Năm 2013, trong cuốn tự truyện của mình, Andrea Pirlo đã lần đầu hé lộ bí mật đằng sau những cú đá phạt mang thương hiệu cá nhân, thứ đã làm nên tên tuổi của anh suốt sự nghiệp.
“Tôi là người Ý, nhưng trong tôi luôn tồn tại một phần chất Brazil. Pirlinho – nếu bạn thích, cứ gọi tôi như vậy. Khi thực hiện những cú đá phạt, tôi thậm chí còn suy nghĩ bằng tiếng Bồ Đào Nha,” Pirlo hóm hỉnh chia sẻ.
Anh khẳng định, chìa khóa then chốt nằm ở việc xem Juninho Pernambucano như hình mẫu lý tưởng. Pirlo đã dành hàng giờ nghiên cứu đàn anh, sưu tầm DVD, lục lại cả những bức ảnh cũ, chỉ để phân tích từng động tác nhỏ nhất. Qua đó, anh hiểu ra rằng kỹ thuật không phải món quà trời ban, mà là kết tinh của sự kiên nhẫn, bền bỉ và khổ luyện.
Pirlo bắt đầu mô phỏng theo Juninho, dù những ngày đầu gần như chỉ toàn thất bại. Cho đến khi anh nhận ra một chi tiết mang tính bước ngoặt: Juninho không sút bóng bằng cả bàn chân, mà chủ yếu dùng ba ngón chân để tạo điểm tiếp xúc. Chính kỹ thuật đặc biệt ấy đã giúp trái bóng đi theo quỹ đạo khó lường.
Khoảnh khắc “ngộ ra chân lý” ấy, theo lời Pirlo, lại đến trong một tình huống không thể đời thường hơn — khi anh đang ngồi trong nhà vệ sinh. Một chi tiết hài hước, nhưng cũng đủ cho thấy cảm hứng đôi khi đến từ những khoảnh khắc không ngờ nhất.