2 pha thay người là 2 bàn thắng, thầy Kim với áo đen vẫn là cái gì đó rất chua cay với người Thái

MU gục ngã trước Hull: 2 bàn thua từ bóng chết chỉ trong 40 phút

MU thay đổi: Bruno không còn là “người không phổi” bất khả xâm phạm?

Quang Đức

Mất Salah có thể là cú hích Liverpool cần để lột xác

Mohamed Salah rời Anfield sau 9 năm, khép lại hành trình với 257 bàn sau 442 trận. Khoảng trống anh để lại là rất lớn, nhưng với Liverpool của Andoni Iraola, đây cũng là cơ hội để làm mới hàng công, giảm sự phụ thuộc vào một ngôi sao và chia đều trách nhiệm cho nhiều cầu thủ hơn.

Liverpool đã nhận cảnh báo từ mùa trước

Salah rời Liverpool sau một mùa giải mà hiệu suất của anh đã giảm mạnh so với chính mình. Tại Premier League 2025/26, tiền đạo người Ai Cập ghi 7 bàn và có 7 kiến tạo sau 27 trận. Một năm trước đó, anh đạt tới 29 bàn và 18 kiến tạo sau 38 lần ra sân. Khoảng cách quá lớn giữa 2 mùa khiến Liverpool phải đối mặt sớm hơn với bài toán từng bị che lấp bởi phong độ ổn định của Salah: hàng công sẽ vận hành ra sao khi anh không còn là nguồn bàn thắng và kiến tạo chủ lực?

Salah không khiến Liverpool kém sáng tạo. Ngược lại, anh chơi quá hiệu quả trong thời gian quá dài, đến mức việc tập trung bóng sang cánh phải trở thành lựa chọn tự nhiên. Khi một cầu thủ liên tục ghi bàn, kiến tạo và định đoạt trận đấu, đồng đội có lý do để tìm anh trong những pha tấn công quan trọng. Nhưng thói quen ấy cũng khiến Liverpool phụ thuộc nhiều vào một điểm đến quen thuộc. Với Iraola, sự ra đi của Salah đồng nghĩa hàng công không còn lựa chọn an toàn ấy nữa. Trách nhiệm sáng tạo và ghi bàn giờ phải được san sẻ cho nhiều vị trí hơn.

Không cần tìm một Salah mới

Sai lầm lớn nhất của Liverpool sẽ là cố tìm một cầu thủ khác rồi giao cho người đó nhiệm vụ thay Salah. 257 bàn không thể được thay thế theo cách đơn giản như vậy.

Bài toán hợp lý hơn là chia lại trách nhiệm trên hàng công. Alexander Isak cần trở thành nguồn bàn thắng chính. Florian Wirtz phải đảm nhận nhiều hơn vai trò sáng tạo và kết nối các pha tấn công. Ở cánh trái, Cody Gakpo cần tăng sản lượng, còn Dominik Szoboszlai có thể tận dụng những khoảng trống trước vòng cấm để xâm nhập từ tuyến hai. Bên phải, Jeremy Frimpong mang đến một phương án khác Salah, dựa nhiều vào tốc độ, những pha bứt lên và khả năng kéo giãn hàng thủ.

Khi trách nhiệm được san sẻ như vậy, Liverpool cũng bớt dễ đoán hơn. Các pha lên bóng không còn phải hướng về một điểm cố định bên phải trước khi bước vào tình huống quyết định. Mối đe dọa có thể đến từ trung lộ, cánh trái, những pha chạy chỗ của Isak hoặc các tình huống dâng cao của Frimpong. Đó mới là cách Liverpool nên bước vào thời kỳ hậu Salah.

Iraola có lý do để thay đổi

Iraola được Liverpool bổ nhiệm ngày 4/6 sau 3 mùa tại Bournemouth, nơi ông đưa đội bóng từ vị trí thứ 12 lên thứ 9 rồi thứ 6 và lần đầu giành vé dự cúp châu Âu. Phong cách của HLV người Basque dựa nhiều vào cường độ, pressing và khả năng tấn công nhanh ngay sau khi giành lại bóng.

Một hệ thống như vậy cần nhiều cầu thủ cùng tham gia hơn là chờ một cá nhân xử lý tình huống cuối. Khi Liverpool đoạt bóng, Wirtz có thể nhận bóng giữa các tuyến, Isak lập tức chạy vào khoảng trống phía sau hàng thủ, còn các cầu thủ biên lao lên ở hai phía. Cách tấn công ấy phù hợp với một tập thể được chia đều trách nhiệm hơn.

Khoảng trống đi kèm áp lực

Salah ra đi không có nghĩa Liverpool lập tức trở nên mạnh hơn. 7 bàn và 7 kiến tạo ở mùa Premier League cuối cùng vẫn là đóng góp lớn, chưa kể kinh nghiệm của một cầu thủ đã ghi 193 bàn tại giải đấu.

Nhưng Liverpool cũng đã đến lúc phải thay đổi. Iraola không cần tìm ra một “Salah mới”, bởi gần như không ai có thể thay thế anh theo cách một đổi một. Điều quan trọng hơn là xây dựng một hàng công đủ đa dạng để sau một thời gian, câu hỏi “ai sẽ thay Salah?” không còn là vấn đề lớn nhất ở Anfield.

0
237 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Đẳng cấp Việt Nam với chiến thắng ấn tượng

Đội tuyển Việt Nam thắng Thái Lan 2-0 ngay tại Rajamangala ở lượt đi chung kết ASEAN Cup 2026, qua đó nắm lợi thế lớn trước trận lượt về tại Mỹ Đình ngày 26/8. Thái Lan cầm bóng tới 64,4%, tung 16 cú dứt điểm, nhưng Việt Nam mới là đội tạo ra nhiều pha kết thúc trúng đích hơn, với 5 lần so với 3 của chủ nhà.

Sau một hiệp đầu kiên trì chống đỡ sức ép, thầy trò HLV Kim Sang-sik tăng tốc đúng lúc và chỉ cần 7 phút để Hai Long cùng Quang Hải định đoạt trận đấu.

Chấp nhận nhường bóng, không nhường thế trận

Thái Lan nhập cuộc đúng với vị thế chủ nhà. Họ đẩy đội hình lên cao, kiểm soát bóng nhiều và liên tục gây sức ép về phía khung thành Patrik Lê Giang. Phút 36, Yotsakon Burapha dứt điểm trong vòng cấm nhưng Lê Giang phản xạ xuất sắc. Đến phút 44, tiền đạo Thái Lan lại thoát xuống đối mặt thủ môn Việt Nam nhưng sút vọt xà. Việt Nam cũng có lời đáp ở phút 33 khi Hoàng Hên đưa bóng thuận lợi cho Đình Bắc dứt điểm, tiếc rằng cú sút quá nhẹ.

Việt Nam không cố giành bóng bằng mọi giá. Hệ thống phòng ngự được kéo thấp, các tuyến giữ khoảng cách đủ gần để che khu vực trước vòng cấm. Thái Lan có bóng nhiều, nhưng càng tiến gần khung thành, khoảng trống càng bị thu hẹp. Con số 25 pha phá bóng của Việt Nam so với chỉ 3 của Thái Lan phần nào nói lên sức ép mà hàng thủ phải chịu. Nhưng sau 45 phút khó khăn nhất, tỷ số vẫn là 0-0.

Kim Sang-sik chọn đúng thời điểm

Bước ngoặt đến ngay đầu hiệp 2. Phút 58, HLV Kim Sang-sik rút Xuân Son và Lê Phạm Thành Long, đưa Hai Long cùng Quang Hải vào sân. Chỉ 4 phút sau, sự thay đổi phát huy tác dụng. Đình Bắc xử lý khéo léo rồi đánh gót để Hai Long băng xuống, dứt điểm chìm mở tỷ số. Đến phút 69, Quang Hải tiếp tục trừng phạt hàng thủ Thái Lan bằng bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0. Hai cầu thủ vào sân thay người cùng lập công trong vòng 7 phút.

Đây cũng là thời điểm cách chơi của Việt Nam phát huy hiệu quả rõ nhất. Sau quãng dài phải đẩy cao đội hình, Thái Lan bắt đầu để lộ nhiều khoảng trống hơn. Việt Nam không cần những đợt lên bóng dài. Chỉ cần đoạt bóng, đưa bóng nhanh lên phía trên và tận dụng tốc độ của Đình Bắc cùng những tiền vệ mới vào sân, hàng thủ chủ nhà lập tức bị đặt trong tình trạng báo động.

Bản lĩnh nằm ở khả năng chịu đựng

Thống kê cuối trận càng làm chiến thắng thêm giá trị. Việt Nam chỉ cầm bóng 35,6%, thực hiện 349 đường chuyền so với 629 của Thái Lan và chịu 16 cú dứt điểm. Dù vậy, đội khách có 13 lần sút cầu môn, 5 lần đưa bóng trúng đích và ghi 2 bàn, trong khi Thái Lan chỉ có 3 cú sút trúng khung thành. Việt Nam không thắng bằng việc chơi đẹp hơn trong mọi thời điểm, mà thắng bằng khả năng phòng ngự, sự chính xác và cách lựa chọn thời cơ.

Rajamangala từng tạo sức ép rất lớn với bóng đá Việt Nam, nhưng giờ không còn là nơi khiến đội tuyển phải e ngại. Việt Nam đã thắng Thái Lan 3-2 tại đây ở chung kết ASEAN Cup 2024 và giờ tiếp tục rời Bangkok với chiến thắng 2-0. Lượt về vẫn còn 90 phút, nhưng với cách đứng vững trong hiệp 1 rồi lạnh lùng tung đòn sau giờ nghỉ, thầy trò Kim Sang-sik đã chứng minh họ đủ bản lĩnh đến thế nào trong việc kết liễu đối thủ.

Xem thêm
1
6,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Đội tuyển Thái Lan nhận thất bại 0-2 trước Việt Nam ngay trên sân nhà ở chung kết lượt đi giải vô địch Đông Nam Á 2026, qua đó đẩy mình vào thế bất lợi trước trận lượt về tại Mỹ Đình ngày 26-8. Kết quả này cũng kéo dài chuỗi 3 trận thua liên tiếp của Thái Lan trước Việt Nam tại ASEAN Cup.

Thế trận không tệ, kết quả quá nặng

Trong 45 phút đầu, Thái Lan không hề bị cuốn vào thế chống đỡ. Đội chủ nhà chủ động cầm bóng, tổ chức tấn công và tạo ra vài cơ hội đáng kể. Thái Lan kiểm soát khoảng 64% bóng, tung 7 cú dứt điểm và có 1 lần đưa bóng trúng xà ngang. Phút 30, Seksan Ratree tung cú sút xa dội xà. Chỉ 6 phút sau, Kakana Khamyok mở ra pha phối hợp đẹp mắt, để rồi Teerasak Poeiphimai và Yotsakon Burapha cùng nhau uy hiếp khung thành Việt Nam nhưng vẫn không thắng được thủ môn đội khách.

Cuối hiệp 1, Thái Lan còn có pha phản công ở phút 43 khi Teerasak chọc khe cho Yotsakon băng xuống, song cú dứt điểm lại đi vọt xà. Khép lại hiệp đấu, tỷ số 0-0 chưa tương xứng với số cơ hội đội chủ nhà tạo ra, đồng thời khiến Thái Lan phải trả giá vì không tận dụng được thời điểm chơi tốt.

Việt Nam trừng phạt, Thái Lan trả giá

Bước sang hiệp 2, thế trận không quá chênh lệch, nhưng Việt Nam sắc bén hơn trong những khoảnh khắc quyết định. Phút 62, Hoàng Đức tung đường chuyền dài cho Nguyễn Đình Bắc cài đè trong vòng cấm. Đình Bắc sau đó đánh gót để Nguyễn Hai Long băng lên dứt điểm mở tỷ số 1-0.

Phút 69, Đỗ Hoàng Hên tạt bóng từ cánh phải để Nguyễn Quang Hải bắt vô lê đẹp mắt, nâng cách biệt lên 2-0. Hai bàn thắng trong vòng 7 phút khiến Thái Lan rơi vào thế khó dù trước đó vẫn duy trì được thế trận tương đối cân bằng.

Trong quãng thời gian còn lại, Thái Lan không thể tìm được bàn rút ngắn, chấp nhận thua 0-2 ngay tại sân Rajamangala. Thất bại này khiến thầy trò HLV Anthony Hudson buộc phải thắng với cách biệt ít nhất 2 bàn tại Mỹ Đình lúc 20 giờ ngày 26-8 để đưa cuộc chung kết trở lại thế cân bằng trước nhà đương kim vô địch Việt Nam.

Xem thêm
0
2,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Xét toàn bộ lịch sử đối đầu, Việt Nam vẫn thua kém Thái Lan. Tuy vậy, khoảng cách giữa hai đội đã thu hẹp đáng kể trong những năm gần đây. Riêng ở các trận chung kết ASEAN Cup, thành tích của Việt Nam lại nhỉnh hơn đối thủ.

31 trận và khoảng cách lịch sử

Tính từ năm 1995 đến sau ASEAN Cup 2024, Việt Nam và Thái Lan đã gặp nhau 31 lần. Việt Nam thắng 5, hòa 8 và thua 18 trận, ghi 25 bàn nhưng để thủng lưới 54 lần.

Tỷ lệ thắng của Việt Nam chỉ là 16,1%, thấp hơn nhiều so với 58,1% của Thái Lan. Phần lớn khoảng cách ấy được tạo ra trong giai đoạn bóng đá Thái Lan chiếm ưu thế rõ rệt ở Đông Nam Á, còn Việt Nam thường gặp khó mỗi khi đối đầu trực tiếp.

Nhưng cán cân đã thay đổi đáng kể trong thời gian gần đây. Trước chung kết ASEAN Cup 2024, Việt Nam chỉ có 3 chiến thắng sau 29 lần gặp Thái Lan. Chỉ trong 4 ngày đầu tháng 1/2025, đội bóng của HLV Kim Sang-sik thắng thêm 2 trận, tương đương 2/3 số chiến thắng mà Việt Nam tích lũy được trong gần 30 năm trước đó.

Chung kết lại nghiêng về Việt Nam

Việt Nam và Thái Lan đã 3 lần gặp nhau ở chung kết ASEAN Cup, vào các năm 2008, 2022 và 2024.

Sau 6 lượt trận, Việt Nam thắng 3, hòa 2 và chỉ thua 1, ghi 10 bàn trong khi Thái Lan có 8 bàn. Quan trọng hơn, Việt Nam giành cúp ở 2 trong 3 lần hai đội trực tiếp tranh chức vô địch.

Năm 2008, Việt Nam thắng 2-1 trên sân của Thái Lan trước khi hòa 1-1 tại Mỹ Đình để lần đầu vô địch Đông Nam Á. Đến năm 2022, Thái Lan thắng lại với tổng tỷ số 3-2. Hai năm sau, Việt Nam đáp trả bằng 2 chiến thắng liên tiếp: 2-1 tại Việt Trì và 3-2 ngay trên sân Rajamangala.

Tổng tỷ số 5-3 ở chung kết ASEAN Cup 2024 cũng đánh dấu lần đầu Việt Nam thắng Thái Lan ở cả 2 lượt trận của một cặp chung kết.

Từ năm 2019, khoảng cách gần như biến mất

Nếu chỉ tính 10 lần gặp nhau từ King’s Cup 2019 đến hết ASEAN Cup 2024, thành tích giữa Việt Nam và Thái Lan gần như cân bằng. Việt Nam thắng 3, hòa 4 và thua 3 trận, ghi 9 bàn và nhận 10 bàn thua.

So với tỷ lệ thắng chỉ 16,1% trong toàn bộ lịch sử đối đầu, đây là thay đổi rất lớn. Việt Nam mở đầu giai đoạn này bằng chiến thắng 1-0 tại King’s Cup 2019, sau đó liên tiếp kéo Thái Lan vào những trận đấu chặt chẽ ở vòng loại World Cup và ASEAN Cup. Đến đầu năm 2025, đội tuyển thắng liền 2 trận ở chung kết ASEAN Cup.

Dưới thời HLV Kim Sang-sik, Việt Nam đã gặp Thái Lan 3 lần, thắng 2 và thua 1. Sau thất bại 1-2 ở trận giao hữu tháng 9/2024, Việt Nam thắng cả 2 cuộc đối đầu quan trọng hơn sau đó, qua đó giành chức vô địch ASEAN Cup.

Rajamangala giờ mang một ký ức khác

Chiến thắng 3-2 tại Rajamangala ngày 5/1/2025 không đơn thuần là một trận thắng sân khách. Việt Nam khép lại ASEAN Cup 2024 với chức vô địch thứ 3, đồng thời đánh bại Thái Lan ngay tại sân đấu từng chứng kiến nhiều lần đội tuyển gặp khó trong quá khứ.

Xét toàn bộ 31 lần đối đầu, Thái Lan vẫn vượt trội với 18 chiến thắng, còn Việt Nam có 5. Nhưng nếu chỉ tính 10 trận gần nhất, thành tích đã cân bằng: mỗi đội thắng 3, hòa 4. Khoảng cách trong lịch sử vẫn còn đó, nhưng những cuộc đối đầu gần đây đã mang một diện mạo khác.

Xem thêm
1
7,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Trận mở màn đáng chờ đợi

Manchester United sẽ bắt đầu Premier League 2026/27 bằng chuyến làm khách trên sân Hull City lúc 18h30 ngày 22/8. Sau khi cán đích thứ 3 mùa trước, mục tiêu của thầy trò Michael Carrick đương nhiên là 3 điểm.

Nhưng trận đấu này còn đáng chờ đợi ở một khía cạnh khác: MU sẽ chơi như thế nào trong mùa giải trọn vẹn đầu tiên dưới thời HLV Carrick. Hull vừa trở lại Premier League sau 9 năm, còn MU đã được bổ sung đáng kể ở tuyến giữa. Đây là cơ hội để Carrick bắt đầu tạo ra một đội bóng chủ động, kiểm soát tốt hơn và tấn công mạch lạc hơn.

Không được đánh mất đà tiến bộ

Carrick tiếp quản MU giữa mùa trước rồi giúp đội bóng trở lại nhóm đầu Premier League. MU kết thúc mùa 2025/26 ở vị trí thứ 3, một bước tiến lớn so với giai đoạn trước đó. Dấu ấn nổi bật nhất nằm ở Bruno Fernandes. Đội trưởng MU kết thúc mùa giải với 21 kiến tạo, phá kỷ lục 20 kiến tạo trong một mùa Premier League của Thierry Henry và Kevin De Bruyne.

Bruno còn tạo ra 136 cơ hội, nhiều hơn người xếp thứ hai Dominik Szoboszlai tới 58 lần. Riêng các tình huống cố định, anh có 11 kiến tạo. Những con số ấy giúp Carrick có một nền tảng rất rõ để tiếp tục xây dựng hàng công quanh cầu thủ sáng tạo nhất đội.

Tuyến giữa mới phải giúp Bruno chơi cao hơn

Điểm đáng chú ý nhất của MU mùa hè này nằm ở trung tuyến với sự xuất hiện của Youri Tielemans và Andrey Santos. Tielemans đem tới kinh nghiệm cùng khả năng chuyền bóng, trong khi Santos phù hợp với vai trò chơi thấp hơn để hỗ trợ triển khai bóng.

Mùa trước, Santos thực hiện trung bình 14,4 đường chuyền hướng lên phía trên mỗi 90 phút, cao hơn Kobbie Mainoo (13,5) và Manuel Ugarte (13,0). Nếu Santos cùng Tielemans làm tốt nhiệm vụ nhận bóng từ hàng thủ rồi đưa bóng qua tuyến giữa, Bruno sẽ không phải lùi quá sâu. Khi đó, MU có thể đưa đội trưởng của mình tới gần vòng cấm hơn, nơi anh đã tạo ra 33 cơ hội lớn ở Premier League mùa trước.

Carrick vẫn còn nhiều điều cần chấn chỉnh

Trận giao hữu cuối cùng trước mùa giải mới cho thấy MU chưa hoàn thiện. Họ dẫn AC Milan 1-0 ngay phút thứ 2 nhờ Harry Maguire, sau đó Patrick Dorgu nâng tỷ số lên 2-1 ở phút 51. Nhưng chỉ trong 14 phút, từ phút 57 đến 71, MU thủng lưới 3 lần và thua chung cuộc 2-4. Bruno thậm chí còn đá hỏng một quả phạt đền trong hiệp một.

Đây là lời cảnh báo rõ ràng về việc MU nếu muốn đẩy đội hình lên tấn công thì phía sau phải giữ được cự ly đội hình, đặc biệt khi mất bóng. Trước Hull, Carrick cần một đội chơi chủ động nhưng không được để đối thủ dễ dàng phản công vào khoảng trống.

Hull không mạnh nhưng không dễ chơi

Hull City giành quyền trở lại Premier League sau khi thắng Middlesbrough 1-0 ở trận chung kết play-off, với bàn quyết định của Oli McBurnie ở phút bù giờ. McBurnie ghi 17 bàn tại Championship 2025/26 và có bàn thứ 18 trong trận tranh vé thăng hạng.

