Ederson và hành trình lạ lùng: ngôi sao Europa League vẫn đứng ngoài tuyển Brazil

Vì sao Man United chọn Ederson để xây lại tuyến giữa?

Pháp vượt Anh: Đội hình đắt nhất World Cup 2026 lộ diện

Minh Tuấn

Hwang In-beom trở lại: Mắt xích thầm lặng giúp Hàn Quốc mơ xa tại World Cup 2026

Vượt qua nỗi lo chấn thương

Khi Hàn Quốc chốt danh sách 26 cầu thủ dự World Cup 2026, Son Heung-min gần như là điều hiển nhiên. Điểm nghẹt thở lại nằm ở cái tên Hwang In-beom. Chấn thương mắt cá hồi tháng 3 khiến anh nghỉ hết mùa tại Feyenoord, kéo theo nỗi lo anh không kịp trở lại cho mùa hè. Trong bối cảnh Park Yong-woo chắc chắn vắng mặt, Paik Seung-ho cũng từng bị đặt dấu hỏi, khả năng Hàn Quốc mất gần như toàn bộ trục giữa quen thuộc là điều rất rõ rệt. Việc Hwang kịp bình phục và có tên trong danh sách giúp HLV Hong Myung-bo và cả đội tuyển nhẹ nhõm thấy rõ.

Vị trí đặc biệt trong tuyến giữa

Trong bộ ba tiền vệ đã đưa Hàn Quốc tới World Cup, Lee Jae-sung là người chơi cao nhất, Park Yong-woo là tấm lá chắn trước hàng thủ, còn Hwang là cầu nối giữa hai tầng. Khi Park loay hoay thu hồi bóng sát vòng cấm nhà, Lee Jae-sung chờ ở vị trí số 10 để tung đường chuyền quyết định, Hwang là người nối hai điểm đó bằng những pha xử lý gọn gàng, chính xác. Anh không ồn ào, không phô trương, nhưng là mắt xích khiến cả hệ thống vận hành trơn tru.

Kiểu tiền vệ “cũ” trong bóng đá “mới”

Trong thời đại các vai trò được đặt tên cầu kỳ, Hwang lại là mẫu tiền vệ trung tâm rất thuần túy. Anh không có một điểm mạnh lấn át, mà làm tốt mọi việc: tranh chấp, cắt bóng, chuyền ngắn, chuyền dài, khởi phát tấn công. Anh thường xuất hiện ở “đường chuyền trước pha kiến tạo”, là người mở khóa đầu tiên từ tuyến dưới trước khi Son, Lee Kang-in hay Lee Jae-sung tung ra đường chuyền quyết định. Cách chơi này khiến anh ít được chú ý, nhưng lại là nền tảng cho những khoảnh khắc bùng nổ phía trên.

Thích nghi với hệ thống mới

Những trận giao hữu chưa thuyết phục khiến HLV Hong chuyển sang sơ đồ 5 hậu vệ, với dạng 5-2-3 thay cho 4-3-3 quen thuộc. Cách sắp xếp này có thể khiến Hàn Quốc không dùng một tiền vệ đánh chặn thuần túy, đồng nghĩa hai tiền vệ trung tâm phải gánh thêm phần việc phòng ngự. Trong bối cảnh đó, vai trò của Hwang càng nặng hơn: vừa phải che chắn, vừa phải tổ chức. Tuy vậy, khi Hàn Quốc cầm bóng, thói quen cũ vẫn trở lại. Những pha băng lên của Son hay Lee Kang-in rất thường bắt nguồn từ một đường chuyền xuyên tuyến của Hwang, và khi đội tuyển vây hãm trước vòng cấm đối phương, bóng thường tìm đến chân anh để tìm ra khe hở hiếm hoi.

Ảnh hưởng lớn, tiếng vang nhỏ

So với Son, Kim Min-jae hay Lee Kang-in, Hwang ít được nhắc tới, dù anh đã kinh qua Rubin Kazan, Olympiacos, Red Star Belgrade và hai mùa giải tại Feyenoord. Tính cách trầm, ít nói ngoài sân phản chiếu đúng cách anh chơi bóng: âm thầm, hiệu quả, không phô trương. Nhưng trong cấu trúc hiện tại của Hàn Quốc, anh là nhịp đập ở giữa sân. Việc anh kịp trở lại World Cup không chỉ là tin vui về mặt nhân sự, mà còn là bảo đảm cho cách vận hành quen thuộc của đội tuyển.

0
240 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Trục chính: Từ ngôi sao hạng A đến khung đội hình nhiều tầng

Danh sách 26 cầu thủ Hàn Quốc dự World Cup 2026 vẫn xoay quanh những cái tên nổi bật như Son Heung-min, Lee Kang-in, Kim Min-jae hay Hwang Hee-chan. Tuy vậy, cách xây dựng lực lượng lần này cho thấy đội tuyển không chỉ dựa vào vài ngôi sao mà đang hình thành một khung đội hình có nhiều lớp, trải đều ở các tuyến và nhiều giải đấu khác nhau.

Ở tuyến trên, Son Heung-min là thủ lĩnh hàng công, được hỗ trợ bởi Hwang Hee-chan và hai trung phong Oh Hyeon-gyu, Cho Gue-sung. Tuyến giữa là lớp cầu thủ đang ở độ chín như Lee Kang-in, Lee Jae-sung, Hwang In-beom, Paik Seung-ho, tạo nên bộ khung kiểm soát bóng. Phía sau, Kim Min-jae là trụ cột hàng thủ, được bao quanh bởi nhóm hậu vệ đang thi đấu tại châu Âu và K League.

Lớp K League làm nền cho tham vọng tứ kết

Tham vọng lần đầu vào tứ kết trên sân khách được đặt lên một nền tảng khá rõ ràng từ giải vô địch quốc gia. Nhiều gương mặt đang chơi tại K League được triệu tập, trong đó có thủ môn Jo Hyeon-woo, Song Bum-keun, hậu vệ Lee Gi-hyeok, Kim Moon-hwan, cùng các tiền vệ Kim Jin-gyu, Lee Dong-gyeong.

Nhóm cầu thủ này mang lại sự quen thuộc về lối chơi, giúp đội tuyển có một “lõi nội địa” ổn định. Trường hợp Lee Gi-hyeok của Gangwon FC là ví dụ tiêu biểu: anh chơi ổn định tại K League 1 mùa này, có 13 lần ra sân và được đánh giá cao nhờ khả năng đá được trung vệ, hậu vệ lẫn tiền vệ, tạo thêm phương án xoay chuyển nhân sự.

Làn sóng châu Âu và những gương mặt lần đầu dự World Cup

Bên cạnh lớp nội địa, Hàn Quốc mang đến World Cup 2026 một nhóm cầu thủ đang thi đấu tại châu Âu, trải dài từ Đức, Anh, Hà Lan, Tây Ban Nha đến Scotland. Ngoài các trụ cột quen thuộc, lần này còn có sự xuất hiện của Jens Castrop và hai tài năng trẻ Bae Joon-ho, Yang Hyun-jun, những người lần đầu góp mặt ở một kỳ World Cup.

Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của các trụ cột và sức trẻ của nhóm lần đầu dự giải tạo nên một tập thể có độ cạnh tranh nội bộ cao. Ngay cả trường hợp Hwang In-beom, dù mới chấn thương dây chằng, vẫn được giữ chỗ trong danh sách, cho thấy vai trò của anh trong cấu trúc lối chơi.

Chuẩn bị tại Mỹ và nhịp vào giải

Để chuẩn bị cho vòng bảng, đội tuyển Hàn Quốc sẽ sang Salt Lake City (Mỹ) ngày 18/5 để tập huấn. Tại đây, họ đá hai trận giao hữu với Trinidad & Tobago ngày 31/5 và El Salvador ngày 4/6. Chuỗi trận này giúp ban huấn luyện rà soát đội hình, đặc biệt là những gương mặt mới và các vị trí có tính cạnh tranh cao.

Việc chọn địa điểm tập huấn tại Mỹ cũng giúp đội thích nghi sớm với điều kiện thi đấu trước khi bước vào các trận gặp Cộng hoà Czech ngày 12/6, Mexico ngày 19/6 và Nam Phi ngày 25/6 ở bảng A World Cup 2026.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Từ đỉnh cao châu lục đến hạng Nhì Thái Lan

Ở tuổi 68, Park Hang-seo đang ở vị thế mà nhiều người khó chạm tới: biểu tượng bóng đá Việt Nam, phó chủ tịch Liên đoàn bóng đá Hàn Quốc, giám đốc đội tuyển quốc gia dự vòng loại World Cup. Thế nhưng thay vì an nhàn, ông lại chọn bước xuống “tháp ngà” để dẫn dắt một đội bóng vừa rớt hạng ở Thai League 2 là Phetchaburi Power Kanchanaburi.

Quyết định này không gắn với chuyện tiền bạc hay bước lùi sự nghiệp. Nó gắn với một nhiệm vụ mà ông cho là còn dang dở tại Đông Nam Á, cụ thể là trên đất Thái, nơi các huấn luyện viên Hàn Quốc chưa từng khẳng định được trọn vẹn dấu ấn như ở Indonesia hay Việt Nam.

Thách thức mang tên “tính cách cầu thủ Thái”

Trong thập niên qua, các huấn luyện viên Hàn Quốc trở thành “mặt hàng xuất khẩu” nổi bật ở khu vực. Shin Tae-yong giúp Indonesia thức tỉnh, Kim Sang-sik tiếp quản di sản ở Việt Nam. Nhưng bối cảnh Thái Lan lại khác. Cầu thủ Thái có kỹ thuật tốt, thiên về sự phóng khoáng, đề cao tự do trên sân, trong khi bóng đá Hàn Quốc xây trên kỷ luật thép và tính hệ thống.

Park hiểu rất rõ sự vênh nhau này. Ông từng bày tỏ sự quan tâm đến đội tuyển Thái Lan, nhưng rốt cuộc lại chọn bắt đầu từ nền móng ở Kanchanaburi. Với ông, đây là “sân khấu chưa được khai phá”, nơi chưa ai chứng minh được liệu mô hình Hàn Quốc có thể hòa vào bản sắc bóng đá Thái hay không.

“Kiểm tra ADN” và hệ thống Hàn Quốc tại Kanchanaburi

Dự án Phetchaburi Power Kanchanaburi phiên bản 2.0 không dừng ở việc mời một huấn luyện viên danh tiếng. Câu lạc bộ đặt ra lộ trình 5 năm đầy tham vọng: thăng hạng trong một mùa, rồi vươn lên cạnh tranh với Buriram United và hướng tới sân chơi châu Á.

Để phục vụ mục tiêu đó, Park mang theo ê-kíp thân cận: Lee Jung-soo, cựu trung vệ tuyển Hàn Quốc, và chuyên gia thể lực Roh Young-soo. Họ cùng phối hợp với những người am hiểu bóng đá Thái như HLV Otto (The Next Coach Football Lab) và HLV mới Phanuphong Wongsa. Nhiệm vụ của nhóm này là “kiểm tra ADN” cầu thủ, từ thói quen sinh hoạt đến cách tập luyện.

Park muốn cài đặt một “hệ điều hành” mang chuẩn quốc tế: chế độ dinh dưỡng chặt chẽ, xây dựng thể lực và cơ bắp bằng khoa học thể thao, phân tích video chi tiết. Phần lớn khung cấu trúc đã được Lee Jung-soo chuẩn bị khoảng 70%, trước khi Park chính thức tiếp quản sau khi hoàn tất nhiệm vụ cùng tuyển Hàn Quốc vào tháng 7.

Canh bạc cuối cùng và tác động vượt khỏi một câu lạc bộ

So với môi trường đội tuyển, nơi ông nổi tiếng với khả năng truyền cảm hứng trong các giải ngắn ngày, bóng đá câu lạc bộ đặt Park trước sức ép mỗi tuần, bài toán xoay tua lực lượng và quản lý con người trong điều kiện thời tiết nóng bức của Thái Lan. Đó là một canh bạc lớn với một huấn luyện viên đã có đủ danh tiếng.

Park chấp nhận rủi ro để chứng minh rằng tuổi tác không ngăn được những thử thách mới. Nếu ông biến một đội bóng hạng Nhì thành tập thể có kỷ luật, chạy bền suốt 90 phút như từng làm ở Việt Nam, chiến thắng sẽ không chỉ thuộc về Phetchaburi Power Kanchanaburi. Nó còn chạm tới những niềm tin cũ của cả hệ thống bóng đá Thái.

Kanchanaburi có thể chỉ là một bài học, cũng có thể trở thành chương cuối trong hành trình huấn luyện của Park Hang-seo. Dù kết cục ra sao, sự xuất hiện của ông đã khiến Thai League 2 nóng lên tức thì và gửi đi tín hiệu cho các đội lớn ở giải đấu cao nhất: làn gió Hàn Quốc đang tiến lại gần.

Xem thêm
0
357 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật