Vừa thắng Arsenal, HLV Carrick đã phải dừng phỏng vấn đi gặp chủ tịch MU: Có điều gì bí ẩn phía sau?

Ronaldo dự đoán chuẩn: Carrick lên ghế nóng, MU đổi vận thần kỳ!

Matheus Cunha: Từ sự hoài nghi đến màn trình diễn bùng nổ cảm xúc trước Arsenal tại Emirates

Tuấn Kiệt

Matheus Cunha: Từ sự hoài nghi đến màn trình diễn bùng nổ cảm xúc trước Arsenal tại Emirates

Những khó khăn ban đầu của Cunha tại Man Utd

Matheus Cunha đến Manchester United như một lời khẳng định cho tham vọng vươn tầm thành ngôi sao hàng đầu thế giới. Tháng 6/2025, MU kích hoạt điều khoản giải phóng trị giá 62,5 triệu bảng để đưa anh rời Wolves, ký hợp đồng 5 năm kèm tùy chọn gia hạn thêm 1 năm, với mức lương được truyền thông Anh tiết lộ vào khoảng 150.000 bảng mỗi tuần. Đó là một thương vụ lớn, đi kèm kỳ vọng cũng lớn không kém. Nhưng trớ trêu thay, hào quang của một “bom tấn” lại mở ra giai đoạn khởi đầu đầy va đập với chính Cunha: anh phải học cách thích nghi với nhịp độ chơi bóng ở môi trường mới, với vai trò không cố định và cả áp lực đặc thù tại Old Trafford. Dù vậy, tất cả giờ đây đã được xóa bỏ, khi ngôi sao Brazil ngày càng chứng minh mình là thương vụ xứng đáng đến "từng xu" với đội chủ sân Old Trafford.

Điều Cunha mang đến cho Man Utd không chỉ là những bàn thắng

Giá trị cốt lõi của Cunha không nằm ở hình ảnh một trung phong đứng yên trong vòng cấm chờ bóng. Anh là mẫu cầu thủ tấn công đa năng, có thể đá tiền đạo cắm, hộ công hoặc lệch trái, liên tục di chuyển khỏi khu vực trung vệ để nhận bóng, kéo người theo và tạo khoảng trống cho hệ thống. Lối chơi lùi sâu liên kết, xoay người thoát pressing rồi dẫn bóng trực diện giúp MU có thêm một phương án thoát áp lực ở trung tuyến, đặc biệt khi đối thủ tổ chức khối phòng ngự tầm trung hoặc pressing cao.

Những con số thống kê mùa này phản ánh rõ vai trò ấy. Cunha đã ghi 5 bàn thắng, đạt xG 5,03, thi đấu 1.416 phút, thực hiện 505 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 82%. Đây là những dữ liệu cho thấy anh không chỉ tồn tại để dứt điểm, mà còn tham gia trực tiếp vào cấu trúc triển khai bóng của đội. Bên cạnh đó, Cunha còn đóng góp 2 pha kiến tạo sau 19 trận Premier League, khẳng định ảnh hưởng toàn diện tại nửa đỏ thành Manchester.

Màn thể hiện đỉnh cao nhất của Cunha tại Emirates trước Arsenal

Tất cả được đẩy lên đỉnh điểm trong đêm cảm xúc tại Emirates vừa qua. Khi Arsenal gỡ hòa 2-2 ở phút 84 và thế trận tưởng như đang trôi khỏi tầm tay MU, đội bóng áo đỏ không chờ đợi may rủi. Ngay sau tình huống giao bóng lại từ giữa sân, Cunha phối hợp nhanh với Kobbie Mainoo, tăng tốc xâm nhập khoảng trống rồi tung cú cứa lòng từ cự ly gần 30 mét ở phút 87, đưa bóng găm thẳng vào góc xa khung thành. Đó là bàn thắng mang trọn bản sắc của Cunha: tự tạo không gian, tự quyết định nhịp điệu và tự mình kết liễu trận đấu.

Chiến thắng 3-2 ấy cũng phản ánh rõ cách MU của Carrick vận hành. Đội bóng chỉ tung ra 3 cú sút trúng đích và ghi cả 3 bàn, đạt hiệu suất gần như tuyệt đối trong một trận cầu đỉnh cao trên sân khách. Trong bức tranh đó, khả năng dẫn bóng tiến công của Cunha trở thành chìa khóa để MU thoát thế bị ép và chuyển hóa thế trận phòng ngự – phản công thành một nhát cắt chí mạng.

Khoảnh khắc ấy khép lại bằng điệu nhảy samba đầy cảm xúc. “Điệu nhảy samba cuối cùng cũng đã cháy” – không chỉ bởi sự thăng hoa, mà còn vì nó đánh dấu thời điểm Cunha thực sự bước ra ánh sáng tại Old Trafford. Sau những hoài nghi, sau quãng thời gian hòa nhập không hề dễ dàng, Cunha cho thấy bản thân không phải bản hợp đồng chỉ sống bằng những tình huống tỏa sáng nhất thời. Anh là mẫu cầu thủ có thể tự mở khóa trận đấu, tự tạo đột biến và mang đến sự khác biệt ở cấp độ cao nhất – đúng với kỳ vọng mà Manchester United đã đặt vào cầu thủ người Brazil ngay từ những ngày đầu tiên tại câu lạc bộ.

1
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Chân Gỗ

Ngày trọng đại bị bỏ lỡ
Paul Pogba từng đánh dấu ngày 28/1 như một cột mốc quan trọng trong mùa giải, khi Monaco của anh sẽ đối đầu Juventus tại Champions League. Đây không chỉ là trận đấu lớn về mặt chuyên môn mà còn mang ý nghĩa đặc biệt với cá nhân Pogba, bởi Juventus chính là đội bóng đã làm nên tên tuổi của anh trên bản đồ bóng đá châu Âu. Tuy nhiên, mọi kỳ vọng về một màn tái ngộ đầy cảm xúc đã tan biến khi Pogba được xác nhận sẽ vắng mặt do chưa đạt thể trạng thi đấu đỉnh cao.

Quá trình hồi phục đầy trắc trở
Sau khi bỏ lỡ giai đoạn đầu mùa giải để điều trị chấn thương, Pogba tiếp tục gặp khó khăn trong quá trình hồi phục. Những nỗ lực trở lại sân cỏ của anh liên tục bị gián đoạn bởi các vấn đề thể lực. Lần gần nhất người hâm mộ thấy Pogba thi đấu là gần hai tháng trước, trong trận gặp Brest, nơi anh chỉ chơi khoảng 20 phút trước khi lại vắng mặt khỏi danh sách đăng ký thi đấu.

Thống kê đáng buồn và dấu hỏi về tương lai
Mùa giải năm nay, Pogba mới chỉ ra sân vỏn vẹn 3 trận tại Ligue 1 cho Monaco, với tổng thời gian thi đấu chỉ hơn 30 phút. Những con số này hoàn toàn không tương xứng với kỳ vọng và mức đãi ngộ mà anh nhận được. Sự vắng mặt liên tục khiến Pogba gần như không đóng góp gì cho lối chơi của Monaco, đồng thời đặt ra dấu hỏi lớn về tương lai của anh tại sân Stade Louis II.

Xem thêm
0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Phong

Chặng đường trưởng thành cùng đội bóng quê hương
Nguyễn Thái Sơn, một trong những gương mặt nổi bật của U23 Việt Nam tại VCK U23 châu Á 2026, vừa chính thức nói lời chia tay CLB Đông Á Thanh Hóa sau gần một thập kỷ gắn bó. Trưởng thành từ lò đào tạo trẻ của đội bóng xứ Thanh, Thái Sơn đã trải qua nhiều thăng trầm, góp phần không nhỏ vào thành tích của CLB cũng như bóng đá địa phương. Trong tâm thư chia tay, anh nhấn mạnh quãng thời gian này không chỉ là một hành trình thể thao mà còn là phần thanh xuân đáng nhớ của mình.

Lời tri ân sâu sắc gửi đến tập thể và người hâm mộ
Trên trang cá nhân, Thái Sơn gửi lời cảm ơn chân thành tới ban lãnh đạo, ban huấn luyện, các đồng đội và đặc biệt là người hâm mộ bóng đá Thanh Hóa. Anh bày tỏ sự biết ơn vì đã nhận được sự tin tưởng, dìu dắt và đồng hành trong suốt những năm tháng thi đấu. Những kỷ niệm đẹp cùng CLB sẽ luôn là niềm tự hào và động lực để anh tiếp tục phát triển sự nghiệp.

Chia tay để mở ra chương mới
Việc chia tay Đông Á Thanh Hóa không chỉ là dấu mốc cá nhân mà còn mở ra một chương mới trong sự nghiệp của Thái Sơn. Anh sẽ gia nhập Ninh Bình FC, nơi hội ngộ những người đồng đội cũ và đối mặt với những thử thách mới. Sự chuyển giao này được kỳ vọng sẽ giúp Thái Sơn phát huy tối đa tiềm năng, đồng thời đóng góp vào sự phát triển của bóng đá Ninh Bình trong thời gian tới.

Xem thêm
0
531 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Động lực rời đi ngày càng lớn
Bruno Fernandes từng từ chối những lời đề nghị hấp dẫn từ Saudi Pro League vào mùa hè năm ngoái, thể hiện sự trung thành với Manchester United. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của anh đang dần cạn kiệt khi chứng kiến đội bóng liên tục thay đổi trên băng ghế huấn luyện và thiếu định hướng rõ ràng. Ở tuổi 31, Bruno hiểu rằng bản hợp đồng tiếp theo sẽ là cơ hội cuối cùng để tối ưu hóa thu nhập và tìm kiếm những danh hiệu lớn trong sự nghiệp.

Yêu cầu đãi ngộ kỷ lục
Theo các nguồn tin thân cận, Bruno Fernandes đang đòi hỏi mức lương lên tới 400.000 bảng/tuần – ngang bằng với Casemiro, người nhiều khả năng sẽ rời Old Trafford vào mùa hè này. Nếu được đáp ứng, Bruno sẽ trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất lịch sử Man United. Điều này đặt ra thách thức không nhỏ cho ban lãnh đạo, bởi việc phá vỡ cấu trúc lương cho một cầu thủ ngoài 30 tuổi luôn tiềm ẩn nguy cơ về mặt tài chính và động lực thi đấu lâu dài.

Cam kết thể thao là điều kiện tiên quyết
Bên cạnh yếu tố tài chính, Bruno Fernandes còn yêu cầu một cam kết mạnh mẽ về tham vọng thể thao từ phía câu lạc bộ. Anh muốn thấy Man United thực sự đủ sức cạnh tranh tại Champions League và các giải đấu lớn, thay vì chỉ dừng lại ở những mục tiêu khiêm tốn. Nếu không, khả năng chia tay là rất cao khi nhiều đội bóng lớn tại châu Âu sẵn sàng trải thảm đỏ mời gọi tiền vệ tài năng này.

Xem thêm
0
215 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Đỉnh cao lịch sử của bóng đá Pháp
Ngày 26/5/1993, Marseille đã làm nên lịch sử khi trở thành nhà vô địch đầu tiên của kỷ nguyên Champions League, đánh bại AC Milan hùng mạnh với tỷ số 1-0 nhờ pha lập công của Basile Boli. Đó là chiến thắng mang tính biểu tượng, không chỉ vì đối thủ là một Milan từng hai lần liên tiếp vô địch châu Âu, mà còn bởi Marseille đã thể hiện sức mạnh và sự cân bằng vượt trội suốt mùa giải. Đội bóng của chủ tịch Bernard Tapie khi ấy sở hữu dàn cầu thủ chất lượng như Fabien Barthez, Marcel Desailly và Alen Boksic, cùng bộ khung giàu kinh nghiệm, giúp họ bất bại trên hành trình chinh phục châu lục.

Bóng tối ngoài sân cỏ
Tuy nhiên, vinh quang ấy nhanh chóng bị phủ bóng bởi một bê bối chấn động. Chỉ vài ngày trước trận chung kết, hậu vệ Jacques Glassmann của Valenciennes tố cáo rằng anh cùng hai đồng đội được phía Marseille đề nghị nhận tiền để thi đấu dưới sức trong trận đấu tại Ligue 1. Cuộc điều tra sau đó phát hiện vợ của một cầu thủ Valenciennes đã nhận tiền và chôn giấu trong vườn, dẫn đến việc Marseille bị tước chức vô địch quốc nội, giáng hạng và cấm dự Champions League mùa sau. Mùa giải 1992/93 của Ligue 1 bị để trống, không có nhà vô địch chính thức, còn PSG – đội về nhì – từ chối nhận danh hiệu.

Nghịch lý và di sản
Dù bị trừng phạt nặng nề ở giải quốc nội, Marseille vẫn được UEFA công nhận là nhà vô địch Champions League do không có bằng chứng dàn xếp tỷ số ở đấu trường châu Âu. Đây là nghịch cảnh hiếm có trong lịch sử bóng đá: một đội bóng bị giáng hạng và tước danh hiệu quốc nội nhưng vẫn giữ cúp châu Âu. Hơn 30 năm sau, chiến thắng của Marseille vẫn là chủ đề gây tranh cãi, nhắc nhở rằng vinh quang không chỉ đến từ kết quả trên sân, mà còn từ cách người ta đạt được nó.

Xem thêm
0
103 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Hàng công đóng băng giữa kỳ vọng lớn
Arsenal bước vào mùa giải với tham vọng lớn, thể hiện qua khoản đầu tư lên tới 200 triệu bảng để chiêu mộ những cái tên đình đám như Viktor Gyokeres, Eberechi Eze hay Noni Madueke. Tuy nhiên, thực tế trên sân cỏ lại phơi bày một bộ mặt hoàn toàn khác. Chỉ ghi được 2 bàn trong 3 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh, Arsenal đang cho thấy sự bế tắc nghiêm trọng ở tuyến trên, đặc biệt sau thất bại 2-3 trước Manchester United ngay tại Emirates. Hình ảnh HLV Mikel Arteta đứng lặng người bên đường biên là minh chứng rõ ràng cho sự bất lực trước hàng công đang “đóng băng” toàn diện.

Những con số biết nói về sự sa sút
Thống kê chỉ ra rằng Bukayo Saka và Gabriel Martinelli, hai niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công, đều trải qua chuỗi 13 trận liên tiếp không ghi bàn. Noni Madueke, bản hợp đồng được kỳ vọng tạo đột biến, cũng chưa có bàn thắng nào trong 25 lần ra sân gần nhất tại Ngoại hạng Anh. Leandro Trossard chỉ có 1 pha lập công ở 11 trận gần đây. Khi các mũi nhọn tấn công đồng loạt “tắt điện”, việc Arsenal vẫn giữ được ngôi đầu bảng phần lớn nhờ vào hàng thủ chắc chắn, nhưng phép màu ấy đã không còn khi đối đầu với Man Utd.

Chiều sâu đội hình trở thành gánh nặng
Những sự thay đổi từ băng ghế dự bị như Eze, Gyokeres hay Madueke không mang lại hiệu quả, thậm chí còn làm giảm nhịp độ và sự ăn ý của toàn đội. Sự an toàn thái quá, thiếu sáng tạo và quyết đoán trong các pha xử lý khiến Arsenal trở nên dễ đoán, đánh mất bản sắc tấn công từng khiến họ trở thành nỗi khiếp sợ đầu mùa. 200 triệu bảng đầu tư giờ đây đang trở thành gánh nặng, thay vì là động lực thúc đẩy cạnh tranh và phát triển.

Xem thêm
0
487 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật