U23 Việt Nam phải đánh phủ đầu, tấn công áp đặt ngay khi vào trận trước U23 Trung Quốc
Trước trận bán kết U23 châu Á 2026 diễn ra vào đêm nay, vấn đề then chốt của U23 Việt Nam không nằm ở câu hỏi “có nên tấn công hay không”, mà nằm ở thời điểm và cách thức tấn công. Với một đối thủ như U23 Trung Quốc – đội bóng đã thể hiện rất rõ chủ trương phòng ngự lùi sâu, ưu tiên sự an toàn và sẵn sàng kéo trận đấu vào thế bế tắc – lựa chọn hợp lý nhất cho U23 Việt Nam là đánh phủ đầu ngay sau tiếng còi khai cuộc, chủ động kiểm soát bóng và áp đặt thế trận từ những phút đầu tiên.
Những thống kê ấn tượng về khả năng phòng ngự của Trung Quốc buộc Việt Nam phải tấn công liên tục
Những con số thống kê cho thấy U23 Trung Quốc vào bán kết không phải nhờ sức tấn công, mà nhờ khả năng phòng ngự mang tính “chịu đựng”. Sau 4 trận, họ mới ghi đúng 1 bàn thắng nhưng lại chưa để lọt lưới bàn nào. Đây là đội có số pha phá bóng nhiều nhất giải với 174 lần, trung bình hơn 43 pha phá bóng mỗi trận. Đó là những con số rất cao, phản ánh rõ triết lý đá thấp, phòng ngự số đông và ưu tiên phá vỡ nhịp chơi của đối thủ đến từ đội bóng tỷ dân. Thủ môn Li Hao cũng đã có 24 pha cứu thua từ đầu giải, cho thấy U23 Trung Quốc chấp nhận nhường thế trận cho đội bạn, để đối phương kiểm soát và dứt điểm liên tục, miễn sao vẫn giữ được cấu trúc phòng ngự chắc chắn như kế hoạch ban huấn luyện đề ra từ trước.
Sẽ là bất lợi lớn nếu để U23 Trung Quốc kéo trận đấu vào thế giằng co
Chính lối chơi ấy khiến Trung Quốc trở thành đối thủ càng đá càng khó chịu. Nếu U23 Việt Nam để trận đấu trôi vào thế giằng co, Trung Quốc sẽ càng lùi sâu hơn, co cụm đội hình chặt chẽ hơn và thu hẹp tối đa không gian chơi bóng ở trung lộ. Khi đó, mỗi pha tấn công của Việt Nam sẽ phải đối mặt với 8–9 cầu thủ áo đỏ-trắng đứng sẵn trước vòng cấm, buộc phải xử lý trong không gian hẹp, rất dễ rơi vào bế tắc hoặc tâm lý nóng vội.
Vì thế, đánh phủ đầu không chỉ là một lựa chọn chiến thuật, mà là yêu cầu bắt buộc. U23 Việt Nam cần tạo áp lực sớm để buộc Trung Quốc phải phòng ngự trong trạng thái chưa kịp ổn định cự ly đội hình. Khi nhịp độ trận đấu được đẩy cao ngay từ đầu, khối phòng ngự thấp của Trung Quốc sẽ khó duy trì sự gắn kết hoàn hảo, từ đó xuất hiện những khoảng trống dù là nhỏ nhất – yếu tố sống còn để tạo ra bàn thắng.
HLV Kim Sang-sik cần làm gì để giúp U23 Việt Nam tạo sức ép liên tục trước Trung Quốc?
Muốn làm được điều đó, HLV Kim Sang-sik cần bố trí một đội hình thiên về sáng tạo và tấn công nhiều hơn, đặc biệt ở tuyến giữa và hàng công. Trung tuyến phải là nơi kiểm soát nhịp độ, luân chuyển bóng nhanh, hạn chế tối đa những đường chuyền ngang. Phía trên cần có các cầu thủ chơi giữa các tuyến, đủ khả năng nhận bóng trong không gian hẹp, xoay người và đưa ra quyết định sớm. Hai biên cần được đẩy cao để kéo giãn hàng thủ Trung Quốc, tạo điều kiện cho những pha xâm nhập từ tuyến hai hoặc các tình huống dứt điểm nhanh trong vòng cấm.
U23 Việt Nam có cơ sở để tự tin lựa chọn cách chơi chủ động ấy. Sau vòng bảng, đội ghi 5 bàn từ 28 cú sút, đạt hiệu suất chuyển hóa cơ hội thành bàn thắng gần 18%, trong đó có 13 cú sút trúng đích. Ở trận tứ kết, U23 Việt Nam dứt điểm 14 lần, sút trúng đích 5 lần, hưởng 6 quả phạt góc – những con số cho thấy đội bóng của thầy Kim không chỉ kiểm soát được thế trận mà còn biết cách gia tăng sức ép khi cần thiết.
Tất cả dẫn đến một kết luận rõ ràng: U23 Việt Nam không nên và không được phép để Trung Quốc kéo trận đấu sang hiệp phụ hay loạt đá luân lưu, bởi đó là kịch bản tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Càng về cuối, Trung Quốc càng dễ đá theo đúng ý đồ tử thủ của họ, và khi ấy mọi lợi thế về kỹ thuật, khả năng kiểm soát bóng hay tâm lý thi đấu đều dần bị bào mòn. Con đường nên làm nhất vẫn là phủ đầu, áp đặt, tìm bàn thắng sớm, buộc đối thủ phải rời bỏ khối phòng ngự thấp quen thuộc. Khi Trung Quốc buộc phải dâng cao, trận đấu mới thực sự mở ra theo cách thuận lợi cho U23 Việt Nam.