Tôi thật ích kỷ phải không?

Thứ Bảy, ngày 18/05/2013 00:02 AM (GMT+7)

Tôi và em còn yêu nhau rất nhiều nhưng giờ tôi phải làm sao cho vẹn cả đôi đường đây?

Đã hơn 2 năm kể từ ngày tôi và cô ấy quen nhau. Trong suốt thời gian đó, phút giây hạnh phúc có, cãi vã nhau nhiều và biết bao nhiêu nụ cười cũng như những giọt nước mắt đã rơi. Ngày mới bắt đầu sao tình yêu đẹp đến thế, tôi đưa đón em, tự tay làm những món ăn cho em, chở em đi dạo khắp phố phường thành phố, dường như tất cả những con đường, những ngõ nhỏ đều có hình ảnh, bóng dáng thân quen của tôi và em. Ngày tháng cứ thế trôi qua trong hạnh phúc. Đôi khi cãi nhau như nảy lửa, những giọt nước mắt của em lại lăn trên đôi tay tôi khiến tôi tưởng chừng cả thế giới này chỉ còn tôi và em. Cứ thế, cứ thế trôi qua tưởng chừng như không gì có thể làm thay đổi mọi thứ đang diễn ra…

Thế rồi đến một ngày tôi phải rời xa thành phố đi làm ở một tỉnh xa xôi, có khi nhiều tuần không về. Cũng chính từ đây, tôi và em lại càng cãi nhau nhiều hơn, nhưng không vì thế mà tôi và em xa cách, mỗi lần cãi nhau xong tôi lại cảm thấy thương em, và nhớ em nhiều hơn. Tôi đã hạnh phúc và chìm dần vào trong nó, đến giờ đây, khi tình cảm của hai đứa sâu đậm thì chuyện lại xảy ra, đúng là đời quả thật không như mơ. Gia đình tôi và gia đình em dường như là hai thế giới đối lập nhau. Tôi sinh ra trong một gia đình gần như hoàn hảo, khá giả, ai nhìn vào cũng phải mơ ước, cha làm cán bộ nhà nước, người mẹ đảm đang việc nhà, nội trợ… Còn gia đình em, với người cha nát rượu, cờ bạc, người mẹ bị tật không thể đứng bằng đôi chân của mình phải làm cái nghề mà cả xã hội khinh rẻ, ghi đề. Tất cả gánh nặng về kinh tế đều dồn về đôi vai gày guộc, đôi chân không lành lặn ấy…và hơn thế, nhà em theo đạo còn nhà tôi mộ phật từ lâu đời.

Tôi thật ích kỷ phải không? - 1

Gia đình tôi và gia đình em dường như là hai thế giới đối lập nhau (Ảnh minh họa)

Ngày đầu tiên khi bước vào nhà em, tôi không hề khinh rẻ, không hề coi thường, mà chỉ thương mẹ em hơn, thương em nhiều hơn. Cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ, đủ nghị lực để cùng em đi đến hạnh phúc…Nhưng sự đời, đâu được như tôi muốn, rồi cái ngày tôi lo sợ nhất cũng đã đến, gia đình tôi cấm cản, dùng đủ mọi lời lẽ khuyên răn cho tới răn đe tôi, một bên chữ hiếu, một bên chữ tình, tôi phải làm sao đây. Và em cũng biết, em nói không muốn tôi phải lựa chọn, không muốn tôi làm mẹ phải khóc, phải đau lòng, vì em cũng là một người con mà. Tôi đau đớn biết bao, tôi phải làm gì đây khi chính bản thân tôi, người nói yêu em, lại không thể làm được điều gì. Tương lai tôi đã được hướng từ trước với bố tôi là người có chỗ đứng trong xã hội. Tôi sẽ là một người sỹ quan quân đội, sẽ có con đường rộng bước phía trước, sẽ làm gia đình, bố mẹ, anh em tôi vui, tự hào…nhưng con đường đó, tôi không thể có được em - người tôi yêu.

Môn đăng hộ đối ư, đạo nghĩa ư… tất cả làm tôi và em phải tự ngồi trong góc tối, ôm lấy thân mình, đau đớn, dằn vặt…Với tôi, ngay từ đầu, tôi đã không quan trọng việc em giàu, hay nghèo nhưng từ nhỏ, tôi đã được răn dạy về đạo, trong thâm tâm tôi chỉ muốn em bỏ đạo, khi đó tôi có thể chấp nhận tất cả những lời ra tán vào, sự cấm cản mà đến với em. Tôi thật ích kỷ, phải không? Tôi biết với em, điều đó là không thể, và rồi đã hơn 1 tháng qua, tôi không gặp em, không được nghe giọng em, chỉ là những tin nhắn vu vơ, cãi vã, nhưng cũng đầy những nước mắt…Chẳng lẽ mọi chuyện kết thúc như vậy sao, những kỷ niệm, những ký ức, những ước mơ…hàng ngày, hàng đêm đều hiện về nguyên vẹn trong tôi. Tôi và em còn yêu nhau rất nhiều nhưng giờ tôi phải làm sao cho vẹn cả đôi đường đây? Mong nhận được sự tư vấn của các chuyên gia, người đã từng làm con và giờ có lẽ cũng đã được làm cha, làm mẹ... Tôi xin chân thành cảm ơn và mong tin.

Theo nqd0411@gmail.com (Khampha.vn)

sự kiện Tình yêu giấu kín