Tuy nhiên, hàng thủ Hull City là điểm MU có thể khai thác. Đội bóng này thủng lưới tới 66 bàn ở Championship mùa trước, nhiều thứ 4 giải đấu, trong khi chỉ số bàn thua kỳ vọng lên tới 82,5. Hull City đã tăng cường lực lượng với 11 tân binh, nhưng việc lắp ghép một đội hình mới ngay đầu mùa luôn cần thời gian.

3 điểm là yêu cầu, cách thắng mới là điều đáng lưu tâm

Carrick đã cảnh báo rằng làm khách trước một đội vừa thăng hạng chưa bao giờ là nhiệm vụ đơn giản bởi đối thủ thường nhập cuộc với tinh thần rất cao. Nhưng với vị thế hiện tại, MU vẫn phải hướng tới chiến thắng.

Quan trọng hơn, người hâm mộ cần nhìn thấy một MU biết giữ bóng chắc, triển khai bóng rõ ràng từ tuyến dưới, pressing đồng bộ và đưa Bruno vào những vị trí nguy hiểm thường xuyên hơn. Trận gặp Hull City là trận đấu đầu tiên của mùa giải, nhưng cũng là cơ hội đầu tiên để Carrick bắt đầu định hình một MU thực sự mang dấu ấn của ông.

Xem thêm
0
4,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Trận thua 0-2 trước Hull City phơi bày nhiều vấn đề của Man Utd, dù tuyến dưới vẫn có một vài điểm sáng hiếm hoi. Trong khi Senne Lammens chơi khá chắc chắn trong khung gỗ, nhiều đồng đội phía trên lại gặp khó trước sức ép và cách chơi quyết liệt của đội chủ nhà.

Lammens cứu thua, vẫn không thể gồng gánh

Thủ môn Senne Lammens là một trong những cầu thủ chơi tốt nhất bên phía Man Utd. Anh liên tiếp cứu thua trong hiệp 1, trong đó có tình huống cản cú dứt điểm của Oli McBurnie trước khi bóng bật ra để Semi Ajayi đá bồi mở tỷ số. Dù phải vào lưới nhặt bóng 2 lần, Lammens vẫn là một trong số ít cầu thủ đội khách duy trì được sự chắc chắn.

Trung vệ non kinh nghiệm, biên trái quá tải

Harry Maguire có ngày trở lại sân Hull đầy áp lực. Anh chơi khá chắc sau quãng đầu chệch choạc, nhưng không thể giúp hàng thủ Man Utd đứng vững. Đá cặp với Maguire, Ayden Heaven bộc lộ sự non nớt khi gặp nhiều khó khăn trước McBurnie, đặc biệt khi để tiền đạo Hull thoát xuống trong tình huống dẫn đến bàn mở tỷ số. Ở cánh trái, Luke Shaw thường xuyên dâng cao hỗ trợ tấn công từ vị trí hậu vệ trái nhưng cũng gặp khó khi phải đối đầu Mohamed Belloumi.

Dorgu mất điểm, Mazraoui mờ nhạt

Patrick Dorgu là một trong những cái tên gây thất vọng nhất. Anh thường xuyên nhận bóng ở vị trí thuận lợi nhưng thiếu sự sắc bén ở những pha xử lý cuối cùng, không tạo được nhiều đột biến và còn nhận thẻ vàng ở phút 34, trước khi bị thay ra sau hiệp 1. Ở cánh đối diện, Noussair Mazraoui có khởi đầu khá ổn nhưng sau đó gặp nhiều khó khăn khi Hull liên tục tấn công vào hành lang của anh. Hậu vệ người Morocco cũng không theo được Nobel Mendy trong tình huống trung vệ Hull đánh đầu nâng tỷ số lên 2-0.

Những sự thay thế muộn màng

Diogo Dalot và Shea Lacey được tung vào sân khoảng phút 80, khi Man Utd đã bị dẫn 2 bàn và thời gian còn lại không nhiều. Dalot thay Mazraoui, trong khi Lacey vào thế chỗ Matheus Cunha. Cả hai không có đủ thời gian để tạo ra khác biệt, khép lại một ngày thi đấu mà hàng thủ Man Utd chịu nhiều sức ép và Lammens là điểm sáng hiếm hoi.

Xem thêm
0
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật