Thơ tình: Nỗi buồn con gái

Chủ Nhật, ngày 15/01/2017 10:00 AM (GMT+7)

Là con gái, thường âm thầm suy diễn / Lúc cô đơn trống trải cõi tâm hồn.

Sự kiện: Thơ tình yêu

Nỗi buồn con gái

Là con gái, thường hay buồn hoang dại
Những khi chiều chầm chậm bóng hoàng hôn
Là con gái, thường âm thầm suy diễn
Lúc cô đơn trống trải cõi tâm hồn.

Thơ tình: Nỗi buồn con gái - 1

Em, con gái – hay giận hờn và khóc
Tưởng nước mắt mình nhúng ướt cả con trai
Em, con gái – vẫn thường hay nhõng nhẽo
Thích làm tình, làm tội… bất kỳ ai…!!!

Sao lạ thế? Bởi em là con gái
Chiếc xương sườn nhỏ bé của anh thôi
Thượng Đế cho anh được tất cả rồi
Xin chớ làm đau chiếc xương sườn nữa nhé!

Là con gái, anh biết mà… không thể
Một nửa của mình, san sẻ bớt cho ai
Là con gái, anh biết mà: yếu đuối
Chuyện bâng quơ… nước mắt cũng lăn dài.

Em con gái, hay giận hờn vô cớ
Chuyện vui buồn như đứa trẻ ngây thơ
Nhưng có một điều, em muốn anh phải nhớ
Thiếu chiếc xương kia không sống được bao giờ…

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, THƠ TÌNH đến địa chỉ tamsudocgia@gmail.com, chúng tôi sẽ đăng bài miễn phí trong thời gian sớm nhất!

Theo Hòa Phan (Dân Việt)
sự kiện Thơ tình yêu