Khởi đầu mới và dấu ấn cá nhân
Khi tiếp quản Tottenham, Thomas Frank mang theo kỳ vọng về một làn gió mới, không chỉ trong lối chơi mà còn ở văn hóa đội bóng. Khác với người tiền nhiệm Ange Postecoglou, Frank chủ động gặp gỡ toàn bộ nhân viên, giới thiệu bản thân và tạo dựng bầu không khí gia đình. Ông thường xuyên ghé thăm học viện, trò chuyện với phụ huynh, thậm chí rủ nhân viên chạy bộ buổi sáng. Những cử chỉ này được đánh giá cao, phản ánh nỗ lực xây dựng sự gắn kết nội bộ – điều từng giúp ông thành công tại Brentford.
Thực tế phức tạp tại Spurs và những rào cản vô hình
Tuy nhiên, môi trường Tottenham phức tạp hơn nhiều. Frank tiếp quản đội bóng vừa trải qua mùa giải tệ nhất kể từ 1977 nhưng lại là đương kim vô địch Europa League – một nghịch lý về tâm lý và động lực. Việc quản lý các ngôi sao quốc tế, những cá tính mạnh, là thử thách lớn. Dù được xem là bậc thầy quản lý nhân sự, Frank gặp khó khăn khi các cầu thủ như Djed Spence công khai thể hiện thái độ bất mãn, hay đội phó Micky van de Ven phớt lờ chỉ đạo. Những sự việc này cho thấy phong cách mềm mỏng của Frank chưa đủ sức kiểm soát phòng thay đồ nhiều cái tôi.
Giới hạn của sự thân thiện và nhu cầu thay đổi chiến lược
Tại Brentford, Frank được trợ lý Brian Riemer – người nghiêm khắc – cân bằng. Ở Spurs, với việc trợ lý Matt Wells sắp rời đi, Frank càng thiếu một “vai phản diện” để thiết lập kỷ luật. Ngoài ra, đội hình Spurs mất cân đối, thiếu ổn định ở tuyến giữa, khiến các tài năng trẻ phải xoay tua liên tục. Dù ban lãnh đạo vẫn ủng hộ Frank, rõ ràng ông cần điều chỉnh chiến lược lãnh đạo và bổ sung nhân sự phù hợp nếu muốn vượt qua khủng hoảng và xây dựng nền tảng bền vững cho Tottenham.