U23 Việt Nam toàn thắng: Cơn sốt mới khiến truyền thông Indonesia "phát cuồng" trước trận Saudi Arabia

Thủ môn cao gần 2m bên phía Saudi Arabia thách thức U23 Việt Nam: "Tôi sẽ khiến chân sút của họ tắt điện!"

Lý Đức khiến fans lo lắng: Thầy Kim và U23 Việt Nam đối mặt nguy cơ lớn trước đại chiến?

Nam Trần

Đại chiến U23 Iraq: Thái Lan liệu có lật ngược thế cờ sau cú sốc Australia?

Khởi đầu không như ý tại VCK U23 châu Á 2026
U23 Thái Lan bước vào VCK U23 châu Á 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng lại gặp khó khăn ngay từ trận mở màn. Dù sớm có bàn thắng dẫn trước U23 Australia, đội bóng xứ chùa vàng đã phải nhận tấm thẻ đỏ từ phút 11, khiến thế trận đảo chiều. Chơi thiếu người trong phần lớn thời gian, U23 Thái Lan không thể giữ vững lợi thế và chấp nhận thất bại 1-2, qua đó tự đẩy mình vào thế khó ở bảng đấu.

Áp lực buộc phải có điểm trước U23 Iraq
Sau trận thua, U23 Thái Lan buộc phải nỗ lực tối đa ở hai lượt trận còn lại nếu muốn giành vé vào tứ kết. Đặc biệt, cuộc đối đầu với U23 Iraq ở lượt trận thứ hai mang ý nghĩa quyết định. Chỉ cần không thua, cánh cửa đi tiếp vẫn rộng mở với thầy trò HLV Issara Sritaro. Tuy nhiên, áp lực tâm lý là không nhỏ khi họ phải đối mặt với một đối thủ giàu kinh nghiệm và có thực lực.

Lịch sử đối đầu và niềm tin từ quá khứ
Dù vậy, U23 Thái Lan có lý do để tự tin khi từng bất bại trước U23 Iraq tại các kỳ VCK U23 châu Á gần đây. Năm 2024, họ từng thắng 3-1, còn năm 2020 là trận hòa 1-1. Những kết quả này tiếp thêm động lực cho đội bóng trẻ Thái Lan, giúp họ tin tưởng vào khả năng giành điểm số quan trọng ở trận đấu then chốt.

Đánh giá từ đối thủ và kỳ vọng trận đấu
HLV Emad Mohammed của U23 Iraq cũng dành sự tôn trọng lớn cho U23 Thái Lan, đánh giá cao sự tiến bộ và tinh thần đoàn kết của đối thủ. Trận đấu giữa U23 Thái Lan và U23 Iraq, diễn ra lúc 21h00 ngày 11/1, hứa hẹn sẽ rất căng thẳng và quyết liệt, khi cả hai đều đặt mục tiêu giành vé vào tứ kết.

0
765 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Dưới bầu trời Jeddah đêm 11/01/2026, Barcelona và Real Madrid đã tạo nên một trận Siêu kinh điển đúng nghĩa đỉnh cao, có thể xem là hay nhất từ đầu mùa đến nay. Nhịp độ cao, thế trận giằng co nhưng không hỗn loạn, pressing được tổ chức bài bản và những pha thoát pressing mang tính trình diễn xuất hiện liên tục. Barcelona thắng 3-2 trong trận chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha, song tỷ số ấy chỉ phản ánh một phần câu chuyện. Phần còn lại, sâu hơn và đáng nhớ hơn, nằm ở cách Barca làm chủ trận đấu, kiểm soát không gian và buộc Real Madrid phải rơi vào trạng thái chạy theo quả bóng trong nhiều thời điểm quyết định.

Đẳng cấp vượt thời gian của Pedri và De Jong trước Real Madrid

Nhìn bề nổi, người ta nhắc nhiều đến cú đúp của Raphinha, pha lập công đúng lúc của Lewandowski hay những khoảnh khắc bùng nổ trên hàng công đến từ Yamal. Những ánh đèn ấy là hoàn toàn xứng đáng, bởi bóng đá luôn cần bàn thắng để định đoạt kết cục. Nhưng nếu lùi lại một nhịp và nhìn vào cấu trúc trận đấu, câu hỏi quan trọng hơn cần được đặt ra là: nếu không có khả năng điều tiết, cầm nhịp và giữ bóng của Pedri và Frenkie de Jong, liệu Barcelona có thể tạo đủ nền tảng để những bàn thắng ấy xuất hiện trước một Real Madrid giàu thể lực và tốc độ hay không?

Các con số cho thấy rất rõ bản chất thế trận. Barcelona kiểm soát bóng 68%, trong khi Real Madrid chỉ có 32%. Đây không chỉ là chênh lệch về tỷ lệ cầm bóng, mà còn là sự khác biệt về quyền kiểm soát nhịp độ trận đấu. Barca tung ra 16 cú dứt điểm so với 12 của Real. Dù Real có 10 cú sút trúng đích, nhiều hơn con số 7 của Barca, thế trận chung vẫn nằm trong tay đội bóng xứ Catalunya, bởi thầy trò Hansi Flick là đội quyết định khi nào tăng tốc, khi nào làm chậm nhịp lại, khi nào kéo giãn đội hình đối phương để tìm kiếm khoảng trống. Cảm giác Real “lẽo đẽo chạy theo bóng” không đến từ một khoảnh khắc nhất thời, mà kéo dài qua nhiều quãng trận, đặc biệt là khi Barca khóa chặt được nhịp chơi ở khu vực trung tuyến.

Ở trung tâm của mọi sự kiểm soát ấy là Pedri và De Jong. Pedri không chỉ chơi hay theo nghĩa thông thường, mà còn tạo ra khoảnh khắc mang tính nền móng cho chiến thắng với đường kiến tạo để Lewandowski ghi bàn ở phút bù giờ hiệp một. Đó là tình huống thể hiện đầy đủ phẩm chất của một tiền vệ điều tiết đẳng cấp cao, từ khả năng quan sát, chọn vị trí, giữ sự bình tĩnh trong không gian hẹp cho đến nhịp chuyền vừa đủ để đồng đội dứt điểm. De Jong, ở chiều ngược lại, là hiện thân của sự chủ động và cân bằng. Anh liên tục kéo bóng vượt qua lớp pressing đầu tiên, giữ cấu trúc cho toàn đội và giúp Barca không bị gãy nhịp khi Real cố đẩy cao đội hình. Việc De Jong phải nhận thẻ đỏ ở cuối trận cũng phản ánh một thực tế: Real đã buộc phải dùng đến những pha phạm lỗi để cắt nhịp, bởi họ không còn cách nào lấy lại quyền kiểm soát bằng pressing thuần túy.

Real Madrid không yếu, chỉ là Pedri và De Jong quá hay mà thôi

Điều khiến chiến thắng của Barcelona trở nên thuyết phục hơn cả là họ làm được điều đó trước một tuyến giữa Real Madrid không hề yếu. Tchouaméni, Bellingham và Camavinga đều là những tiền vệ hàng đầu châu Âu, đủ sức áp đặt thế trận trước bất kỳ đối thủ nào. Nhưng trong trận đấu này, họ gần như bị “tắt điện”. Không phải vì thiếu nỗ lực, mà vì họ không thể giành lại quyền kiểm soát trung tuyến, không giữ được cự ly đội hình và liên tục bị kéo lệch bởi khả năng xoay trục, giữ bóng và thoát pressing của Pedri – De Jong. Khi một tuyến giữa chất lượng như vậy bị vô hiệu hóa cùng lúc, đó không còn là câu chuyện phong độ nhất thời, mà là sự khác biệt về đẳng cấp tổ chức và tư duy kiểm soát trận đấu.

Hy vọng vào những thành công tiếp theo trong mùa giải cùng bộ đôi này

Sau cùng, đây là một chiến thắng hoàn toàn xứng đáng cho Barcelona. Họ thắng bằng nền tảng, bằng khả năng làm chủ và bằng một cấu trúc rõ ràng, nơi tuyến giữa tạo ra điều kiện lý tưởng để những ngôi sao phía trên tỏa sáng. Mùa giải vẫn còn dài, những mục tiêu lớn vẫn còn phía trước, và Barcelona nhiều khả năng sẽ tiếp tục đặt niềm tin vào bộ đôi Pedri – De Jong nếu muốn chạm tới những danh hiệu tiếp theo, những đỉnh cao chói lọi nhất.

Đêm Jeddah khép lại với chiếc cúp, với tiếng hò reo và những khoảnh khắc rực sáng trước ống kính máy quay. Nhưng khi ánh đèn sân khấu dần tắt, điều đọng lại sâu nhất lại là những chi tiết thầm lặng: một pha xoay người thoát pressing, một đường chuyền giữ nhịp đúng lúc, một lần kéo bóng để đồng đội kịp băng lên, hay một khoảnh khắc bình tĩnh giữa áp lực nghẹt thở. Pedri và De Jong không nhất thiết phải là những cái tên xuất hiện nhiều nhất trong các tình huống bóng đáng chú ý, nhưng họ chính là nền đất để mọi ánh sáng có thể bừng lên. Và nếu Barcelona muốn chinh phục những mục tiêu kế tiếp trong mùa giải này, tuyến giữa vẫn sẽ là điểm tựa, nơi họ kiểm soát bóng và làm chủ trận đấu trước mọi đối thủ. Ở đó, niềm hy vọng lớn nhất sẽ tiếp tục được đặt vào Pedri cùng De Jong, với những màn trình diễn xuất chúng. Hãy cùng tin là như vậy.

Xem thêm
1
744 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Chiều cao ấn tượng và sự tự tin
Hamid Al-Shanqiti, thủ môn cao gần 2 mét của U23 Saudi Arabia, đang là tâm điểm chú ý trước trận quyết đấu với U23 Việt Nam tại lượt cuối bảng A, VCK U23 châu Á 2026. Không chỉ sở hữu thể hình vượt trội, Al-Shanqiti còn thể hiện sự tự tin mạnh mẽ khi tuyên bố sẵn sàng ngăn chặn mọi pha tấn công của U23 Việt Nam. Anh khẳng định: “U23 Việt Nam là một tập thể tốt, nhưng tôi tin mình có thể cản phá các pha bóng của họ. U23 Saudi Arabia sẽ giành 3 điểm và đi tiếp.”

Kinh nghiệm và bản lĩnh thi đấu
Al-Shanqiti hiện là đồng đội của Karim Benzema tại CLB Al Ittihad, một trong những đội bóng hàng đầu Saudi Arabia. Anh được đánh giá cao nhờ sự điềm tĩnh, phản xạ xuất sắc và khả năng làm chủ các tình huống bóng bổng cũng như sút xa. Giới chuyên môn nhận định Al-Shanqiti không chỉ là thủ lĩnh hàng phòng ngự mà còn là chốt chặn tương lai của đội tuyển quốc gia Saudi Arabia.

Vai trò thủ lĩnh và kỳ vọng lớn
Sự hiện diện của Al-Shanqiti mang lại sự an tâm lớn cho U23 Saudi Arabia, đặc biệt trong bối cảnh đội bóng cần một chiến thắng cách biệt để tự quyết tấm vé vào tứ kết. Với phong độ và bản lĩnh đã được kiểm chứng, Al-Shanqiti hứa hẹn sẽ là nhân tố quyết định trong trận đấu then chốt với U23 Việt Nam.

Xem thêm
0
441 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Quyết

Năm 17 tuổi, tôi đã bỏ túi 5.000 bảng mỗi tuần – con số mà nhiều người mơ cũng không thấy. Manchester City khi đó đặt lên bàn một bản hợp đồng kéo dài 5 năm, mức lương lên tới 100.000 bảng/tuần. Nhưng tôi từ chối.
Lý do rất đơn giản: tôi chỉ được xem là phương án dự phòng, đứng sau Pablo Zabaleta.

Giờ nghĩ lại, đó là quyết định tệ hại nhất cuộc đời tôi. Có lẽ mọi người cũng hiểu vì sao sau này tôi vẫn phải gắn bó với các đài truyền hình để mưu sinh. Tôi rời Man City, chuyển sang Aston Villa – với mức lương còn thấp hơn trước.

Bi kịch chưa dừng ở đó. Ngay mùa đầu tiên, Aston Villa xuống hạng. Điều khoản hợp đồng khiến lương của tôi bị cắt một nửa.
Từ lời đề nghị 100.000 bảng mỗi tuần ở Premier League, tôi rơi thẳng xuống còn khoảng 25.000 bảng/tuần tại Championship.

Một bước ngoặt sai lầm, và cái giá phải trả kéo dài cả sự nghiệp.
Micah Richards đã thẳng thắn kể lại khoảnh khắc khiến anh ân hận nhất đời cầu thủ.

Xem thêm
0
239 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Theo Eric Cantona, ranh giới lớn nhất giữa Pelé và Diego Maradona không nằm ở kỹ thuật hay danh hiệu, mà ở hoàn cảnh họ phải gánh chịu. Pelé bước ra sân cùng một tập thể Brazil đầy rẫy những huyền thoại. Maradona thì không. Diego gần như phải kéo cả đội tuyển Argentina đi trên lưng mình.

Cantona khẳng định, nếu thiếu Maradona, Argentina sẽ không bao giờ chạm tay vào chiếc cúp vàng World Cup. Ngược lại, ông tin rằng Brazil – với chiều sâu lực lượng vượt trội – vẫn đủ sức vô địch ngay cả khi Pelé không hiện diện trong đội hình.

Với Cantona, sự vĩ đại của Maradona nằm ở khả năng thay đổi số phận cả một đội bóng. Năm 1986, Diego đưa Argentina lên đỉnh thế giới bằng đôi chân và cá tính không thể thay thế. Năm 1990, anh vào tới chung kết dù thể trạng không còn sung mãn. Và đến World Cup 1994, theo Cantona, Maradona hoàn toàn có thể lại vô địch thêm một lần nữa nếu không vướng vào những lùm xùm ngoài sân cỏ.

Eric Cantona nêu quan điểm về hai trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới mọi thời đại.

Xem thêm
0
102 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Thử thách lớn cho Fletcher
Được bổ nhiệm làm huấn luyện viên tạm quyền ngay sau khi Ruben Amorim bị sa thải, cựu tiền vệ người Scotland, Darren Fletcher, đã đối mặt với áp lực khổng lồ tại Man United. Tuy nhiên, hai trận đấu đầu tiên dưới sự dẫn dắt của ông lại không mang đến tín hiệu tích cực. Trận hòa 2-2 trước Burnley – đội bóng đang vật lộn trụ hạng – và thất bại 1-2 trước Brighton ngay tại Old Trafford đã khiến Fletcher trở thành HLV đầu tiên của Man United kể từ thời David Moyes năm 2014 bị loại ngay từ vòng 3 FA Cup.

Cơ hội dẫn dắt lâu dài bị thu hẹp
Những kết quả không như mong đợi đã khiến cơ hội để Fletcher tiếp tục dẫn dắt đội bóng đến hết mùa trở nên mong manh. Ban lãnh đạo Man United đang cân nhắc giữa Ole Gunnar Solskjaer và Michael Carrick cho vị trí HLV tạm quyền tiếp theo. Chính Fletcher cũng gần như thừa nhận điều này khi phát biểu sau trận đấu với Brighton, nhấn mạnh rằng “ai đó sẽ đến và dẫn dắt đội bóng”, đồng thời kêu gọi các cầu thủ đoàn kết để hướng tới thành công.

Khó khăn về tinh thần và nhiệm vụ phía trước
Fletcher thẳng thắn chỉ ra vấn đề lớn nhất hiện tại là tinh thần của các cầu thủ đang ở mức rất thấp, đặc biệt sau bàn thua sớm trước Brighton. Ông nhấn mạnh nhiệm vụ quan trọng nhất của HLV kế nhiệm là khôi phục sự tự tin và xây dựng lại tinh thần đoàn kết trong đội hình. Chỉ khi các cầu thủ sát cánh bên nhau, Man United mới có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Xem thêm
0
348 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật