Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h mới nhất

Anh sẽ giúp em lấy lại yêu thương!

Thứ Tư, ngày 26/11/2014 00:03 AM (GMT+7)

Anh sẽ đợi khi em sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, đợi ngày em chấp nhận anh.

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Điều đáng buồn không phải là thất bại mà là em đã ngủ quá sâu trong thất bại đó. Em mang suy tư vào lòng, nhốt lí trí vào tù ngục của thảm hại. Em sợ ánh sáng, em sợ yêu thương, sợ cả những quan tâm... và em sợ chính bản thân mình.

Sau chia tay, chắc em đang rất cần một bờ vai. Nhưng anh chẳng lỡ làm thế, dù anh rất yêu em. Để anh chữa lành tổn thương trong em một cách nhẹ nhàng nhất, em nhé.

Đừng khóc như thế, là một thằng bạn anh chỉ có thể để bờ vai cho em tựa vào. Những lúc như thế, nước mắt em dàn dụa, luôn miệng lắp bắp tên người ấy. Thương em nhưng cũng giận em lắm, cô gái à.

Anh sẽ giúp em lấy lại yêu thương! - 1

Rồi một ngày nào đó, những bình yên sẽ len lỏi vào lòng khiến em mỉm cười (Ảnh minh họa)

Tại sao em lại chọn yêu một kẻ tồi như thế? Người đó sao không phải là anh, anh đã yêu em nhiều như cách em yêu người đó. Thà nhìn em hạnh phúc bên ai khác, anh sẽ vui hơn việc làm bờ vai nhìn em khóc thế này. Ôm lấy em, nhịp tim đập vội, bao lâu cho em thôi những tổn thương?

Cùng em đi qua những con phố để giải phóng mọi u sầu trong căn phòng mịt mờ ấy. Có lẽ bóng tối đã giam giữ em quá lâu. Chọn một quán cà phê acoustic, hướng nhìn ra ven sông qua khung cửa kính, khung cảnh Đà Nẵng trở nên thanh tịnh, đầy yên bình.

“Vị coctail mùi mẫn đến mê muội” - em từng nói tình yêu của em là như thế, và em yêu cái mùi mẫn ấy. Khi một ai đó từ bỏ những thói quen để đổi thay, là lúc họ chấp nhận để quên. Không ai có thể nói đổi thay là có thể làm được, tất cả đều cần thời gian. Biết em chẳng thể quên đi vị tình coctail ấy, không đề cập.

Bản nhạc “I will always love you” vang lên giữa khung cảnh đầy trữ tình. Liếc mắt nhìn sang, em đang khóc. Những giọt nước mắt không ồ ạt tuôn một cách không nề nếp nữa, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Chạm khẽ tay, em vẫn để nguyên. Đau lắm ư, em đã yêu ai đó nhiệt huyết như vậy ư? Rồi mai đây, em có yêu một ai khác nữa không? Đừng giằng xé bản thân như thế, em hãy yêu bản thân em đi. Mọi thứ đều tiều tụy, mắt cười ngày nào đã hốc hác, thâm quần.

Em thay đổi hẳn, không còn là cô gái đơn giản với nụ cười thánh thiện ngày nào. Một chút lạnh lùng pha một chút vô tâm. Nhớ ngày nào vẫn nhìn bóng em rạng rỡ giữa hai hàng phượng nở rộ cỡ nào, vẫn không che mất mắt anh dõi theo. Anh từng nghĩ mình quá ngốc nghếch, mãi trông ngóng về một người đã có người thương. Cô gái ấy lại còn không hề để tâm, hay biết ta thế nào. Nhưng không, tình yêu là thế, là vẫn dõi theo một bóng hình dù rất xa xăm.

- Ăn sáng chưa? Trông cậu ốm lắm đấy.

- Mặc xác nó đi, dù mình có thể nào chỉ cũng chẳng mấy ai quan tâm đâu, thì việc gì phải chăm chút.

- Này! – Giật phắt tay, chắc em đau lắm. Đừng nói như vậy, cậu hại bản thân như thế thì có chắc ai đó sẽ về không? Tại sao bố mẹ sinh ta ra, ta lại không quí trọng điều đó. Đúng, người khác đã bỏ ta, nhưng chỉ một người thôi, còn rất nhiều người đang chờ đợi, chào đón cậu. Có nhất thiết phải vì một con người xa lạ phải dằn xé bản thân như vậy không? Điều đó có nghĩa không!

Thật tiếc khi phải quát mắng em như vậy, cô gái à. Nhưng anh luôn mong em vui, em được thoải mái. Đừng gò bó bản thân trong những kỉ niệm cũ, qua rồi để nó đi, sao phải níu kéo. Còn có anh đây, anh sẽ chữa lành vết thương đó, bằng tất cả yêu thương mà anh có thế. Bắt đầu từ một con số 0 trống rỗng cũng được, miễn được làm em vui. Em có hiểu không?

Từ những ngày còn trung học, những ngày được làm bạn thân, anh đã luôn hi vọng về ngày đó. Ngày được bắt đầu yêu em, yêu theo nghĩa được chấp nhận. Vì bấy lâu nay, anh đã luôn như thế, chỉ được yêu cô gái ấy trong thầm lặng. Bao câu chuyện anh kể, bao khát khao anh muốn, mà em gọi là ngốc nghếch là tình yêu dành cho em đấy.

- Sao cậu ngớ ngẩn thế? Yêu người khác đi. Tiếc thật.

- Tiếc gì?

- Giá mà tớ có thể yêu cậu, có người yêu hết mực hi sinh như thế, không phải dễ.

Dễ thôi em, vì anh luôn đợi. Quên đi quá khứ nhé, cầm lấy tay anh này, đưa em qua bao yêu dấu. Vết thương nào rồi cũng lành lặn, em cũng thế, một ngày nào đó em sẽ quên được. Hãy đến bên anh, sẵn sàng chờ em nơi cuối phố.

Nắng. Cô gái ấy vẫn váy hoa, vẫn cadigan mỏng, có vẻ tươi tắn hơn. Sẵn sàng đi, ngày mai em sẽ không phiền muộn nữa. Anh biết, sẽ khó để chấp nhận mọi thứ hoàn toàn xa lạ, nhưng anh tin, với yêu thương đó, anh sẽ làm lành lặng bão tố trong lòng em. Đưa tay đây, nhón chân lên nhé, bước vào yêu thương.

Cầm tay anh, và bước vào khung trời mới nhé. Hãy thử gác quá khứ sang một góc, cho mình một khoảng không tươi mới, em sẽ ổn hơn. Đừng lo, có anh đây. Anh sẽ giúp, sẽ giúp em lấy lại yêu thương!

Anh sẽ mãi là điểm tựa, anh sẽ luôn đợi. Đợi khi em sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, đợi ngày em chấp nhận tình yêu đôi ta. Trải qua những ngày tệ hại, ngày mai vui lên cô gái nhé. Để anh, để cả những người yêu thương em không còn lo lắng nữa. Còn riêng anh, bao lâu cũng được, vì khi đã yêu, tất cả anh sẽ làm được.

Rồi một ngày nào đó, những bình yên sẽ len lỏi vào lòng khiến em mỉm cười, anh tin vậy.

Theo Thảo Pu (Khám phá)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Thư tình - Trái tim anh vẫn luôn yêu em
Trái tim anh vẫn luôn yêu em
Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù ngày mai thế giới có đổi thay thì tình yêu anh dành cho em vẫn không bao giờ thay đổi.
Tiếng Anh dễ như ăn cháo Tin tài trợ | Topica Native
Tiếng Anh dễ như ăn cháo
100% Giáo viên tại Topica Native là người bản ngữ, được tuyển dụng từ các quốc gia nói Tiếng Anh khác nhau như: Anh, Mỹ, Úc, Canada...
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang