Đêm kinh hoàng của bé gái 6 tuổi (Kỳ 1)

Thứ Ba, ngày 08/10/2013 04:00 AM (GMT+7)

Cô bé Brooke Elkins 6 tuổi may mắn thoát chết sau khi chứng kiến cảnh bà ngoại mình bị giết hại dã man tại nhà và những "rắc rối" thực sự cô bé gặp phải khi trở thành nhân chứng duy nhất của vụ án.

XEM THÊM CÁC KỲ
1 2 3 4Kỳ mới nhất

Đêm khinh hoàng của cô bé 6 tuổi

Giật mình tỉnh giấc bởi những tiếng động lạ, cô bé Brooke Elkins 6 tuổi tỉnh giấc, lúc đó đã quá nửa đêm. Hôm đó là ngày 7/6/1998, Brooke tới nhà bà ngoại mình ở Barberton, Ohio, gần Akron để dự sinh nhật người anh họ và ngủ lại nhà bà.

Lọt thỏm trong chiếc áo ngủ màu hồng của bà ngoại, Brooke leo xuống giường, rón rén mở của phòng ngủ và đi ra phòng khách, cô bé nghĩ bà mình sẽ ngủ trên chiếc ghế đó. Không thấy bà đâu, thay vào đó là những tiếng động mạnh phát ra từ phía nhà bếp, Brooke hướng về phía đó, cô bé nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, trên tay cầm một vật sáng loáng đang đập vào đầu bà.

Quá sợ hại, Brooke chạy vào trong phòng ngủ và đóng chặt cửa lại. Tiếng động khiến kẻ đột nhập chú ý, hắn đi theo cô bé, lạnh lùng bước vào, và nhanh tay tát mạnh vào mặt khiến cô bé bất tỉnh, hắn tiến lại gần hơn, dùng một vật lạ thắt cổ Brooke cho đến ngất đi.

Vài giờ sau đó, Brooke dần dần tỉnh lại với vết thâm ở cổ, mặt sưng húp. Cô bé biết mình đang gặp “rắc rối” và cần sự giúp đỡ của bà, cô bé vội vã chạy ra ngoài để tìm bà ngoại.

Bà ngoại cô, bà Judith Johnson, một người đàn bà mù 58 tuổi, không thể dỗ dành cô bé hay đưa cô đến bác sĩ như mọi lần được nữa, bà đã bị giết trước đó vài giờ.

Brooke hét toáng lên khi thấy bà mình nằm trên vũng máu, bên cạnh chiếc ghế dài, Brooke cố gắng lay bà dậy nhưng không được. Cô bé gọi cho người hàng xóm, không ai trả lời, “đủ lớn” để biết mình thật sự gặp rắc rối, cô bé chạy ra ngoài tìm sự giúp đỡ.

Với chiếc áo ngủ dính đầy máu, khuôn mặt sưng lên do bị đánh, cô bé  hốt hoảng chạy sang nhà hàng xóm. Cô Tonia B., lúc đó đang chuẩn bị bữa sáng. Cô không cho phép Brooke bước vào nhà, thay vào đó bắt Brooke đứng đợi ngoài hiên. (Sau này, trong một cuộc phỏng vấn kéo dài nhiều tiếng đồng hồ, Brooke đã kể lại rằng mình đã đợi bên ngoài nửa tiếng đồng hồ.) Sau đó, cô Tonia B. cho phép Brooke về nhà.

Theo lời khai của người hàng xóm Toni B., Brooke đã kể lại với cô rằng chính người Bác của Brooke, Clarence là người đã tấn công hai bà cháu hôm đó.

Quá sốc trước chuyện xảy ra với con gái mình, bố mẹ Brooke đã đưa cô bé tới bệnh viện để kiểm tra và một cuộc trò chuyện “tâm lý” được thực hiện ngay sau đó với chủ đề chính là người đàn ông đã tấn công hai bà cháu là ai. Brooke đã xác nhận, đó là bác Clarence, Clarence Elkins. Cảnh sát đã ghi nhận lời khai của cô bé.

Lời khai ban đầu

Tại hiện trường, cảnh sát tìm thấy xác bà Judith trên vũng máu. Bà bị đánh bằng một vật nặng, bị trói bởi một sợi dây thừng, sau đó bị hãm hiếp và bóp cổ.

Theo nhận định của cảnh sát, có thể bà đã mở cửa sổ chính của căn nhà khiến cho hung thủ dễ dàng đột nhập qua của sổ. Trong quá trình giằng co lại, bà đã cắn vào tay hung thủ. Có dấu vân tay và vết máu rớt bên khung cửa.

Clarence đã nhanh chóng bị bắt giữ bên ngoài nhà mình, cách nhà bà Judith 40 km. Vợ Clarence, con gái bà Judith, Melinda khai rằng, buổi tối hôm đó cô có nhìn thấy chồng mình trên giường, nhưng do hai người không ngủ cùng giường nên có thể sau đó chồng cô đi ra ngoài. Tuy nhiên, cô cũng chắc chắn rằng không thể có chuyện đó vì nêu chồng cô có ra ngoài, cô đã nghe thấy tiếng chó sủa.

Mặc dù biết nạn nhân chính là mẹ và cô cháu gái mình, nhưng Melinda vẫn cương quyết khẳng định chồng mình, Clarence vô tội. Điều đó cũng gây băn khoăn cho cảnh sát.

Một năm sau đó, khi ngài công tố viên Michael E. Carroll “hỏi chuyện” mình, Brooke đã nói rằng cô bé thật sự không chắc chắn về việc nhìn thấy bác Clarence ngày hôm đó, nhưng một vài người đã “trấn an”  Brooke và cô bé đã đồng ý ra tòa làm chứng buộc tội bác mình.

Brooke là người duy nhất chứng kiến sự việc. Lời khai của cô bé như lời buộc tội Clarence.  Và cảnh sát hoàn toàn tin vào điều đó.

Tuy nhiên, nhiều nhà tâm lý học lại nghi ngờ về lời khai đó. Theo họ, lời khai của những nhân chứng khi còn quá bé chỉ là một điều gì đó nhất thời, có thể thiếu chính xác. Khả năng về ngôn ngữ, khả năng miêu tả của chúng còn hạn chế, cộng với tâm lý sợ hãi khi đối diện vời người lớn khiến chúng có xu hướng trả lời để làm hài lòng người hỏi và trả lời theo “gợi ý” của người hỏi.

Theo tiến sĩ Steven Ceci, chuyên gia phát triển tâm lý trẻ em tại Đại học Cornell cho biết, trẻ em thường cung cấp những thông tin mà chúng nghĩ rằng bạn muốn chúng nói hơn những gì chúng nhận thức được, đặc biệt đối với một đứa trẻ đã từng bị tổn thương bởi bạo lực thì khả năng này cao hơn.

Cô bé Brooke 6 tuổi sẽ phải đối mặt với tất cả những yếu tố này khi trở thành nhân chứng duy nhất trong phiên tòa xét xử người bác của mình Clarence Elkins  vào tháng 5/1999 .

Liệu cô bé Brooke đã nhìn thấy những gì vào đêm hôm đó? Lời khai của cô bé có bị “gợi ý” bởi ai không? Mời các bạn đón đọc Đêm kinh hoàng của bé gái 6 tuổi (Kỳ 2) vào SÁNG SỚM ngày 10/10/2013

XEM THÊM CÁC KỲ
1 2 3 4Kỳ mới nhất
Theo Mai Tân (Theo Trutv) (Khampha.vn)

sự kiện Đêm kinh hoàng của bé gái 6 tuổi