bóng đối xử với sự ủng hộ ấy.

Một mùa giải sống nhờ lòng trung thành

Tottenham kết thúc mùa thứ hai liên tiếp ở vị trí 17, lần này là sau nhiều tuần đối mặt nguy cơ rớt hạng. Họ chỉ thoát hiểm nhờ chuỗi trận cuối cùng dưới thời Roberto De Zerbi và chiến thắng 1-0 trước Everton ở vòng chót. Trong bối cảnh đó, Neville đặt lại trọng tâm: đội bóng đã sống qua mùa giải này bằng lòng trung thành của khán giả, và điều đầu tiên cần làm sau khi trụ lại là nhìn thẳng vào mối quan hệ với những người vẫn ngồi kín sân mỗi tuần.

Xem thêm
0
294 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Trục quyền lực mới ở Ngoại hạng Anh

Đội hình tiêu biểu mùa 2025/26 cho thấy rất rõ cuộc đua song mã giữa Arsenal và Man City. Hai câu lạc bộ này gần như chiếm trọn các vị trí then chốt, từ khung thành, hàng thủ cho tới tuyến tiền đạo, phản ánh trực tiếp cuộc cạnh tranh ngôi vương kéo dài đến cuối mùa.

Arsenal góp mặt ở cả ba tuyến với David Raya, Gabriel Magalhães, Jurrien Timber và Declan Rice. Man City cũng phủ dày đội hình với Niko O’Reilly, Marc Guéhi, Antoine Semenyo và Erling Haaland. Sự áp đảo về số lượng cho thấy chất lượng đội hình và phong độ ổn định của hai đội trong suốt mùa giải.

Arsenal: Nền tảng từ khung thành đến trung tuyến

Ở phía Arsenal, David Raya là điểm tựa lớn nhất nơi hàng thủ. Danh hiệu Găng tay vàng là minh chứng cho vai trò của anh trong việc mang về những điểm số quan trọng. Trước mặt Raya, Gabriel Magalhães làm chủ các tình huống bóng bổng, không chỉ phòng ngự mà còn thường xuyên đe dọa khung thành đối phương trong các pha phạt góc.

Jurrien Timber mang lại sự linh hoạt khi thường xuyên được bố trí đá hậu vệ phải và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Trên tuyến giữa, Declan Rice giữ vai trò “đàn anh”, nâng tầm bản thân thành một tiền vệ trung tâm toàn diện, là trụ cột trong cách vận hành lối chơi của Arsenal.

Man City: Sự nâng cấp ở hai đầu sân

Man City thể hiện khả năng tái tạo đội hình quen thuộc dưới thời Pep Guardiola. Niko O’Reilly là ví dụ rõ nhất khi được chuyển đổi từ tiền vệ sang hậu vệ trái và nhanh chóng khẳng định chỗ đứng. Ở trung tâm hàng thủ, Marc Guéhi giúp Man City cải thiện đáng kể khả năng phòng ngự, đủ sức bám đuổi Arsenal trong cuộc đua vô địch.

Trên hàng công, Antoine Semenyo chuyển từ Bournemouth sang Man City nhưng gần như không mất thời gian hòa nhập, tiếp tục chơi nổi bật. Erling Haaland vẫn là mũi nhọn chủ lực, đều đặn ghi bàn để giành thêm danh hiệu Vua phá lưới Ngoại hạng Anh.

Những điểm sáng lẻ loi ngoài cuộc đua vô địch

Bên cạnh hai thế lực lớn, đội hình tiêu biểu vẫn ghi nhận những cá nhân nổi bật ở các đội bóng khác. Tại Liverpool, Dominik Szoboszlai chơi ổn định trong bối cảnh nhiều đồng đội sa sút, đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau và đặc biệt nguy hiểm ở các tình huống đá phạt.

Ở Manchester United, Bruno Fernandes là trung tâm của mọi đường lên bóng với 21 đường chuyền thành bàn, con số cho thấy tầm ảnh hưởng trực tiếp đến thành tích của đội. Trên hàng công, Igor Thiago của Brentford gây ấn tượng mạnh đến mức được gọi vào đội tuyển Brazil dự World Cup 2026, thể hiện hình ảnh một trung phong số 9 điển hình.

Xem thêm
0
5,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Hường Cao

Julian Álvarez từng rời Man City để thoát khỏi cái bóng quá lớn của Erling Haaland. Nhưng sau một mùa giải nhiều biến động tại Atletico Madrid, tiền đạo người Argentina lại đứng trước một ngã rẽ khác. Diego Simeone muốn giữ anh, điều đó dễ hiểu. Atletico vừa trải qua mùa giải trắng tay, nên họ khó mà để mất Álvarez, cầu thủ đã ghi 20 bàn, có 9 kiến tạo và góp công lớn ở Cúp C1 châu Âu. Nhưng với Álvarez, ở lại chưa chắc là con đường tốt nhất. Ở tuổi 26, anh không thể để những năm đẹp nhất trôi qua trong một tập thể đang hụt nhịp.

Atletico cần Álvarez, nhưng Álvarez cần nhiều hơn thế

Atletico của Simeone vẫn là một môi trường giàu tính chiến đấu, nhưng mùa giải vừa qua để lộ quá nhiều vấn đề. Trận thua 1-5 trước Villarreal ở vòng cuối La Liga giống như cú chốt buồn cho một hành trình thiếu ổn định. Đội bóng thủng lưới 44 bàn tại giải quốc nội, con số bất thường với một tập thể từng sống bằng kỷ luật phòng ngự. Với một tiền đạo, chuyện ghi bàn quan trọng, nhưng còn quan trọng hơn là cảm giác mình đang ở trong một đội bóng có thể đi xa. Atletico lúc này chưa đem lại cảm giác ấy.

Simeone muốn giữ, nhưng lời nói đã khác

Phát biểu của Simeone sau trận gặp Villarreal càng khiến tương lai Álvarez trở nên khó đoán. Ông không khóa chặt cánh cửa, cũng không phủ nhận mọi tin đồn như cách các huấn luyện viên thường làm với trụ cột. Khi Simeone nói quyết định thuộc về cầu thủ và ông nghĩ Álvarez đã có lựa chọn của mình, đó gần như là sự thừa nhận rằng câu chuyện đã đi xa hơn mức đồn đoán. Atletico muốn giữ người, nhưng giữ bằng cách nào mới là phần khó.

Barca là sân khấu đẹp, PSG là nước đi thực tế

Nếu đến Barca, Álvarez có thể bước vào vai trò rất quan trọng: người kế thừa vị trí trung phong sau thời Robert Lewandowski. Anh không phải mẫu số 9 chỉ đứng chờ trong vùng cấm. Álvarez di chuyển rộng, kết nối tốt, biết pressing, biết lùi xuống làm điểm tựa và vẫn đủ lạnh khi đối mặt khung thành. Đó là kiểu tiền đạo có thể sống trong cấu trúc giàu kỹ thuật của Barca.

PSG lại đem đến một hướng đi khác: thực dụng hơn, giàu khả năng thành hiện thực hơn. Đội bóng Paris có tiền, có khát vọng, có một HLV như Luis Enrique luôn thích những tiền đạo linh hoạt. Nếu Barca là lựa chọn đẹp về biểu tượng, PSG có thể là cánh cửa rộng hơn về lương, vị thế và cơ hội làm trung tâm hàng công.

Ra đi để không tự làm nhỏ mình

Álvarez đã chứng minh anh đủ giỏi để không phải sống trong trạng thái chờ đợi. Anh từng vô địch World Cup, từng quen với áp lực ở Man City, rồi tiếp tục ghi dấu tại Atletico. Vấn đề bây giờ không nằm ở năng lực, mà nằm ở bối cảnh. Atletico cần anh, nhưng nhu cầu của câu lạc bộ không nhất thiết trùng với tương lai của cầu thủ. Với Álvarez, dứt áo ra đi lúc này không phải sự phản bội. Đó có thể là bước đi cần thiết để anh không bị kẹt giữa một đội bóng đang loay hoay tìm lại chính mình.

Xem thêm
0
2,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật