Man United nhắm HLV Nagelsmann: Cú lật ghế ngoạn mục chờ được thực hiện sau World Cup 2026?

Chiến thuật 4-2-3-1 trở lại: Ngôi sao nào sẽ đánh mất chỗ đứng dưới thời Michael Carrick?

Tứ kết U23 Việt Nam - U23 UAE: Chiến thần Đông Nam Á! Đại Bác lại nổ vang!

Tuấn Kiệt

Nhìn lại 10 HLV tạm quyền tệ nhất lịch sử EPL: Shearer góp mặt, Rangnick - Lampard chiếm sóng

Việc bổ nhiệm một huấn luyện viên tạm quyền đôi khi có thể tạo ra cú hích tinh thần, giúp đội bóng vượt qua giai đoạn khủng hoảng. Tuy nhiên, trong không ít trường hợp, phương án “chữa cháy” này lại khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn: phòng thay đồ rệu rã, lối chơi rối loạn và thành tích lao dốc không phanh. Dưới đây là 10 cái tên tiêu biểu cho những nhiệm kỳ tạm quyền đáng quên nhất trong lịch sử Premier League, nơi kỳ vọng càng lớn thì thất vọng để lại càng sâu.

Ryan Mason

Tottenham từng gây nhiều tranh cãi khi sa thải Jose Mourinho ngay trước thềm chung kết League Cup 2021 và trao quyền dẫn dắt cho Ryan Mason – một lựa chọn còn quá trẻ và thiếu kinh nghiệm ở thời điểm đó. Spurs dưới tay Mason không chơi quá tệ, nhưng cũng không tạo được dấu ấn rõ ràng và cuối cùng để thua Manchester City 0-1 trong trận chung kết.

Điều khiến quyết định này trở nên đáng tiếc là Tottenham sẽ không bao giờ biết Mourinho có thể làm được gì nếu ông được cầm quân ở Wembley. Trên thực tế, Mason giành được 4 chiến thắng trong 6 trận cuối mùa, một thành tích không đến nỗi thảm họa. Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn để cứu vãn một mùa giải vốn đã đầy bất ổn từ trước đó.

Les Reed

Sẽ là không công bằng nếu đổ toàn bộ trách nhiệm cho Les Reed về việc Charlton Athletic xuống hạng ở mùa giải 2006/07, bởi đội bóng này đã khởi đầu mùa giải rất tệ dưới thời Iain Dowie và phần lớn thời gian phải vật lộn ở nhóm cuối bảng.

Dẫu vậy, giai đoạn Reed nắm quyền giữa mùa lại trở thành “điểm gãy” nghiêm trọng. Trong 7 trận dẫn dắt, ông để thua 5 trận, chỉ giành trung bình 0,57 điểm mỗi trận. Khi Alan Pardew được bổ nhiệm vào tháng 12, Charlton chơi khởi sắc hơn và kết thúc mùa giải chỉ kém nhóm an toàn 4 điểm. Nói cách khác, nếu không có quãng thời gian sa sút ấy, Charlton hoàn toàn có cơ hội trụ lại Premier League.

Eric Black

Eric Black được giao nhiệm vụ lèo lái Aston Villa trong những vòng đấu cuối của mùa giải 2015/16 – một mùa giải mà mọi thứ gần như đã đổ vỡ từ rất sớm. Black không phải là nguyên nhân trực tiếp khiến Villa xuống hạng, nhưng nhiệm kỳ tạm quyền của ông góp phần khiến cái kết trở nên u ám và cam chịu hơn.

Thành tích nói lên tất cả: 7 trận cầm quân, hòa 1 và thua tới 6, trung bình chỉ đạt 0,14 điểm mỗi trận. Với một tập thể đã mất phương hướng, Aston Villa rơi xuống Championship như một kết cục gần như đã được báo trước.

Alan Shearer

Nếu phải chỉ ra những người chịu trách nhiệm chính cho việc Newcastle United xuống hạng mùa 2008/09, Alan Shearer có lẽ không nằm trong nhóm đầu tiên. Dù vậy, thực tế vẫn rất phũ phàng: Newcastle khi ấy hoàn toàn có cơ hội tự cứu mình, và Shearer – biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử CLB – đã không thể tạo nên phép màu.

Trong 8 trận nắm quyền, Shearer chỉ giành được duy nhất 1 chiến thắng. Newcastle kết thúc mùa giải với đúng 1 điểm ít hơn Hull City, đội đứng thứ 17. Hoàn cảnh khó khăn là có thật, nhưng việc xuống hạng không phải điều hoàn toàn bất khả kháng như nhiều người vẫn nghĩ.

Cristian Stellini

Premier League từng chứng kiến hơn 500 huấn luyện viên (tính cả tạm quyền) cầm quân, nhưng hiếm ai tạo cảm giác thiếu sẵn sàng như Cristian Stellini – trợ lý cũ của Antonio Conte khi được Tottenham trao quyền tạm thời.

Mọi thứ sụp đổ rất nhanh chỉ trong 4 trận ngắn ngủi và hỗn loạn, đỉnh điểm là thất bại muối mặt 1-6 trước Newcastle. Trận thua này khiến Stellini lập tức bị sa thải. Ryan Mason được gọi trở lại, nhưng những tổn thất về tinh thần và thế trận mà giai đoạn Stellini để lại là quá lớn để có thể khắc phục ngay lập tức.

Frank Lampard

Nếu xét nhiệm kỳ đầu tại Chelsea trong bối cảnh CLB bị cấm chuyển nhượng và chịu nhiều xáo trộn dưới thời Roman Abramovich, Frank Lampard không thể bị xem là thảm họa. Tuy nhiên, ở lần trở lại Stamford Bridge với vai trò huấn luyện viên tạm quyền, hình ảnh của Lampard thực sự lạc lối.

Hai thất bại 0-2 trước Real Madrid tại Champions League đã khép lại mùa giải 2022/23 đầy thất vọng của Chelsea – mùa giải tệ nhất của họ trong kỷ nguyên Premier League. Dưới thời Lampard (tạm quyền), Chelsea thi đấu 11 trận nhưng chỉ thắng 1, hòa 2 và thua tới 8. Đây là chuỗi kết quả cho thấy rõ nhiệm kỳ “chữa cháy” này đã phản tác dụng như thế nào.

John Carver

Mùa giải 2014/15 của Newcastle United giống như một chuyến tàu lượn cảm xúc. Đội bóng không thắng 7 trận đầu mùa, sau đó bất ngờ thắng liền 5 trận để vươn lên vị trí thứ 5 vào cuối tháng 11 – chuỗi trận chiếm một nửa tổng số chiến thắng của cả mùa.

Sau Giáng sinh, Alan Pardew ra đi và John Carver tiếp quản. Những gì diễn ra sau đó là một giai đoạn u ám, với chuỗi 8 trận thua liên tiếp vào mùa xuân năm 2015. Newcastle may mắn trụ hạng, nhưng giai đoạn này được xem là mồi lửa cho sự sa sút kéo dài, dẫn tới việc họ rớt hạng ngay mùa giải sau đó.

Ralf Rangnick

Manchester United mùa 2021/22 gặp vấn đề ở mọi tầng nấc, không chỉ riêng huấn luyện viên. Sự thẳng thắn của Ralf Rangnick, đặc biệt với câu nói nổi tiếng rằng CLB cần “phẫu thuật tim hở”, từng gây chú ý lớn vì vừa thẳng thắn, vừa có phần đúng thực tế. Tuy nhiên, những phát biểu ấy nhanh chóng bị lu mờ bởi kết quả trên sân.

Rangnick phải chịu trách nhiệm lớn khi Man United kết thúc mùa giải với số điểm thấp nhất trong lịch sử Premier League của CLB tại thời điểm đó. Tỷ lệ thắng 37% cũng là thấp nhất trong kỷ nguyên hiện đại của đội bóng. Càng trớ trêu hơn khi Man United lần lượt xếp thứ 2 và thứ 3 ở các mùa trước và sau nhiệm kỳ của Rangnick, khiến quãng thời gian ông nắm quyền càng trở nên lạc nhịp và khó biện minh.

Terry Connor

Trong ký ức của nhiều người hâm mộ, Terry Connor gắn liền với hình ảnh bất lực trong những buổi phỏng vấn sau trận, khi Wolves liên tiếp thất bại và chìm sâu vào khủng hoảng ở mùa 2011/12. Khi nhìn lại các con số, cảm giác ấy hoàn toàn có cơ sở.

Connor thay Mick McCarthy vào cuối tháng 2, trong bối cảnh Wolves đang đua trụ hạng quyết liệt với QPR và Blackburn. Tuy nhiên, dưới thời ông, Wolves không thắng nổi một trận nào trong 13 vòng đấu còn lại. Đội bóng kết thúc mùa giải ở vị trí bét bảng, chỉ giành được 4 điểm trên tối đa 39 điểm ở giai đoạn quyết định – một cái kết thực sự bi kịch.

Joe Kinnear

Kỷ nguyên Newcastle United dưới thời Mike Ashley vốn đã nổi tiếng vì sự hỗn loạn, và Joe Kinnear chính là một lát cắt tiêu biểu cho giai đoạn ấy. Vụ chửi thề tai tiếng của Kinnear nhắm vào nhà báo Simon Bird (Daily Mirror) ngay trong buổi họp báo ra mắt dường như đã báo trước một nhiệm kỳ đầy xấu hổ và rối ren.

Kinnear được xem là người đã đưa Newcastle chạm tới đáy sâu nhất dưới thời Ashley. Và chỉ riêng việc khiến CLB rơi vào trạng thái tồi tệ nhất trong một kỷ nguyên vốn đã hỗn loạn, cũng đủ để Joe Kinnear đứng đầu danh sách những huấn luyện viên tạm quyền tệ nhất lịch sử Premier League.

0
475 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Văn Phong

Garnacho – điểm sáng hiếm hoi
Trong bối cảnh Chelsea gặp nhiều khó khăn về lực lượng, sự xuất hiện của Alejandro Garnacho từ băng ghế dự bị trước Arsenal đã mang lại làn gió mới cho hàng công. Chỉ vài phút sau khi vào sân, cầu thủ người Argentina đã ghi bàn rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2, thể hiện sự lạnh lùng và kỹ năng dứt điểm ấn tượng. Anh tiếp tục ghi thêm một bàn nữa ở phút 75, giúp Chelsea nuôi hy vọng lội ngược dòng.

Khởi đầu không suôn sẻ tại Chelsea
Trước trận đấu này, Garnacho chưa thực sự để lại dấu ấn kể từ khi chuyển đến từ MU, chỉ ghi được 4 bàn thắng cho Chelsea ở các đấu trường khác nhau. Tuy nhiên, màn trình diễn xuất sắc trước Arsenal đã giúp anh ghi điểm trong mắt HLV Rosenior, mở ra cơ hội được đá chính nhiều hơn trong thời gian tới.

Những vấn đề cố hữu của Chelsea
Dù Garnacho tỏa sáng, Chelsea vẫn bộc lộ nhiều điểm yếu, đặc biệt là khả năng phòng ngự các tình huống cố định. Việc thiếu vắng hàng loạt trụ cột như Cole Palmer, Reece James, Moises Caicedo, Liam Delap và Malo Gusto càng khiến đội bóng gặp khó khăn trong việc duy trì sự ổn định và chắc chắn ở tuyến dưới.

Hy vọng cho tương lai
Dù thất bại, tinh thần chiến đấu của các cầu thủ trẻ như Garnacho là tín hiệu tích cực cho Chelsea. Nếu HLV Rosenior có thể khắc phục những điểm yếu phòng ngự và tận dụng tối đa tiềm năng của các tài năng trẻ, Chelsea hoàn toàn có thể trở lại mạnh mẽ ở những trận đấu tiếp theo.

Xem thêm
0
186 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Hành trình chưa trọn vẹn
Dù đã giành mọi vinh quang ở cấp câu lạc bộ, Mohamed Salah vẫn chưa thể chạm tay vào chiếc cúp vô địch châu Phi cùng đội tuyển Ai Cập. Sau thất bại trước Senegal ở bán kết AFCON 2025, đây đã là lần thứ năm Salah không thể vượt qua đối thủ này trong sáu lần đối đầu gần nhất. Nỗi khát khao của Salah được thể hiện rõ qua phát biểu: “Không một ai ở đất nước này muốn giành danh hiệu này hơn tôi”.

Vai trò thay đổi, bản lĩnh không đổi
Theo thời gian, Salah đã chuyển mình từ một cầu thủ chạy cánh lắt léo thành trung tâm của lối chơi phản công của Ai Cập. Dù không còn những pha đi bóng ngoạn mục như năm 2017, anh vẫn là điểm tựa lớn nhất của đội tuyển với những bàn thắng quan trọng, góp công lớn đưa Ai Cập vào chung kết các năm 2017, 2021 và bán kết năm nay.

Cơ hội cuối cùng vẫn còn
Khi AFCON tiếp theo diễn ra vào năm 2027, Salah sẽ bước sang tuổi 35. Tuy nhiên, với nền tảng thể lực và khát vọng hiện tại, anh hoàn toàn có thể tiếp tục góp mặt và nuôi hy vọng chinh phục danh hiệu còn thiếu duy nhất trong sự nghiệp lẫy lừng của mình. Giấc mơ của Salah vẫn chưa khép lại.

Xem thêm
0
110 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Gương mặt quen thuộc với U23 Việt Nam
Trận tứ kết giữa U23 Việt Nam và U23 UAE tại VCK U23 châu Á 2026 sẽ được điều khiển bởi trọng tài người Iran, ông Heydari Payam. Đây không phải là cái tên xa lạ với thầy trò HLV Kim Sang-sik, bởi chính ông từng bắt chính trong chiến thắng 2-1 của U23 Việt Nam trước U23 Kyrgyzstan ở vòng bảng. Ở trận đấu đó, quyết định thổi phạt đền của ông Payam đã giúp đội bóng áo đỏ mở tỷ số, để lại ấn tượng về sự công tâm và dứt khoát.

Phong cách cầm còi rắn tay
Tuy nhiên, sự nghiêm khắc của trọng tài sinh năm 1987 này cũng khiến nhiều người lo lắng. Theo thống kê từ Transfermarkt, chỉ riêng mùa giải 2025/2026, ông đã rút ra tới 73 thẻ vàng và 2 thẻ đỏ sau 16 trận, trung bình gần 5 thẻ vàng mỗi trận. Điều này cho thấy ông không khoan nhượng với các hành vi phạm lỗi hay phản ứng thái quá, đòi hỏi các cầu thủ phải giữ kỷ luật tối đa.

Thách thức cho U23 Việt Nam
Với tính chất căng thẳng của một trận knock-out, sự nghiêm khắc của ông Payam sẽ là thử thách lớn cho U23 Việt Nam, nhất là khi đã có 7 cầu thủ nhận thẻ vàng chỉ sau 3 trận vòng bảng. Việc hạn chế va chạm không cần thiết và tuân thủ đấu pháp sẽ là chìa khóa để thầy trò HLV Kim Sang-sik vượt qua thử thách này.

Xem thêm
0
79 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Theo kết quả bốc thăm mới diễn ra cách đây ít phút, ĐT Việt Nam với tư cách là những nhà ĐKVĐ sẽ nằm ở bảng A cùng với Indonesia. Các đối thủ còn lại của chúng ta sẽ lần lượt là Singapore, Campuchia và đội bóng vượt qua vòng loại.

Trong khi đó, ở bảng B, Thái Lan sẽ đại chiến Malaysia, Philippines và Myanmar.

Xem thêm
1
329 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Thư

Trận cầu căng thẳng ngoài dự đoán
Bán kết Cúp các quốc gia châu Phi (AFCON) giữa Senegal và Ai Cập đã diễn ra với kịch tính vượt ngoài mong đợi của người hâm mộ. Thay vì những pha bóng đẹp mắt, trận đấu lại trở thành tâm điểm chú ý bởi màn va chạm nảy lửa giữa hai ngôi sao từng sát cánh tại Liverpool: Mohamed Salah và Sadio Mane. Sự kiện này đã làm lu mờ mọi diễn biến chuyên môn trên sân.

Pha phạm lỗi gây tranh cãi
Cao trào của trận đấu đến ở phút 40, khi Salah có pha phạm lỗi trực tiếp với Mane trong nỗ lực ngăn chặn một đợt tấn công nguy hiểm. Điều khiến dư luận bức xúc là trọng tài chính không rút thẻ cảnh cáo cho Salah, dù tình huống này đủ nghiêm trọng để bị phạt. Quyết định này đã châm ngòi cho một cuộc đối đầu căng thẳng giữa hai ngôi sao.

Xô xát giữa hai biểu tượng bóng đá châu Phi
Ngay sau tiếng còi, không khí trên sân Tangier Grand trở nên hỗn loạn. Salah và Mane lao vào nhau, không ngần ngại xô đẩy, to tiếng, tạo nên một màn “kéo co” cả về thể chất lẫn tinh thần. Các cầu thủ hai đội và trọng tài phải rất vất vả mới có thể tách hai ngôi sao này ra, giúp trận đấu tiếp tục.

Kết quả và dư âm
Kết thúc 90 phút, Sadio Mane là người chiến thắng khi dẫn dắt Senegal vượt qua Ai Cập với tỷ số 1-0, chấm dứt giấc mơ vô địch của Salah. Tuy nhiên, hình ảnh hai biểu tượng lớn nhất của bóng đá châu Phi xô xát trên sân chắc chắn sẽ còn gây tranh cãi trong thời gian tới.

Xem thêm
0
3,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật