Đừng gọi em vào thứ bảy (P.2)

Thứ Năm, ngày 21/02/2013 07:11 AM (GMT+7)

Nàng như biết lỗi nên đem toàn bộ cơ thể và sự chân thành của mình ra chuộc lỗi.

Tôi ngồi đợi nàng tại trạm xe buýt hôm trước. Hương tàn hoa sữa cuối mùa phảng phất đâu đây khiến không gian càng thêm phần lãng mạn. Xung quanh, các đôi tình nhân quấn quýt, ôm ấp, nắm tay nhau lướt nhanh trên đường.

Tôi trôi vào dòng suy nghĩ mông lung nhưng không quên chăm chú tìm kiếm bóng dáng nửa thiên thần, nửa ác quỷ của nàng. Thời gian trôi thật chậm….

Nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng so với thời điểm lúc tôi gặp nàng hôm qua. Những người chờ xe buýt lần lượt đến rồi đi, chỉ còn mình tôi vẫn ngồi ở đó, như giễu đời sống nhanh và quá hờ hững.

Tôi vốn chẳng phải là người kiên nhẫn nhưng cái niềm tin sắt đá vô hình ấy tiếp cho tôi thêm kiên trì để đợi chờ. Tôi mở điện thoại, áp vào tai nghe bản You are not alone của Micheal Jackson như một sự xoa dịu cho tâm hồn.

Điện đã lên, dòng ánh sáng mơ hồ trên đường mờ mờ ảo ảo. Thêm một tiếng nữa, tôi chẳng thể trở thành hòn đá “vọng nữ nhi” nên quyết định đứng dậy ra về. Phụ nữ đẹp chẳng bao giờ nói dối, chỉ có cánh đàn ông không hiểu hết được lời họ nói mà thôi.

***

Tâm trạng không vui, tôi quyết định rẽ vào một bar cũ mà lâu rồi tôi chưa đến. Bar tương đối “sạch” nhưng nhìn chung vẫn không thể thiếu các anh trai muốn săn gái và các em gái nóng bỏng váy ngắn chân dài đủ kiểu. Gọi một chút rượu nhẹ, tôi uống được nhưng không sành sõi về rượu lắm. Còn những lần trước, đối tác uống gì, tôi uống nấy và chả bao giờ chủ động đề nghị “tăng ba”.

Tôi là đàn ông bình thường với những khao khát rất đỗi bình thường nhưng không bao giờ “ăn tạp”. Tôi chỉ thích những cô gái có gương mặt hiền lành một chút, mộc mạc một chút. Tôi làm tình không bao giờ hôn họ nhưng vẫn thường chọn các em ít phấn son bởi tôi không thích những thứ mùi ma mị đó.

Tôi đảo mắt một vòng, bar này hình như đã được thiết kế lại. Hệ thống đèn cũng mờ ảo, hoành tráng hơn, âm thanh có phần tốt hơn trước.

Nhưng những cái đó nhanh chóng trôi qua tâm trí tôi không một vết tích. Tôi chợt trông thấy một bóng hồng. Nàng đang ngả ngớn cười cợt trong vòng tay một gã thanh niên cao to. Thân hình bốc lửa của nàng thu hút những ánh nhìn khao khát của các gã đàn ông trong bar. Lúc đó, tôi chợt thấy mình cô độc và trong đầu bỗng dưng nghĩ đến chuyện xin số “một em nào đó” của thằng bạn thân để tâm sự cho hết đêm dài.

Bar quá ồn ã. Khi tôi đang định nhắn tin thì những ngón tay lập tức cứng đơ trên bàn phím. Tôi nhìn rõ mặt nàng, trong lòng bỗng quặn một nỗi đau không thể nào diễn tả…

Người con gái đó không ai khác chính là nàng, cô gái hôm qua vay tiền tôi ở bến xe buýt.

Nàng gần như lột xác trong bộ váy quây ngắn cũn cỡn. Gương mặt trang điểm nhẹ nhưng đầy ma mị. Người đàn ông bên cạnh đang định hôn nàng nhưng nàng nghiêng người để tránh hành động thô lỗ ấy. Cái nghiêng người điệu nghệ đó chứng tỏ nàng đã làm thuần thục hành động ấy đến hàng trăm lần.
 
Bỗng dưng, nàng nhìn thẳng về phía tôi. Trong ánh điện chập chờn, tôi vẫn thấy ánh mắt nàng thoáng nhìn tôi với vẻ kinh ngạc. Rồi nàng mỉm cười và rời khỏi vòng tay người đàn ông kia để tiến đến chỗ tôi:

- Thật hiếm gặp một người đẹp trai mà lại ngồi một mình như anh. Mình uống cùng nhau nhé!

Tôi khẽ chạm cốc với nàng. Nếu không phải tại ánh mắt nàng nhìn tôi lúc trước, có lẽ tôi đã tưởng mình nhận lầm người. Cái vẻ e thẹn, dè dặt của nàng ngày hôm qua đã biến mất không còn chút dấu tích.

- Em không cần phải giả bộ như chưa gặp nhau bao giờ như thế đâu.- Tôi xoay xoay chiếc cốc, vẻ trầm buồn. 

- Ngày hôm nay chúng ta đổi vai hay sao? Anh có trách vì em đã không giữ đúng lời hứa? - Nàng cười lớn.

- Phụ nữ đẹp chẳng bao giờ nói dối, chỉ có cánh đàn ông không hiểu hết được lời họ nói mà thôi.

Tôi lặp lại câu triết lý của mình như một câu trả lời cho mọi câu hỏi của người đàn bà đẹp. Nàng chống tay lên bàn, tựa đầu vào mu bàn tay, nghiêng đầu sang một bên nhìn tôi rồi cười.

- Anh cũng là người có tâm hồn nghệ sỹ đấy chứ?

Tôi đặt chiếc cốc lên bàn, nhìn xoáy sâu vào đôi mắt nàng:

- Đi cùng anh đêm nay được không?

Câu nói đó trôi qua miệng tôi một cách hết sức tự nhiên. Tôi đang cảm thấy vô cùng trống trải. Nỗi trống trải đó là do nàng gây ra và bây giờ, tôi đòi hỏi ở nàng một sự “đền bù”.

- Trả cho ba nghìn của anh, có vẻ như là quá rẻ? - Đôi môi nàng cong lên giễu cợt nhưng ánh mắt nàng lại sáng lấp lánh. Giờ tôi lại hiểu thêm được một điều: Đàn bà đẹp thường rất khó hiểu.

- Em muốn bao nhiêu thì tùy, miễn không vượt qua giới hạn của hoa hậu là được.

Nàng lại cười, tiếng cười khoái trá, đầy thách thức:

- Em thấy mình phải hơn hoa hậu chứ? - Nàng choàng tay qua eo tôi. – Mà ở đâu vậy anh?

- Nhà anh cách đây không xa. Nếu em không phiền...

- Ô tô hay xe máy?

- Đi bộ.

- Đi bộ? Hay ho đấy! Bình thường em đi đôi giày mười hai phân, hôm nay lần đầu tiên em đi đôi mười lăm phân. Anh thật biết chọn ngày quá!

- Có thể cởi dép ra để anh cõng, chỉ sợ em ngại…


Không ngờ nàng cởi dép, leo lên lưng tôi thật. Nàng bảo, từ trước đến nay, chưa có người đàn ông nào tình nguyện cõng nàng, nàng phải thử xem sao.

Nàng kéo chiếc váy lên cao, để lộ chiếc quần ngắn màu đen bên trong. Hai chân nàng buông dài bên sườn tôi, đôi dép mười lăm phân của nàng đong đưa theo từng nhịp chân tôi bước. Ngực nàng tì mạnh vào lưng khiến tôi không thể không nghĩ đến những điều đen tối - nhưng ở mức độ nhẹ nhàng bởi tôi còn phải dồn sức để cõng nàng về nhà.

Đừng gọi em vào thứ bảy (P.2) - 1

Nàng gần như lột xác trong bộ váy quây ngắn cũn cỡn (Ảnh minh họa)

Nàng cứ ở trên lưng tôi như thế cho đến lúc gần tới khu chung cư của tôi.

- Đặt em xuống, đến lúc này thì cần phải đẹp.

Tôi nhấn thang máy lên tầng 11. Đứng cạnh nàng, tôi có cảm giác tức ngực và hơi hồi hộp. Ngược lại, nàng hết sức tự nhiên. Nàng làm tôi có cảm giác nàng là chủ nhà, còn tôi mới là khách.

Nàng ngắm nhìn căn phòng của tôi một hồi.

- Đàn ông độc thân thì như thế này cũng không đến nỗi nào.

- Có người đến dọn nhà theo tiếng mà em. Chanh muối nhé?


- Em không uống gì nữa cả - Nàng lắc đầu rồi tiến về phía bức tường bằng kính nhìn xuống phố đêm.

Tôi cầm cốc chanh muối ra đứng cạnh nàng, cùng dõi mắt nhìn xuống phía dưới.

- Mỗi ngọn đèn có một gia đình!

- Triết lý thôi em, có hàng ngàn ngọn đèn không gia đình trong cái thành phố nhốn nháo này.


Tôi bất giác luồn tay qua eo nàng, đem cơ thể nàng áp sát vào cơ thể mình. Không biết do bóng đêm mờ ảo hay bị chính nàng mê hoặc mà tôi cảm giác như mình đã yêu nàng từ kiếp trước?



Nàng ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi, không chút kháng cự. Mái tóc nàng thơm mềm chạm vào má tôi khiến những tế bào đàn ông trong cơ thể tôi trỗi dậy. Tôi bế nàng lên giường, nồng nhiệt nhưng vẫn nhẹ nhàng. Tôi không muốn làm nàng đau. Trong mắt tôi, nàng là cô gái mỏng manh, yếu đuối mà tôi phải nâng niu, trân trọng.

Tôi hôn nhẹ lên cánh môi nàng. Đôi cánh tay trần của nàng vòng hờ qua cổ tôi, đôi mắt lim dim chờ đợi…

Chiếc váy đen của nàng và bộ quần áo công sở của tôi nhanh chóng được trút bỏ, chúng tôi hòa quyện vào nhau trong những đắm say gấp gáp. Tôi cảm nhận được làn da mềm mại của nàng dưới bàn tay mình. Từng nơi trên cơ thể nàng, cánh môi tôi đi qua đều hằn lên chút vệt đỏ. Tôi không thể tiết chế được bản thân nữa…

Tôi đem tất cả những trống vắng và đợi chờ trả lại cho nàng. Nàng như biết lỗi, đem toàn bộ cơ thể và sự chân thành của bản thân để chuộc tội với tôi.

Chiếc rèm cửa bay bay trong gió. Trong hàng ngàn căn nhà ở dưới kia, chắc chắn sẽ có gia đình…

(Còn nữa)

Dường như từ kiếp trước, hai người đã là của nhau. Họ đến với nhau rất tự nhiên, yêu nhau cuồng nhiệt sau lần thứ hai gặp gỡ... nhưng bí mật của "ngày thứ bảy" vẫn là một câu hỏi lớn đối với chàng trai. Liệu thứ bảy đó nàng đi đâu, làm gì? Phải chăng nàng đã có một sự "ràng buộc" với một người đàn ông khác? Mời các bạn hãy tiếp tục theo dõi phần 3 "Đừng gọi em vào thứ bảy" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống lúc 9h00 ngày 22/2/2013 nhé!

Theo Trịnh Trần (Khampha.vn)

sự kiện Đừng gọi em vào thứ bảy