Đừng quên, Fletcher chỉ là HLV tạm quyền của MU trong vài trận
Trận thua 1-2 trước Brighton ngay tại Old Trafford ở vòng 3 FA Cup đêm qua không đơn thuần là một thất bại về mặt tỷ số. Đó giống như một lát cắt phơi bày trọn vẹn thực trạng đáng báo động của Manchester United lúc này: một tập thể rời rạc, thiếu niềm tin, thiếu bản sắc và quan trọng hơn cả là thiếu một con đường ổn định để bám víu. Brighton ghi hai bàn nhờ Brajan Gruda và Danny Welbeck, MU chỉ gỡ được một bàn muộn của Benjamin Šeško trước khi mọi hy vọng tắt hẳn bởi tấm thẻ đỏ ở cuối trận. Nhưng điều đọng lại sau tiếng còi mãn cuộc không nằm ở bảng tỷ số, mà ở cảm giác quen thuộc đến đáng sợ: MU lại thêm một lần bế tắc trên nhiều phương diện.
Mọi thứ không chỉ dừng lại ở trận thua Brighton
Sau trận đấu, Darren Fletcher thẳng thắn thừa nhận đội bóng đang “mong manh”, thiếu năng lượng, thiếu sự kết nối và không có được nhịp chơi ổn định. Đó là một đánh giá rất đúng với những gì diễn ra trên sân. Tuy nhiên, cũng từ đây cần nhìn rõ một điều: đổ hết trách nhiệm lên vai Fletcher là không công bằng. Ông chỉ là HLV tạm quyền, được đưa lên trong thế bị động, không phải người xây dựng đội hình, không phải người lựa chọn chiến thuật dài hạn, càng không phải người quyết định con đường mà MU đã và đang đi.
Căn nguyên sâu xa hơn nằm ở một vấn đề đã tồn tại suốt hơn một thập kỷ: văn hóa sa thải huấn luyện viên vô tội vạ. Kể từ khi Sir Alex Ferguson rời ghế vào năm 2013, MU đã trải qua hơn 10 đời HLV, cả chính thức lẫn tạm quyền. Mỗi triều đại mới đều bắt đầu bằng những lời hứa hẹn về tái thiết, làn gió mới, dự án dài hơi, để rồi kết thúc trong sự vội vàng và dang dở. Hệ quả là đội bóng chưa bao giờ có đủ thời gian để hoàn thiện một chu kỳ chiến thuật trọn vẹn, cũng chưa bao giờ thực sự xây dựng được một bản sắc ổn định.
Trường hợp của Ruben Amorim là ví dụ mới nhất và điển hình nhất. Ông bị sa thải sau 14 tháng, sau một mùa hè MU đầu tư rất mạnh tay cho đội hình hiện tại để phục vụ hệ thống 3-4-3 mà chính Amorim theo đuổi. Mùa hè 2025, MU chi khoảng 200 triệu bảng để mang về những cái tên như Benjamin Šeško, Matheus Cunha và Bryan Mbeumo. Riêng Šeško là thương vụ có tổng giá trị lên tới 85 triệu euro, Cunha có mức phí 62,5 triệu bảng, còn Mbeumo là 70 triệu bảng. Đây không phải những bản hợp đồng ngẫu nhiên, mà được tuyển chọn để phù hợp với cách vận hành, cách di chuyển và cấu trúc tấn công mà Amorim xây dựng.
Thế nhưng, khi dự án còn chưa kịp định hình rõ nét, MU lại “đập đi xây lại” thêm một lần nữa. Amorim ra đi, chiến thuật thay đổi, sơ đồ cũng bị điều chỉnh, và những cầu thủ vừa được mua về lập tức rơi vào trạng thái lạc nhịp. Trận hòa 2-2 với Burnley là dấu hiệu đầu tiên: MU cầm bóng nhiều, tạo ra không ít cơ hội, nhưng chơi thiếu mạch lạc và không thể kết liễu đối thủ. Đến trận gặp Brighton, sự lạ lẫm càng bộc lộ rõ hơn. Các mảng miếng tấn công rời rạc, những cầu thủ như Šeško, Cunha không còn phát huy được những điểm mạnh nhất của họ như một vài thời điểm dưới thời Amorim trước đây. Đó không phải vấn đề về chất lượng cá nhân, mà là hệ quả trực tiếp của việc thay đổi hệ thống giữa chừng.
Đừng đổ trách nhiệm lên đầu Fletcher, bởi ông không có lỗi
Trong bối cảnh đó, Fletcher gần như chỉ có thể “chữa cháy”. Ông không có giai đoạn tiền mùa giải, không có thời gian, cũng không có đủ quyền lực để tái cấu trúc đội bóng. Yêu cầu dành cho ông chỉ đơn giản là giữ cho con tàu không trật bánh quá nhanh trước khi ban lãnh đạo tìm kiếm được một người xứng đáng hơn. Vì thế, mọi sự chỉ trích hướng vào Fletcher thực chất là đang né tránh câu hỏi quan trọng hơn: ai đã đặt MU vào tình thế này? Đó chắc chắn phải là ban lãnh đạo, là Sir Jim và nhà INEOS.
Thực tế, sau thất bại trước Brighton, MU đã chính thức dừng bước ở cả FA Cup lẫn Carabao Cup, lần đầu tiên bị loại sớm ở hai cúp quốc nội kể từ đầu thập niên 1980. Mục tiêu còn lại chỉ là Premier League, nơi họ đang đứng thứ 7 và vẫn còn hy vọng đua suất dự cúp châu Âu khi khoảng cách với nhóm phía trên không quá lớn. Tuy nhiên, ngay cả mục tiêu ấy lúc này cũng mang tính cầm cự nhiều hơn là tham vọng. Ban lãnh đạo đang cân nhắc các phương án HLV tạm quyền tiếp theo, trong khi đội bóng chuẩn bị bước vào những trận đấu áp lực cao như derby Manchester.
MU có thể làm gì trong tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan” hiện tại?
Xa hơn, câu chuyện của MU không còn là chuyện một trận thua, một huấn luyện viên hay một kỳ chuyển nhượng. Vấn đề nằm ở tư duy quản trị. Nếu tiếp tục sa thải HLV khi dự án chưa kịp thành hình, nếu tiếp tục mua cầu thủ theo triết lý của người hôm nay rồi buộc họ phải đá theo triết lý của người khác vào ngày mai, MU sẽ còn loay hoay rất lâu. Có thể là 4 năm, 5 năm, thậm chí lâu hơn nữa. Không có con đường tắt cho một đội bóng đã tự trói mình trong vòng luẩn quẩn suốt hơn 10 năm qua.
MU chỉ có thể thay đổi khi chấp nhận trả giá cho sự ổn định: kiên nhẫn với một hướng đi, chấp nhận những cú ngã trong ngắn hạn để xây dựng nền móng dài hạn. Còn nếu văn hóa “trảm tướng để xoa dịu dư luận” vẫn tiếp diễn, thì dù HLV nào đến, dù có chi thêm bao nhiêu tiền nữa, Old Trafford vẫn sẽ tiếp tục chứng kiến những đêm thất vọng quen thuộc như trận thua Brighton vừa qua.