Sự bức xúc gần đây của Cristiano Ronaldo tại Al-Nassr, khi anh không hài lòng vì đội bóng của mình thua kém Al-Hilal về mức độ đầu tư hay danh hiệu, thực chất không phải là một phản ứng bột phát hay ích kỷ của một ngôi sao lớn tuổi. Nếu đặt câu chuyện ấy vào dòng chảy sự nghiệp của Ronaldo, người ta sẽ nhận ra đây chỉ là một chương mới trong hành trình quen thuộc: hành trình của một cá nhân kiệt xuất luôn phải đứng trước những tập thể mạnh nhất, giàu nhất và ổn định nhất của từng thời đại.
Sự khó khăn ngay khi mới đến Man Utd năm 2003
Ngay từ năm 2003, khi Ronaldo đặt chân đến Manchester United ở tuổi 18, anh đã va phải một “bức tường” mang tên Arsenal mùa 2003/04. Đó là tập thể bất bại suốt cả mùa giải Premier League với 26 chiến thắng, 12 trận hòa – một trong những đội bóng hoàn hảo nhất lịch sử bóng đá Anh. Với một cầu thủ trẻ vừa rời Bồ Đào Nha, cảm giác ấy chẳng khác nào bị ném thẳng vào đỉnh sóng. Chưa kịp thích nghi, Ronaldo đã phải đối đầu với một tập thể ở mức tiệm cận sự hoàn hảo. Rồi khi Arsenal lùi lại, Chelsea trỗi dậy với sức mạnh tài chính và cấu trúc chiến thắng lạnh lùng. Phải đến mùa 2006/07, sau bốn năm bào mòn, Ronaldo mới có chức vô địch Premier League đầu tiên. Điều đó cho thấy CR7 chưa bao giờ đi trên con đường trải hoa hồng để vươn đến thành công.
Nỗi cay đắng tại Real Madrid khi thua Barca về nhiều phương diện
Sang Real Madrid, sự cô đơn của Ronaldo không hề biến mất. Anh khoác áo đội bóng vĩ đại nhất thế giới, nhưng phía trước là Barcelona của thời kỳ đỉnh cao – một cỗ máy chiến thắng được vận hành bằng sự ăn ý, bản sắc và quán tính danh hiệu. Có những giai đoạn, cứ nhắc đến El Clásico là nhắc đến cảm giác nghẹt thở. Ronaldo ghi bàn, phá kỷ lục, giành Quả bóng Vàng, nhưng đồng thời cũng phải sống trong áp lực của việc luôn bị so sánh, luôn phải chứng minh mình trước một tập thể gần như “bất khả chiến bại”. Đó là thứ cô đơn rất riêng: cô đơn của người đứng trên đỉnh, nơi mọi ánh nhìn đều đổ dồn về một mình anh.
Lần trở lại MU năm 2021 cũng đầy thử thách với CR7
Đến lần trở lại Manchester United năm 2021, Ronaldo lại rơi vào thế cô đơn theo cách khác. Không còn là cuộc đua song mã đỉnh cao, mà là một đội bóng rệu rã phải đối đầu với những cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo như Man City hay Liverpool. Tiền đạo người Bồ Đào Nha vẫn ghi bàn, vẫn tạo ảnh hưởng, nhưng không một cá nhân nào đủ sức kéo cả một tập thể đang lạc nhịp vượt qua những guồng quay ấy.
Sang Saudi Arabia, sự trớ trêu vẫn không buông tha anh
Và rồi Saudi Pro League, nơi tưởng như dễ thở hơn, lại phơi bày rõ nhất nỗi cô đơn của Ronaldo ở giai đoạn cuối sự nghiệp. Anh ghi 35 bàn sau 31 trận ở mùa 2023/24, phá kỷ lục ghi bàn trong một mùa giải của giải đấu. Anh cùng Al-Nassr đánh bại Al-Hilal để vô địch Arab Club Champions Cup 2023. Nhưng trong cuộc đua đường dài tại Saudi Pro League, Ronaldo vẫn phải nhìn sang Al-Hilal – đội bóng được đầu tư vượt trội, ổn định hơn và có chiều sâu hơn. Sự bức xúc của anh vì thế không phải là đòi hỏi vô lý, mà là tiếng nói quen thuộc của một con người cả đời không chấp nhận đứng dưới chuẩn mực chiến thắng.
Sự cô đơn và nỗi lòng của Ronaldo khi đối diện những đội bóng hoàn hảo nhất
Cô đơn ở thời điểm này của Ronaldo không còn là cô đơn của tuổi trẻ, cũng không phải cô đơn của một siêu sao đang tranh đoạt vinh quang. Đó là cô đơn của một tượng đài, khi chuẩn mực mà anh đặt ra cho bản thân đã vượt xa môi trường xung quanh. Ronaldo vẫn ghi bàn, vẫn dẫn đầu, vẫn gồng mình trong những trận cầu lớn, nhưng càng về cuối sự nghiệp, cảm giác ấy càng rõ: một mình anh phải chống lại cả một cấu trúc được xây dựng bài bản hơn, dày hơn và được ưu ái hơn. Không phải ai cũng hiểu được sự mệt mỏi ấy, bởi không phải ai cũng từng sống ở tầng cao nhất của bóng đá thế giới suốt hơn hai thập kỷ.
Nhưng chính trong sự cô đơn đó, giá trị của Ronaldo lại hiện lên trọn vẹn nhất. Việc liên tục phải đối đầu với những tập thể mạnh nhất, những “người giỏi nhất”, những hệ thống gần như hoàn hảo không hề làm suy giảm sự vĩ đại của chân sút 40 tuổi – ngược lại, nó còn khắc sâu thêm di sản của anh. Bởi lịch sử sẽ không chỉ nhớ Ronaldo qua những danh hiệu, mà còn nhớ đến một con người dám đứng một mình trước những ngọn núi lớn nhất của bóng đá, dám thách thức chúng hết lần này đến lần khác và vẫn để lại dấu ấn không thể xóa nhòa. Sự vĩ đại của CR7, vì thế, không mang tính nhất thời, mà là sự vĩnh cửu trường tồn trong lịch sử bóng đá.