Manchester United đang sở hữu một trong những quỹ lương lớn nhất Premier League, khoảng 170–195 triệu bảng mỗi năm. Những ngôi sao như Casemiro hay Bruno Fernandes nhận mức đãi ngộ 250.000–350.000 bảng mỗi tuần. Trong khi đó, các cầu thủ trưởng thành từ học viện Carrington chỉ hưởng 5.000–25.000 bảng/tuần, tạo ra khoảng cách thu nhập lên tới 70 lần. Sự chênh lệch này phản ánh rõ nét cấu trúc phân tầng trong nội bộ đội hình MU.
Lương cao chưa chắc đồng nghĩa với hiệu quả
Mức lương khổng lồ đi kèm kỳ vọng lớn, nhưng thực tế nhiều mùa giải qua cho thấy MU liên tục sa sút dù chi tiêu mạnh tay. Những bản hợp đồng “bom tấn” không ít lần gây thất vọng, làm vỡ cấu trúc lương và phá vỡ sự cân bằng trong phòng thay đồ. Nghịch lý nằm ở chỗ: MU chi lương thuộc top đầu châu Âu, nhưng thành tích và bản sắc chiến thuật lại không tương xứng.
Thế giới của cầu thủ học viện: rẻ nhưng đầy tiềm năng
Ở chiều ngược lại, cầu thủ trẻ học viện sống trong môi trường cạnh tranh khốc liệt với mức thu nhập khiêm tốn. Một tài năng U18 chỉ nhận khoảng 50.000 bảng mỗi năm, đổi lại là rủi ro chấn thương và tương lai bất định. Tuy nhiên, chính môi trường này lại sản sinh ra những viên ngọc thô như Kobbie Mainoo – những cầu thủ vừa tiết kiệm chi phí, vừa mang lại giá trị chiến thuật lớn.
Nghịch lý tài chính: lương thấp – giá trị cao
Mainoo chỉ nhận khoảng 20.000 bảng/tuần nhưng được định giá trên 50 triệu bảng. Đây là minh chứng cho hiệu quả của chiến lược đào tạo trẻ: chi phí thấp, khả năng sinh lời cao và tạo bản sắc bền vững. Trong bối cảnh luật công bằng tài chính ngày càng siết chặt, học viện Carrington trở thành “mỏ vàng” chiến lược của MU.
Kỷ nguyên INEOS và hướng đi mới
Dưới thời INEOS, MU đang tái cấu trúc tư duy lương thưởng: giảm phụ thuộc vào ngôi sao lương cao, tăng đầu tư cho đào tạo và thưởng theo hiệu suất. Nếu đi đúng hướng, khoảng cách lương sẽ dần được thu hẹp, tạo nền tảng bền vững hơn cho hành trình tái thiết Quỷ đỏ.