Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h mới nhất

“Đại gia – kiều nữ” và nỗi đau góa phụ

Thứ Bảy, ngày 28/07/2012 13:09 PM (GMT+7)

Cô ta đẹp! Cái áo phạm nhân màu xanh nhạt thếch, nhàu nhĩ dường như không làm giảm nhan sắc của cô ta. Còn hắn, lỳ, trâng tráo rất đúng với bản chất giang hồ có số má. Phía trước bàn của gia đình nạn nhân là di ảnh của môt người đàn ông. Cạnh đó, vành khăn trắng của một thiếu phụ đẫm ướt những nỗi niềm và nước mắt. Thiếu phụ ấy cũng là một người đàn bà đẹp, một vẻ đẹp chất chứa u buồn và bất hạnh…

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Ngày 23/7 vừa qua, tại phiên phúc thẩm xét xử bị cáo Lê Ngọc Minh và đồng bọn với tội danh giết người, HĐXX TAND TP Đà Nẵng đã tuyên phạt bị cáo Lê Ngọc Minh 15 năm tù, Lê Văn Như Chí 8 năm tù giam. Thêm một lần nữa, người dân Đà Nẵng lại phải chứng kiến một thảm kịch trong hàng loạt vụ giết người vì cuồng ghen xảy ra liên tiếp chỉ trong một thời gian ngắn tại thành phố này.

Đại gia giết người

Cái nắng gắt ở Đà Nẵng những ngày cuối tháng 7 không làm cho phiên tòa phúc thẩm xét xử Minh “mỡ” vãn bớt người hiếu kỳ dự khán. Vẻ lỳ lợm, bất nhất và xấc xược, phản bác lại toàn bộ lời cáo buộc của hội đồng xét xử (HĐXX) đối với kẻ ra tay chém chết anh Lê Vũ Bảo khiến không khí phiên tòa vốn đã ngột ngạt nay càng ngột ngạt thêm. Minh “mỡ” tên thật là Lê Ngọc Minh (SN 1981) trú số 5 đường Phan Châu Trinh, quận Hải Châu, Đà Nẵng. Ngoài tên cúng cơm cha sinh mẹ đẻ đến nay, thì không biết tự khi nào hắn có cái hỗn danh Minh “mỡ”. Có lẽ do mặt hắn dấu đầy vẻ từng trải, nhưng lúc nào cũng bóng như bôi mỡ, lại thêm “tướng tốt”, to béo, lực lưỡng nên trong giới “số má” ở TP Đà Nẵng đã áp đặt cho hắn cái tên rất xôi thịt kia.

Trong hàng trăm người đến dự phiên tòa hôm đó, có không dưới chục tay anh chị xuất hiện, lảng vảng được lực lượng Công an, bảo vệ tòa điểm mặt. Những người hiếu kỳ dường như chẳng thèm màng đến những giọt mồ hôi chảy dài trên trán hay những lưng áo ướt sũng mồ hôi vì nắng nóng càng lúc trở nên gay gắt hơn. Riêng lực lượng Công an bảo vệ tòa, thì một phen vất vả bởi người kéo đến dự khán ngày một đông. Họ, không chỉ muốn được nhìn tận mặt Minh “mỡ” mà họ còn muốn mục sở thị nhan sắc một kiều nữ, người đã hút hồn được tay giang hồ, máu lạnh như Minh và đem thảm họa đến cho một người đàn ông. Cũng bởi, xung quanh mối quan hệ tay ba giữa Minh “mỡ” – Chung (kiều nữ) và nạn nhân Lê Vũ Bảo có quá nhiều lời đồn thổi, thêu dệt…

Suốt từ đầu phiên xét xử, cả trong giờ giải lao chờ Tòa nghị án, Minh “mỡ” và Chung ngồi gần nhau nhưng ánh mắt trao nhau không còn “ngọt ngào” như trước, thay vào đó là sự gượng gạo, hờn trách khi phải đối diện.

Càng không thể ngờ rằng, cả hai đã từng rất mặn nồng, thậm chí có một thời gian còn như hình với bóng. Minh đã từng mang tiền án về tội cố ý gây thương tích, lại là một “giang hồ thứ thiệt”, nhưng Minh lại thuộc diện con nhà khá giả và có nghề nghiệp hẳn hoi. Nên dù Minh không bảnh trai nhưng đối với Chung, một cô gái trốn nhà, dạt vòm từ Hải Phòng vào Đà Nẵng, thì có một “người yêu” bảo kê cho các cuộc ăn chơi thác loạn tại các bar, vũ trường lại được cung phụng, chu cấp chưng diện như bà hoàng thì sao cô ta không xiêu lòng.

Đang cặp với Minh “mỡ” nhưng Chung không chịu yên phận “má hồng núp bóng tùng quân” mà tiếp tục mở rộng mối quan hệ với một số “đại gia” khác, trong đó có cả nạn nhân đã có vợ và 1 con là anh Lê Vũ Bảo. Chung cũng không ngờ, mối quan hệ kiều nữ – đại gia giữa Chung và anh Bảo lại có một ngày trở thành thảm kịch. Đó là cái ngày cả Minh “mỡ”, anh Bảo và một kẻ đồng bọn là Lê Văn Như Chí (SN 1994) trú tổ 54 phường An Khê, quận Thanh Khê, Đà Nẵng hỗn chiến, vung đao truy sát với nhau, cũng chỉ vì Chung dám cả gan vượt qua sự “bảo bọc” của Minh mà đi nhậu với đại gia Bảo. Kết cục, anh Bảo thiệt mạng do chấn thương sọ não (đứt lún xương hộp sọ, tổn thương tổ chức não và tụ máu nội sọ), hôn mê sâu – suy hô hấp và trụy mạch vì những nhát chém oan nghiệt, cuồng ghen của Minh “mỡ” và Chí. Ngay sau khi gây án, cả Minh và Chí bỏ trốn, nhưng sau đó biết không thể trốn tội nên cả hai đã ra đầu thú Cơ quan Công an và khai nhận hành vi phạm tội của mình.

Kiều nữ

Mọi ánh mắt tò mò, đều đổ về phía hàng ghế băng sát vành móng ngựa nơi Trần Thị Chung, Lê Ngọc Minh và bị cáo đồng phạm Lê Văn Như Chí đang ngồi. Do khi dự khán tòa Chung mặc bộ đồng phục của trại giam. Chính vì vậy mà nhiều người dự khán, rỉ tai nhau rằng Chung là đồng phạm giết người, là kẻ “bắt cá 2 tay” đã phải lãnh hậu họa. Nhưng thật ra, Chung được áp tải đến phiên tòa với tư cách là người liên đới.

Còn theo một nữ quản giáo đảm nhận nhiệm vụ áp giải Chung đến tòa thì, chiếc áo phạm nhân Chung mặc là do Chung đang bị tạm giam tại Trại giam Hòa Sơn – Đà Nẵng. Chung hoàn toàn không phải là đồng phạm của Minh “mỡ”, mà là Chung bị bắt với tội danh tham gia vào một sòng bạc quý bà có quy mô lớn tại quận Sơn Trà vào ngày 29/2/2012. Trong đêm 29/2/2012, nghĩa là chỉ sau khi Minh “mỡ” bị bắt về tội giết người hơn một tháng. Chung là một trong số 24 đối tượng đã bị Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an quận Sơn Trà bắt quả tang, khi đang tham gia đánh bạc với số tiền lên tới hàng trăm triệu đồng tại nhà một đối tượng ngụ tổ 23C, phường Thọ Quang…

Nỗi đau góa phụ

Ngay từ đầu phiên xét xử, đập vào mắt những người dự khán đó là hình ảnh một thiếu phụ khá đẹp, đầu chít khăn tang, một tay ôm di ảnh của nạn nhân Lê Vũ Bảo, một tay vén vành khăn trắng, lau những dòng lệ tuôn tràn. Bên cạnh thiếu phụ còn có một cậu bé trông rất kháu khỉnh, cũng như chị, đầu đội khăn tang, mặc bộ quần áo xô trắng, đôi mắt tròn ngơ ngác. Chốc chốc cậu bé giật mình, hoảng sợ, nháo nhác nhìn cảnh chen lấn, xô đẩy của người lớn, chỉ để chen một chân vào phòng xử án nghe Tòa phán xét những kẻ gây tội ác với cha mình. Phút giải lao chờ tòa nghị án, thiếu phụ trải lòng với tôi:

Chị làm vợ của nạn nhân Lê Vũ Bảo tính đến thời điểm hiện tại cũng đã gần 10 năm. Hai vợ chồng chị, nhất là anh Bảo cũng có chút ít tiếng tăm trong giới kinh doanh làm ăn lớn ở Đà Nẵng. Cuộc sống của họ có phần vương giả, thoải mái. Không thế mà bạn bè, thân hữu ai nấy đều tấm tắc khen anh Bảo vừa trẻ tuổi, giỏi giang, lại có cô vợ đẹp và ngoan hiền. Con trai anh chị mới lên 7 tuổi, khuôn mặt thằng bé, nhất là cái miệng cười rất giống cha. Chị nói rằng anh Bảo rất thương con. Ngày thường anh Bảo gần gũi, chăm sóc cu cậu là vậy, nên sự ra đi đột ngột của anh đến nay thằng bé vẫn không thể nguôi ngoai được. Đã nhiều đêm. Chị giật mình bật dậy, với ôm chặt con vào lòng bởi tiếng khóc như xé ruột, xé gan của thằng bé. Rồi những lúc nhìn bạn bè có cha chở đi chơi, cu cậu lại quay lại hỏi mẹ: “Ba đi mô lâu chưa về chở cu đi chơi?”. Những lúc đó, chị cố kìm nén nỗi đau mà vỗ về con trẻ.

Khi được HĐXX hỏi, chị khóc nức nở, những tâm sự của chị về nỗi đau mất chồng cứ ngắt quãng: “Tôi vẫn không tin được sự thật là anh Bảo đã rời xa mẹ con tôi mãi mãi”. Chị nói trong tiếng nấc: “Hôm đó, có người gọi điện thoại đến, anh Bảo đi ra khỏi nhà một hồi thì tôi nhận hung tin từ người quen. Đau lắm, chỉ mong sao kẻ gây tội phải chịu hình phạt thích đáng để vong hồn anh Bảo được yên nghỉ…”. Dường như càng nói thì nỗi đau trong chị lại tràn lên, khiến tim chị như nghẹn lại. Những gì một người vợ, một người đàn bà chưa đầy 30 tuổi, đang có cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, nay trở thành bất hạnh, phải chịu cảnh vợ góa, con côi chất chứa bấy lâu khó nói hết thành lời.

Cả khán phòng đang nhộn nhạo, đông đúc bỗng đâu bất ngờ im phắc. Ở đời thử hỏi còn nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau vợ mất chồng, con mất cha? Những giọt nước mắt cảm thông không biết tự lúc nào đã chảy dài trên má!...

Theo Hoài Thu (Công An Nhân Dân)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang