Bị ép bao cả buổi họp lớp vì giàu, tôi đứng lên trả phần mình rồi đi về khiến tất cả sững sờ

Sự kiện: Giới trẻ

Một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ là dịp gặp lại bạn cũ sau nhiều năm xa cách lại trở thành kỷ niệm khó quên đối với anh Lưu.

Buổi họp lớp sau nhiều năm không gặp

Tôi họ Lưu, năm nay 35 tuổi, có công việc ổn định và cuộc sống khá thoải mái. Tôi sinh ra ở nông thôn, tuổi thơ không mấy dư dả. Cha tôi làm kinh doanh, còn mẹ ở nhà lo việc gia đình.

Cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi khi tôi học lớp 8. Lúc đó việc làm ăn của cha thuận lợi hơn, kinh tế gia đình dần khá lên. 

Từ khi điều kiện tốt hơn, mẹ cũng không còn quản lý chặt việc chi tiêu của tôi.

Thời học cấp 2, mỗi khi bạn bè rủ nhau đi ăn uống hay đi chơi, tôi thường là người trả tiền. Hầu như mọi cuộc vui đều do tôi đứng ra thanh toán. Khi đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy bạn bè vui vẻ là được.

Lên cấp 3, tôi chuyển sang học ở một ngôi trường tốt hơn. Ở đó, tôi nhận ra cách cư xử giữa bạn bè khác hẳn. 

Mỗi lần tụ tập, mọi người thường chia đều chi phí, không ai mặc nhiên để một người trả tiền cho cả nhóm.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi không đi làm thuê mà dùng tiền tích lũy của gia đình để đầu tư kinh doanh. May mắn là con đường này khá thuận lợi, giúp tôi có cuộc sống ổn định như bây giờ.

Gần đây, lớp cấp 2 của tôi tổ chức họp lớp. Ban đầu tôi không định tham gia vì công việc bận rộn và cũng đã nhiều năm không còn liên lạc với các bạn cũ. Nhưng lớp trưởng liên tục gọi điện rủ rê, còn trêu rằng tôi "giờ làm ăn lớn nên chê bạn cũ nghèo". 

Nghe vậy, tôi đành nhận lời đi họp lớp.

Trong hơn 20 người tham dự buổi họp lớp hôm đó, chỉ có một người lên tiếng khuyên mọi người đừng gọi món quá tay. Ảnh minh họa

Trong hơn 20 người tham dự buổi họp lớp hôm đó, chỉ có một người lên tiếng khuyên mọi người đừng gọi món quá tay. Ảnh minh họa

Bạn bè gọi món đắt khi biết tôi trả tiền họp lớp

Hôm đó tôi đến nhà hàng khá muộn vì vừa họp xong công việc. Khi tôi đến nơi, mọi người đã ăn uống rôm rả. 

Theo thói quen, tôi tự rót một ly rượu coi như "phạt" vì đến trễ. Không ngờ một vài người bạn cũ liền nói đùa:"Phạt thì phạt, nhưng hôm nay ông phải bao nhé. Trong lớp giờ chỉ có ông là đại gia thôi".

Tôi nhìn quanh bàn ăn lúc đó chỉ có vài món đơn giản, nghĩ rằng chi phí chắc cũng không đáng bao nhiêu. Vì thế tôi cười nói: "Được thôi, coi như hôm nay tôi mời mọi người, lâu rồi mới họp lớp".

Không ngờ sau câu nói đó, không khí trên bàn ăn bắt đầu thay đổi.

Khi biết tôi sẽ trả tiền cho buổi họp lớp, nhiều người bắt đầu gọi thêm món. Ban đầu chỉ là vài món hải sản, sau đó dần dần xuất hiện những món đắt tiền như bào ngư, cua biển. 

Thậm chí có người còn gọi hẳn một chai rượu hơn 3.000 tệ, tương đương khoảng 11 triệu đồng.

Nhìn cảnh đó, tôi thật sự cạn lời. Tiền của tôi cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Ngay cả khi tiếp khách quan trọng trong công việc, tôi còn phải cân nhắc rất lâu mới dám gọi chai rượu đắt như vậy.

Trong hơn 20 người tham dự buổi họp lớp hôm đó, chỉ có một người lên tiếng khuyên mọi người đừng gọi món quá tay. Cậu ấy nói kiếm tiền không dễ, đừng vì có người trả mà gọi quá nhiều.

Nhưng lời khuyên ấy nhanh chóng bị bỏ qua. Một vài người còn cười nói: "Có bạn giàu thì phải cho tụi mình hưởng ké chứ".

Tôi chỉ im lặng nhìn, không nói thêm gì.

Hóa đơn họp lớp gần 37 triệu đồng và quyết định bất ngờ của tôi

Khi bữa ăn gần kết thúc, một người gọi nhân viên phục vụ đến để gói thức ăn mang về. Thấy vậy, những người khác cũng làm theo. Nhiều phần bào ngư được yêu cầu đóng gói, mỗi người vài phần.

Chỉ có cậu bạn lúc nãy lên tiếng khuyên mọi người là không gọi thêm gì cả.

Cuối cùng, nhân viên mang hóa đơn đến. Tổng chi phí của buổi họp lớp lên tới 9.956 tệ (hơn 37 triệu đồng). Mọi ánh mắt trong bàn tiệc lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi bình tĩnh lấy ra 400 tệ (khoảng 1,5 triệu đồng) đặt lên bàn rồi nói: "Chúng ta họp lớp, ban đầu đã nói là chia đều theo đầu người. Mỗi người 383 tệ, tôi trả 400 tệ, phần dư coi như tiền tip".

Nói xong, tôi đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

Cả bàn tiệc gần như chết lặng. Có lẽ họ nghĩ tôi sẽ vì sĩ diện mà thanh toán toàn bộ hóa đơn. Nhưng khi mọi người đã làm quá như vậy, tôi không thấy lý do gì phải tiếp tục chiều theo.

Sau buổi họp lớp, tôi giúp người duy nhất biết nghĩ cho người khác

Sau buổi họp lớp hôm đó, tôi chủ động tìm lại người bạn duy nhất đã lên tiếng can ngăn mọi người.

Hai chúng tôi trò chuyện nhiều hơn và tôi mới biết hoàn cảnh của cậu ấy khá khó khăn. Cha cậu đang nằm viện, vợ phải túc trực chăm sóc, còn cậu thì bôn ba kiếm tiền để nuôi con gái đang đi học.

Biết được tình hình đó, tôi chuyển cho cậu 30.000 tệ, tương đương khoảng 111 triệu đồng, nói rằng cứ coi như tôi cho vay tạm.

Cậu ấy liên tục cảm ơn và nói không dám nhận vì sợ không trả nổi. Tôi chỉ cười và nói: "Khi nào có thì trả, chưa có cũng không sao".

Cậu ấy nghẹn ngào nói tôi là người duy nhất chịu giúp, vì ngay cả người thân và bạn bè thân thiết cũng không ai dám cho vay.

Sau buổi họp lớp, tôi hiểu rõ hơn về tình bạn

Sau câu chuyện họp lớp này, tôi nhận ra một điều: nhiều người nghĩ rằng ai có tiền thì phải có nghĩa vụ giúp đỡ người khác. Nếu không làm vậy, họ sẽ bị cho là keo kiệt hay "giàu mà không biết chia sẻ".

Nhưng tôi cũng tự hỏi, nếu một ngày mình mất hết tiền, liệu những người từng vui vẻ trong buổi họp lớp hôm đó có còn quan tâm đến mình hay không.

Câu chuyện là chia sẻ của anh Lưu về buổi họp lớp sau khi được đăng tải trên Toutiao (MXH Trung Quốc) đã thu hút nhiều sự chú ý.

Giữa lúc cuộc sống chật vật và mẹ đang bệnh nặng, chàng trai không ngờ buổi họp lớp ngắn ngủi lại trở thành điểm tựa lớn nhất của mình.

Chia sẻ
Gửi góp ý
Lưu bài Bỏ lưu bài
Theo Bách Hợp (t/h) ([Tên nguồn])
Giới trẻ Xem thêm
Báo lỗi nội dung
GÓP Ý GIAO DIỆN