Những thảm họa nào khiến Leicester tụt dốc sau 10 năm lên đỉnh Ngoại hạng Anh?

U17 Việt Nam "bóp nghẹt" Malaysia: Hai lần vùi dập, đối thủ ngả mũ thán phục

Perez sắp sa thải Arbeloa: Real Madrid sẵn sàng nổ bom tấn ghế HLV hè này

Xuân Nam

Phòng thay đồ Chelsea: Im lặng đáng sợ sau “cú bay màu” của Rosenior

Việc Chelsea chấm dứt hợp đồng với Liam Rosenior sau chưa đầy bốn tháng cầm quân không chỉ phơi bày khủng hoảng thành tích mà còn lộ rõ vấn đề văn hóa phòng thay đồ. Điều gây chú ý nhất không nằm ở quyết định sa thải, mà ở phản ứng – chính xác hơn là sự im lặng tuyệt đối – từ các ngôi sao triệu đô của đội bóng.

Im lặng đối lập với thời Enzo Maresca

Khi Enzo Maresca bị sa thải hồi đầu tháng Giêng, mạng xã hội tràn ngập lời tri ân, cảm ơn từ các trụ cột Chelsea. Lần này, sau khi Liam Rosenior rời ghế, không một dòng chia sẻ, không một lời tạm biệt xuất hiện trên trang cá nhân của các cầu thủ đội một. Sự đối lập ấy cho thấy khoảng cách lớn giữa Rosenior và tập thể mà ông dẫn dắt trong 23 trận ngắn ngủi.

Phong độ thảm hại và khoảng cách với học trò

Dưới thời nhà cầm quân 41 tuổi, Chelsea trải qua chuỗi năm trận thua liên tiếp tại Ngoại hạng Anh, không ghi nổi một bàn thắng. Từ vị thế ứng viên dự Champions League, đội bóng thành London giờ đối mặt nguy cơ vắng mặt ở cúp châu Âu mùa tới nếu không có cú hích mạnh mẽ. Trong bối cảnh đó, Rosenior không tạo được sự gắn kết hay tôn trọng như người tiền nhiệm.

Kỷ luật cứng rắn và phòng thay đồ ngột ngạt

Một phần nguyên nhân nằm ở các quyết định kỷ luật và chiến thuật gây tranh cãi. Enzo Fernandez, người từng công khai ca ngợi Enzo Maresca, bị treo giò hai trận vì phát biểu thiếu tế nhị về tương lai. Sự rạn nứt giữa huấn luyện viên trưởng và các trụ cột giàu kinh nghiệm khiến phòng thay đồ trở nên nặng nề. Việc nhiều cầu thủ liên tục nhắc về Maresca như một cách ngầm phản đối triều đại mới đẩy cựu huấn luyện viên Strasbourg vào thế cô độc trước khi mất việc.

0
698 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Vinícius Júnior không còn là “viên ngọc thô”. Anh đã là một siêu sao.
Champions League, danh hiệu cá nhân, những màn trình diễn bùng nổ ở các trận cầu lớn — tất cả đều có đủ.

Nhưng vấn đề là:
Vinícius xuất sắc… không đồng nghĩa với Vinícius ổn định.

Có những trận, anh khiến cả hàng thủ đối phương trở thành trò cười.
Tốc độ, rê bóng, khả năng xuyên phá — gần như không thể cản.

Nhưng rồi ngay sau đó?
Một trận đấu mất hút.
Một trận dứt điểm vô hồn.
Một trận mà cái tên Vinícius chỉ tồn tại trên sơ đồ chiến thuật.

Đó là điều khiến anh khác với Ronaldo hay Messi.

Họ không chỉ hay.
Họ lặp lại sự xuất sắc đó mỗi tuần.

Còn Vinícius?
Anh vẫn là một cầu thủ của cảm hứng.

Câu hỏi lớn nhất lúc này không phải là “Vinícius giỏi không?”
Mà là:Vinícius có thể trở thành chuẩn mực không?

Tại Real Madrid, nơi từng sản sinh ra những biểu tượng định nghĩa cả một kỷ nguyên, tiêu chuẩn không phải là những khoảnh khắc bùng nổ.

Mà là sự thống trị kéo dài.

Và đúng lúc đó, một cái tên khác xuất hiện: Mbappé.
Một cầu thủ mang đến sự lạnh lùng, hiệu quả và tính “sản xuất bàn thắng” rõ ràng hơn.

So với Mbappé, Vinícius giống một nghệ sĩ.
Còn Mbappé giống một cỗ máy.

Và trong bóng đá đỉnh cao,
cỗ máy thường chiến thắng nghệ sĩ.

Vinícius Júnior đang đứng ở một ranh giới rất rõ:

Một bên là huyền thoại — nơi anh trở thành cầu thủ không thể thay thế

Một bên là “siêu sao giải trí” — người khiến khán giả bùng nổ, nhưng không kiểm soát được cả mùa giải

Anh đã đi rất xa.
Nhưng để bước thêm một bước nữa, anh cần nhiều hơn tốc độ và kỹ thuật.

Anh cần một thứ đơn giản nhưng tàn nhẫn: sự ổn định.

Vì ở Real Madrid,
bạn không được nhớ đến vì vài trận đấu lớn.

Bạn được nhớ đến vì cả một kỷ nguyên.

Xem thêm
0
147 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Vòng chung kết U17 châu Á 2026 chia làm 4 bảng, mỗi bảng 4 đội, tất cả đều đang ở vạch xuất phát với 0 điểm. U17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng U17 Hàn Quốc, U17 Yemen và U17 UAE. Các bảng còn lại quy tụ nhiều đối thủ mạnh như U17 Nhật Bản, U17 Ả Rập Saudi, U17 Uzbekistan, U17 Úc.

Các bảng đấu và đối thủ chính

Bảng A gồm U17 Ả Rập Saudi, U17 Tajikistan, U17 Thái Lan và U17 Myanmar. Bảng B có U17 Nhật Bản, U17 Indonesia, U17 Trung Quốc và U17 Qatar. Bảng C là nơi góp mặt của U17 Hàn Quốc, U17 Yemen, U17 Việt Nam và U17 UAE. Bảng D quy tụ U17 Uzbekistan, U17 Úc, U17 Ấn Độ và U17 Triều Tiên. Tất cả các đội đều chưa thi đấu, các chỉ số trận, thắng, hòa, thua, bàn thắng, bàn thua, hiệu số và điểm số đều đang là 0.

Luật xếp hạng vòng bảng

Ở vòng bảng, các đội được tính 3 điểm cho một trận thắng, 1 điểm cho một trận hòa và 0 điểm nếu thua. Khi bằng điểm, thứ tự ưu tiên lần lượt là: đối đầu trực tiếp giữa các đội liên quan, hiệu số bàn thắng trong các trận đối đầu, số bàn thắng trong các trận đối đầu, hiệu số bàn thắng toàn bảng, tổng số bàn thắng ghi được. Nếu hai đội bằng điểm gặp nhau ở lượt cuối, có thể phân định bằng loạt sút luân lưu. Sau đó mới đến điểm fair-play dựa trên thẻ phạt, cuối cùng là bốc thăm.

Tấm vé vào tứ kết

Hai đội đứng nhất và nhì mỗi bảng sẽ giành quyền vào tứ kết, tổng cộng 8 đội đi tiếp. Với U17 Việt Nam, mục tiêu trước mắt là cạnh tranh một trong hai vị trí dẫn đầu bảng C với U17 Hàn Quốc, U17 Yemen và U17 UAE theo đúng các tiêu chí xếp hạng đã được ấn định.

Xem thêm
0
3,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Giờ đây, khi mùa giải chỉ còn vài vòng, Arteta đứng trước yêu cầu quan trọng hơn mọi chiêu thức tâm lý: giúp Arsenal chơi với sự tự do. Đội bóng mang dáng vẻ của tập thể quá lo nghĩ về sai lầm. Họ kiểm soát tốt, tổ chức tốt, nhưng đôi khi thiếu sự phóng khoáng để tạo đột biến, trong bối cảnh hiệu số bàn thắng có thể quyết định tất cả.

Sức bật suy giảm của bộ ba tấn công

Mùa 2022-2023, khi Arsenal dẫn đầu tới 248 ngày, Martin Odegaard và Gabriel Martinelli cùng ghi 15 bàn ở giải, Bukayo Saka có 14 bàn. Bộ ba này mang lại sức sống và tính bùng nổ lớn. Mùa này, tổng đóng góp của họ giảm mạnh, một phần vì chấn thương, một phần vì phong độ không ổn định. Nếu Saka tiếp tục bị ảnh hưởng bởi chấn thương gót Achilles, gánh nặng sẽ dồn lên Odegaard và Martinelli.

Bài toán Eberechi Eze và trung phong

Eberechi Eze được xem là nhân tố cần được trao niềm tin nhiều hơn. Quyết định rút anh ra trước Manchester City, ngay sau cú sút dội cột dọc, gây nhiều thắc mắc. Trong đội hình Arsenal hiện tại, Eze là mẫu cầu thủ hiếm hoi có thể mở khóa trận đấu bằng kỹ thuật cá nhân và sự sáng tạo, nhất là khi hệ thống bế tắc. Trên hàng công, Arteta vừa cất Viktor Gyokeres, chân sút số một của đội tại Ngoại hạng Anh với 12 bàn, lên ghế dự bị. Dù tiền đạo người Thụy Điển có dấu hiệu tiến bộ, Arsenal tấn công mượt hơn khi Havertz đá cao nhất, liên kết lối chơi tốt, di chuyển rộng, tạo không gian cho tuyến hai. Nhưng Havertz lại bộc lộ hạn chế dứt điểm với hai cơ hội ngon ăn bị bỏ lỡ trước Manchester City.

Cá tính Arteta và sức nặng thời khắc quyết định

Gyokeres mạnh trong vòng cấm nhưng thiếu kết nối, Havertz chơi đồng đội hơn nhưng chưa phải tay săn bàn thực thụ. Việc kết hợp cả hai từng không hiệu quả, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Arteta có thể phải dũng cảm thử lại. Áp lực với ông còn đến từ chính cá tính. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha nổi tiếng cuồng công việc, thường bắt đầu ngày mới từ 5 giờ 30, sự căng thẳng đôi khi lộ rõ ngoài đường biên và có thể truyền cảm giác lo âu sang cầu thủ. Trong khi đó, Pep Guardiola sở hữu kinh nghiệm vượt qua thời khắc quyết định lớn hơn rất nhiều. Arteta cũng chưa chiếm cảm tình rộng rãi khi kín tiếng trong họp báo và đôi lúc đưa ra thông điệp phản tác dụng, như lời kêu gọi cổ động viên “mang bữa trưa đến sân” trước trận thua Bournemouth. Những chi tiết nhỏ ấy khiến hình ảnh Arteta trở nên phức tạp hơn.

Xem thêm
0
79 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

U17 Việt Nam đánh bại U17 Malaysia trong trận chung kết để lên ngôi vô địch, khép lại giải đấu bằng màn trình diễn thuyết phục. Trận chung kết được khán giả Đông Nam Á theo dõi sát sao, với rất nhiều bình luận ấn tượng dành cho đoàn quân của huấn luyện viên Cristiano Roland trên các nền tảng mạng xã hội.

Người Malaysia ghen tị với cách đá của U17 Việt Nam

Tài khoản Hafiz Awang từ Malaysia thừa nhận cảm giác “ghen tị” khi xem U17 Việt Nam thi đấu. Anh đặt câu hỏi: “Xem U17 Việt Nam mà ghen tị quá.. Làm thế nào để đội tuyển Malaysia đá giống Việt Nam?”. Một tài khoản Malaysia khác, Tmzul Fadli, cũng không né tránh sự chênh lệch: “Tôi cảm thấy các cầu thủ Việt Nam mạnh hơn Malaysia. Đó là sự thật mà chúng tôi phải thừa nhận”.

Từ mỉa mai tỉ số đến niềm tin vào bóng đá Việt Nam

Tài khoản Red Silencer chọn cách bình luận có phần mỉa mai khi nhắc lại hai lần đối đầu gần nhất giữa hai đội: “Đội Malaysia có sự tiến bộ rất nhiều trong thời gian ngắn, từ 4-0 xuống còn 3-0”. Trong khi đó, tài khoản Wijesundara CJ, sau khi theo dõi U17 Việt Nam xuyên suốt giải, dành lời khen đặc biệt: “Đội mới nổi này thật tuyệt vời! Họ thống trị các đối thủ ngay từ đầu thực sự rất tuyệt vời. Không nghi ngờ gì nữa, 2026 sẽ là năm vàng cho bóng đá Việt Nam”.

Hành trình bất bại và điểm nhấn trận chung kết

U17 Việt Nam khép lại giải đấu với hành trình bất bại, thắng 4 trận, hòa 1 trận rồi đăng quang vô địch. Những lời khen từ khán giả khu vực và người hâm mộ trong nước được xem như phần thưởng xứng đáng cho tập thể của huấn luyện viên Cristiano Roland. Trận chung kết khép lại với chiến thắng 3-0 trước U17 Malaysia, là điểm nhấn nổi bật trong hành trình lên ngôi của U17 Việt Nam.

Xem thêm
0
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Cả Tây Ban Nha mấy ngày qua xôn xao vì chấn thương của Lamine Yamal. Nhiều người lo Barca sẽ trật nhịp chiến thắng đúng đoạn nước rút La Liga. Nhưng diễn biến thực tế cho thấy nỗi lo ấy… thừa, bởi Real Madrid mùa này không đủ năng lực cạnh tranh. Gọi là cuộc đua song mã, nhưng Real Madrid giống “ngựa què” chạy với “chiến mã”, chỉ là đối trọng trên danh nghĩa, không xứng đứng chung mâm với Barca.

Trận hòa Betis phơi bày sự yếu kém

Trận hòa 1-1 trước Betis là minh chứng rõ nhất cho sự “ối dồi ôi” của thầy trò HLV Alvaro Arbeloa. Trong bối cảnh Barca khủng hoảng hàng công, “mũi đinh ba” Raphinha – Lamine Yamal – Robert Lewandowski gặp vấn đề, Real Madrid lẽ ra phải tận dụng triệt để cơ hội rút ngắn khoảng cách. Thế nhưng trên sân La Cartuja, không thấy bản lĩnh, sự lì lợm của một kẻ săn danh hiệu, cũng chẳng thấy chút khí chất nào của ứng viên vô địch.

Đá như diễn kịch, quên cả lời thoại

Trước Betis, Real Madrid chơi thiếu sinh khí, thiếu định hướng, thậm chí thiếu cả niềm vui chơi bóng. Họ giống một diễn viên bước lên sân khấu diễn kịch nhưng quên lời thoại, cố gồng mình diễn cho hết vai rồi nhận lại toàn “gạch đá”. Trong bối cảnh ấy, Barca chỉ cần thắng Getafe đêm nay (25/4) và vượt qua Osasuna ở vòng 34 là sẽ đăng quang La Liga. Khi đó, trận El Clasico vòng 35 nhiều khả năng chỉ còn lại hình ảnh kinh điển: cầu thủ Real Madrid đứng xếp hàng vỗ tay chúc mừng tân vương.

Xem thêm
0
47 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật