Neville nêu thẳng 3 tân binh sẽ giúp MU nâng cấp đội hình hè 2026

Chốt chặn thép Đỗ Phi Long: Lời giải cho nỗi ám ảnh bóng bổng tuyển Việt Nam?

Alvarez phá kỷ lục Messi, trở thành chân sút Nam Mỹ “nhanh nhất” C1

Thế Tuyến

Trent Alexander-Arnold: Cú lội ngược dòng ngoạn mục, World Cup trong tầm tay?

Trent Alexander-Arnold đang dần trở thành mắt xích không thể thiếu trong hệ thống của Real Madrid. Từ chỗ khởi đầu mùa giải đầy biến động và phải chia sẻ vị trí với Dani Carvajal, hậu vệ người Anh giờ nổi bật tại sân Santiago Bernabeu, đặc biệt ở giai đoạn hai khi vấn đề thể lực tạm lắng xuống.

Thống kê nói lên vị thế mới

Khi đạt trạng thái sung mãn, cựu cầu thủ Liverpool làm chủ hoàn toàn hành lang phải, đẩy Carvajal lên ghế dự bị. Cuộc cạnh tranh từng cân bằng đầu mùa nay đã lệch hẳn về phía Trent, kéo theo những lời bàn tán về việc Carvajal phải ngồi ngoài ngày một nhiều hơn. Trước trận gặp Espanyol, Trent đứng trước cơ hội trở thành hậu vệ phải đá chính nhiều nhất mùa của Real Madrid với 19 trận, vượt qua 18 lần xuất phát của Federico Valverde, người từng phải lùi về đá hậu vệ phải trong giai đoạn cả Carvajal lẫn Trent chấn thương.

Vượt chấn thương, chiếm niềm tin Arbeloa

Trong danh sách lựa chọn của huấn luyện viên Arbeloa, Trent hiện là ưu tiên số một, tiếp đến là Carvajal với 8 lần đá chính, Asencio 4 lần và tài năng trẻ David Jiménez 3 lần. Để có chỗ đứng này, Trent phải vượt qua hai chấn thương cơ liên tiếp trong tháng Chín và tháng Mười Hai, nghỉ tổng cộng 107 ngày, gần như đánh sập nửa đầu mùa đầu tiên tại Tây Ban Nha.

Trở lại mạnh mẽ, hướng tới World Cup

Kể từ khi tái xuất ngày 8 tháng 2, Trent đá chính 12/17 trận của Real Madrid ở La Liga và Champions League. Những lần không xuất phát gồm trận đầu trở lại trên sân Mestalla gặp Valencia và bốn trận nhường chỗ cho Carvajal, trong đó có trận derby với Atletico được xem là án kỷ luật vì vi phạm giờ giấc tập luyện. Hiện anh đang chơi với quyết tâm cao, vừa giữ chỗ tại Madrid, vừa nuôi hy vọng giành vé dự World Cup trong màu áo đội tuyển Anh sau quãng thời gian dài không được triệu tập. Dưới tay Arbeloa, Trent nỗ lực nâng hiệu suất từng trận, cho thấy sự thích nghi với môi trường bóng đá Tây Ban Nha khắc nghiệt, biến hành trình trở lại sau chấn thương thành lời khẳng định giá trị bản thân. Trận gặp Espanyol được xem như cột mốc cho sự vượt mặt chính thức của anh trong hệ thống phòng ngự Real Madrid.

0
601 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thu Hạnh

Mykhailo Mudryk đã nộp đơn kháng cáo lên Tòa án Trọng tài Thể thao với mục tiêu xóa hoặc giảm án cấm thi đấu 4 năm, theo SunSport. Ngôi sao 25 tuổi bị đình chỉ tạm thời sau khi mẫu xét nghiệm hồi đầu tháng 12-2024 cho kết quả dương tính với meldonium trong thời gian làm nhiệm vụ cùng tuyển Ukraine. Đến tháng 6-2025, Liên đoàn Bóng đá Anh chính thức buộc tội và ra án phạt nặng với tiền vệ thuộc biên chế Chelsea.

Khẳng định vô tội, tự tập chờ “giải oan”

Trong suốt quá trình điều tra, Mudryk luôn khẳng định mình vô tội. Anh nói không cố ý sử dụng chất cấm và cho rằng kết quả dương tính có thể đến từ việc nhiễm tạp chất ngoài ý muốn. Bị cấm thi đấu, tiền vệ sinh năm 2001 vẫn duy trì tập luyện cá nhân, gần đây thuê sân của Uxbridge FC để tự rèn thể lực và cảm giác bóng, chờ cơ hội trở lại.

Nhờ hãng luật từng bảo vệ Pogba

Để theo đuổi vụ kháng cáo, Mudryk thuê Công ty Morgan Sports Law làm đại diện pháp lý, đơn vị từng hỗ trợ Paul Pogba trong vụ án doping. Phiên điều trần tại CAS liên quan đến cáo buộc dùng chất cấm với Mudryk hiện chưa được ấn định. Mục tiêu của phía cầu thủ là hủy hoàn toàn án cấm, còn trong kịch bản bất lợi hơn, anh hy vọng mức phạt sẽ được giảm xuống.

Nguy cơ ngồi ngoài tới 2028

Lần gần nhất Mudryk ra sân cho Chelsea là tháng 11-2024, trong trận gặp Heidenheim tại Conference League. Nếu kháng cáo bất thành, anh có thể phải ngồi ngoài tới năm 2028 hoặc lâu hơn, tùy thời điểm tính án. Trong bối cảnh bóng đá thế giới từng chứng kiến nhiều ngôi sao nhận án nặng vì sử dụng chất cấm, vụ việc của Mudryk đang được theo dõi sát sao.

Xem thêm
0
236 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Phút 56 trận lượt đi bán kết Champions League tối 29/4 trên sân Metropolitano, Julian Alvarez sút phạt đền gỡ hòa 1-1 cho Atletico Madrid trước Arsenal. Bàn thắng này không chỉ cứu một trận đấu khó mà còn đưa tiền đạo người Argentina đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ Nam Mỹ đạt mốc 25 bàn tại Champions League nhanh nhất, chỉ sau 41 trận, vượt kỷ lục cũ 42 trận của Lionel Messi.

Hành trình từ Man City đến bước ngoặt Atletico

Alvarez ra mắt Champions League mùa 2022-2023 trong màu áo Man City, ghi 3 bàn sau 10 trận. Mùa tiếp theo, anh nâng thành tích lên 5 bàn trong 7 trận. Bước ngoặt đến khi chuyển sang Atletico Madrid. Mùa trước, Alvarez ghi 7 bàn sau 10 trận. Mùa này, anh đã có 10 bàn sau 14 trận và trở thành cầu thủ Atletico đầu tiên chạm mốc 10 bàn trong một mùa Champions League.

Cơ hội nâng thành tích và dấu hỏi thể lực

Mùa này, Alvarez vẫn còn ít nhất một trận nữa ở Champions League, là lượt về bán kết trên sân Arsenal ngày 5/5. Tuy nhiên, khả năng ra sân của anh còn bỏ ngỏ do vừa dính chấn thương mắt cá chân. Nếu Atletico vượt qua Arsenal, Alvarez và đồng đội sẽ vào chung kết gặp đội thắng trong cặp Bayern Munich – Paris Saint-Germain.

So với Messi ở cùng cột mốc

Alvarez chỉ cần 4 mùa để đạt 25 bàn tại Champions League, trong khi Messi mất 6 mùa. Messi có 1 trận không ghi bàn mùa 2004-2005, ghi 1 bàn trong 6 trận mùa 2005-2006, 1 bàn trong 5 trận mùa 2006-2007, 6 bàn trong 9 trận mùa 2007-2008, 9 bàn trong 12 trận mùa 2008-2009 và 8 bàn trong 11 trận mùa 2009-2010. Dù vậy, ở thời điểm chạm mốc 25 bàn, Messi mới 22 tuổi, trẻ hơn Alvarez hiện nay 4 tuổi.

Xem thêm
0
371 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Trận đại chiến giữa Al Nassr và Al Ahli tại Saudi Pro League nóng từ trên sân tới trên khán đài. Cổ động viên đội chủ nhà liên tục chế giễu Cristiano Ronaldo, xoáy vào việc anh chưa giành danh hiệu lớn nào tại Saudi Arabia. Đáp lại, siêu sao người Bồ Đào Nha chỉ giơ tay và nói ngắn gọn: “Tôi có 5 Champions League”, như một cú dội nước lạnh vào làn sóng la ó.

Không khí căng như dây đàn

Không chỉ khán đài, sự căng thẳng còn được đẩy lên bởi những phát ngôn trước trận. Tiền đạo Ivan Toney bên phía Al Ahli từng bóng gió về tính minh bạch của công tác trọng tài, khiến cuộc đối đầu với Al Nassr mang thêm màu sắc đối đầu cá nhân. Hậu vệ Merih Demiral còn mang theo huy chương vô địch châu Á vào sân, như một động thái “khiêu khích mềm” trước giờ bóng lăn.

Ronaldo trả lời trên sân cỏ

Ronaldo chọn cách đáp trả bằng phong độ. Anh ghi bàn mở tỷ số, góp phần giúp Al Nassr thắng 2-0, nới rộng cách biệt lên 8 điểm với đội nhì bảng Al Ittihad và tiến gần hơn tới chức vô địch. Đây đã là chiến thắng thứ 20 liên tiếp của đội bóng áo vàng, chuỗi trận thể hiện rõ sức mạnh ở giai đoạn quyết định.

Màn ăn mừng trước mặt Toney và cái tôi CR7

Khoảnh khắc gây chú ý nhất đến ở bàn thắng thứ hai, khi Ronaldo ăn mừng ngay trước mặt Ivan Toney, như một lời đáp trả trực diện sau những phát ngôn trước đó. Sau tiếng còi mãn cuộc, căng thẳng bùng nổ thành một cuộc xô xát với sự tham gia của hàng loạt cầu thủ hai đội, khép lại 90 phút giàu cảm xúc và tranh cãi, nơi Ronaldo vẫn là tâm điểm từ sân cỏ tới khán đài.

Xem thêm
0
192 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Atletico mới là đội khiến Arsenal phải chịu đựng trong phần lớn thời gian

Arsenal rời Metropolitano với tỷ số hòa 1-1 tại bán kết lượt đi Champions League 2025/2026, một kết quả đủ để họ giữ thế chủ động trước trận lượt về tại Emirates. Nhưng nếu chỉ nhìn vào bảng tỷ số, người ta sẽ bỏ qua phần quan trọng nhất của trận chiến này: sau giờ nghỉ giữa 2 hiệp, chính Atletico Madrid mới là đội khiến đối thủ phải sống trong cảm giác ngột ngạt cũng như lo sợ.

Arsenal làm tốt nửa đầu trận đấu, nhưng nửa sau là của Atletico

Hiệp 1 diễn ra đúng theo kịch bản mà Arsenal mong muốn. Họ kiểm soát bóng tốt hơn, giữ cự ly đội hình hợp lý và không để Atletico kéo trận đấu vào thế hỗn loạn quá sớm. Bàn mở tỷ số của Viktor Gyokeres ở phút 44 từ chấm phạt đền là phần thưởng xứng đáng cho cách tiếp cận tỉnh táo đó. Arsenal không tạo ra quá nhiều cơ hội rõ rệt, nhưng họ làm chủ được nhịp trận và buộc Atletico phải chơi trong sự dè dặt.

Vấn đề của đội bóng Anh nằm ở chỗ họ không duy trì được trạng thái này sau giờ nghỉ. Những trận đấu theo thể thức knock-out như tại bán kết Champions League không chỉ là câu chuyện của một kế hoạch hợp lý, mà còn là khả năng giữ trận đấu trong tầm kiểm soát khi đối thủ bắt đầu gia tăng áp lực. Ở điểm này, Arsenal đã hụt hơi khá nhiều, đặc biệt là trong hiệp thi đấu thứ 2.

Bàn gỡ của Julian Alvarez là bước ngoặt để thay đổi cục diện thế trận

Atletico bước vào hiệp hai với cường độ hoàn toàn khác. Julian Alvarez cảnh báo trước bằng một cú đá phạt nguy hiểm, sau đó Lookman và Griezmann liên tục khiến hàng thủ Arsenal phải lùi sâu. Bàn gỡ 1-1 ở phút 56 vì thế không phải khoảnh khắc bất ngờ. Nó là hệ quả của quãng thời gian Atletico dồn ép đúng lúc và đúng cách.

Giá trị lớn nhất của bàn thắng này nằm ở việc nó thay đổi hoàn toàn không khí trận đấu. Từ thế phải bám đuổi, Atletico chuyển sang trạng thái thi đấu tự tin hơn. Griezmann đưa bóng dội xà ngang, Lookman thêm một lần buộc Raya phải cứu thua, trong khi Arsenal bắt đầu thi đấu với tâm thế phải chống đỡ nhiều hơn là áp đặt thế trận như thông thường. Đây là sự khó chịu đã từng giúp đội bóng thủ đô Madrid loại Barca ở vòng tứ kết trước đó.

Atletico biến trận đấu thành cuộc chiến đúng chất Simeone

Không cần giành chiến thắng trong 90 phút, Atletico vẫn để lại dấu ấn rõ nét ở giai đoạn khốc liệt nhất của trận đấu. Họ làm đúng điều quen thuộc dưới thời Diego Simeone: biến một cuộc đấu chiến thuật thành bài kiểm tra về sức chịu đựng, sự lì lợm cùng khả năng phản ứng dưới áp lực. Arsenal có thể tiếc nuối vì tình huống phạt đền bị Var hủy ở cuối trận. Nhưng để mà nói về tổng thể, Atletico đã chơi tốt hơn và chỉ thiếu một chút may mắn để có được chiến thắng.

Đó là lý do tỷ số hòa này mang hai lớp ý nghĩa. Arsenal nắm lợi thế khi trận lượt về diễn ra trên sân nhà. Nhưng Atletico mới là đội rời sân với cảm giác họ đã tìm ra cách khiến đối thủ gặp khó. Trong những cặp bán kết như thế này, cảm giác đó nhiều khi quan trọng không kém kết quả.

Lượt về tại Emirates vì thế sẽ không chỉ là bài kiểm tra bản lĩnh của Atletico. Nó còn là câu hỏi lớn dành cho Arsenal: liệu họ có thể kiểm soát trận đấu suốt 90 phút, hay lại một lần nữa bị cuốn vào cuộc chiến đúng kiểu mà Simeone mong muốn? Nếu điều đó một lần nữa, nguy cơ về việc bị loại hoàn toàn có thể xảy ra với đại diện nước Anh.

Xem thêm
0
167 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Có những mối quan hệ trong bóng đá không bao giờ đi theo hướng “bình thường”. Giữa Henrikh Mkhitaryan và Jose Mourinho, mọi thứ thậm chí còn vượt xa mức căng thẳng.

Một ngày nọ, Mkhitaryan quyết định nói thẳng. Không vòng vo, không né tránh:
“Ông đã càm ràm suốt một năm rưỡi kể từ khi tôi đến Manchester United. Chưa một ngày nào ông dừng lại cả.”

Mourinho đáp lại theo cách rất… Mourinho:
“Mày tệ lắm, sống như ct vậy.”*

Không còn giữ được bình tĩnh, Mkhitaryan phản pháo ngay lập tức. Cuộc đối thoại nhanh chóng trượt khỏi mọi giới hạn chuyên nghiệp.

“Cút ngay đi! Tao không bao giờ muốn thấy mặt mày nữa.” – Mourinho kết thúc bằng một câu như chốt hạ.

Nhưng điều kỳ lạ nhất lại không nằm ở những cuộc cãi vã trực diện.

Trên sân tập, Mourinho gần như “biến mất” khỏi cuộc đời Mkhitaryan. Không nói chuyện. Không trao đổi. Im lặng đến mức lạnh lẽo. Thế nhưng, mỗi tối, điện thoại của Mkhitaryan lại sáng lên với cùng một tin nhắn WhatsApp:
“Miki, làm ơn rời đội đi.”

Lặp đi lặp lại. Ngày này qua ngày khác.

Cuối cùng, Mkhitaryan cũng chọn cách đáp lại theo kiểu của riêng mình: copy – paste một câu duy nhất:
“Tôi sẽ đi nếu có đội phù hợp. Không thì chờ đến hè.”

Mọi thứ kéo dài cho đến giữa tháng 1, khi thông điệp bắt đầu rõ ràng hơn:
“Miki, làm ơn rời đi, để tôi có thể mang Alexis Sanchez về.”

Lúc đó, người đại diện Mino Raiola đã vào cuộc. Và Mkhitaryan cũng không còn kiên nhẫn nữa:
“Tôi không đi đâu cả. Ông đừng nhắn tin nữa. Nếu muốn, hãy nói chuyện với Mino. Phiền thật đấy.”

Một cuộc đối đầu không chỉ trên sân, mà còn trong phòng thay đồ, trong những tin nhắn lúc nửa đêm — nơi mọi thứ dần trở nên… nực cười hơn là chuyên nghiệp.

Henrikh Mkhitaryan tiết lộ về quãng thời gian đầy căng thẳng với Jose Mourinho tại Manchester United.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật