Cristiano Ronaldo – Lỗ hổng duy nhất trong pháo đài thép của Simeone

Hàng thủ tuyển Việt Nam: "Bức tường thép" khiến dàn sao trẻ chỉ biết đứng nhìn

Lời nguyền Champions League: Mbappe đến đâu, đội bóng thất bại ở đó

Kỳ Quang

Lộ diện người thay thầy Kim dẫn U23 Việt Nam tại ASIAD 20?

Bóng đá Việt Nam đứng trước bài toán nhân sự lớn khi ASEAN Cup 2026 và ASIAD 20 dự kiến diễn ra trùng thời điểm trong tháng 9 và 10/2026. Lịch thi đấu chồng chéo buộc Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) phải tính toán kỹ cách phân bổ lực lượng, vừa giữ mục tiêu cạnh tranh ở ASEAN Cup, vừa không bỏ qua cơ hội cọ xát tại sân chơi châu lục.

ASIAD 20 là sân chơi cho lứa U21

Theo định hướng từ VFF và Cục Thể dục Thể thao, ASIAD 20 sẽ được dành cho các cầu thủ trẻ, chủ yếu thuộc lứa U21, sinh từ năm 2005 đến 2007. Đội tuyển không bị đặt nặng áp lực thành tích, mà ưu tiên tích lũy kinh nghiệm quốc tế, làm quen môi trường đỉnh cao châu lục. Đây là bước chuẩn bị dài hạn, hướng tới SEA Games 34 và vòng loại U23 châu Á 2028, với mục tiêu xây dựng nền tảng thi đấu cho thế hệ kế cận.

Trợ lý Đinh Hồng Vinh được “chọn mặt gửi vàng”

Về băng ghế huấn luyện, huấn luyện viên Kim Sang-sik phải tập trung tối đa cho đội tuyển quốc gia tại ASEAN Cup 2026. Vì vậy, nhiệm vụ dẫn dắt đội trẻ dự ASIAD 20 nhiều khả năng sẽ được giao cho trợ lý Đinh Hồng Vinh. Ông Vinh từng nhiều lần tạm quyền dẫn dắt U23 Việt Nam, hiểu rõ triết lý bóng đá của chiến lược gia người Hàn Quốc, nên được đánh giá là phương án phù hợp để đảm bảo sự xuyên suốt về chuyên môn giữa các đội tuyển.

Mô hình “tách đôi lực lượng” từng phát huy hiệu quả

Chiến lược này không phải lần đầu xuất hiện. Tại ASIAD 19 năm 2023, huấn luyện viên Hoàng Anh Tuấn từng dẫn dắt đội trẻ tham dự giải, tạo cơ hội cho nhiều cầu thủ tiềm năng trưởng thành. Việc tái lập mô hình “tách đôi lực lượng” vào năm 2026 giúp giảm tải áp lực lịch thi đấu, đồng thời tiếp tục duy trì hướng đi chú trọng xây dựng lớp cầu thủ kế cận cho bóng đá Việt Nam.

0
419 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Nam Trần

Real Madrid không thua Bayern Munich.
Họ tự thua chính mình.

Nghe có vẻ cay nghiệt, nhưng nếu bạn xem đủ 90 phút – thậm chí là từng khoảnh khắc hỗn loạn cuối trận – bạn sẽ hiểu: đây không phải một thất bại vì bị “out trình”, mà là một màn tự hủy mang tính dây chuyền.

Real bước vào trận với đúng DNA quen thuộc ở Champions League: lì lợm, thực dụng, biết cách sống sót. Họ thậm chí đã đưa trận đấu về thế cân bằng, đúng kịch bản mà họ từng làm hàng chục lần trong quá khứ. Nhưng rồi mọi thứ sụp đổ… không phải vì Bayern quá hay, mà vì Real bắt đầu mất kiểm soát.

Khoảnh khắc Camavinga nhận thẻ đỏ phút 86 không chỉ là một tình huống cá nhân. Nó là điểm bùng phát của cả một hệ thống đã rạn nứt từ trước:

Tuyến giữa bắt đầu đuối năng lượng

Hàng thủ mất tổ chức

Những pha xử lý thiếu an toàn xuất hiện ngày càng nhiều

Và khi Real mất đi một người, họ không chỉ mất quân số – họ mất luôn cấu trúc.

Những phút cuối không còn là bóng đá đỉnh cao. Nó là hỗn loạn. Và trong hỗn loạn đó, Bayern chỉ đơn giản làm điều mà bất kỳ đội bóng lớn nào cũng phải làm: trừng phạt sai lầm.

Hai bàn thắng cuối trận của Luis Díaz và Olise nghe thì có vẻ như “bản lĩnh Bayern”. Nhưng nhìn kỹ hơn, đó là hệ quả trực tiếp của một Real Madrid đã vỡ vụn về mặt tổ chức. Không còn pressing, không còn kiểm soát không gian, không còn sự lạnh lùng quen thuộc.

Đây là điều đáng nói nhất:
Bayern thắng, nhưng không phải theo cách của một kẻ thống trị.
Họ thắng như một đội bóng đứng đúng chỗ, đúng thời điểm, và nhặt lấy những gì đối thủ đánh rơi.

Champions League luôn được kể như câu chuyện của những người hùng. Nhưng trận đấu này lại giống một bi kịch hơn:
một đội bóng quen sống sót trong nghịch cảnh… cuối cùng lại chết vì chính sai lầm của mình.

Real Madrid không bị đánh bại.
Họ tự sụp đổ – ngay trước vạch đích.

Xem thêm
0
425 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Xuân Nam

Ronaldo lúc nào cũng điềm tĩnh, thậm chí là thoải mái đến khó tin – ngay cả trước một trận đấu lớn như chung kết UEFA Cup. Tôi thì căng thẳng đến mất ăn mất ngủ, còn cậu ấy chỉ cười và nói: ‘Sao phải lo vậy, Sếp? Chúng ta sẽ thắng thôi. Nếu thắng, tôi sẽ cạo đầu ông nhé.’

Và cậu ta giữ lời thật. Ngay buổi tập đầu tiên sau trận chung kết ở Paris, Ronaldo xuất hiện với chiếc tông đơ trên tay, sẵn sàng ‘thực hiện lời hứa’.

Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải trò đùa đó, mà là đẳng cấp của cậu ấy. Ronaldo là tiền đạo hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy. Tốc độ phản ứng của cậu ấy gần như phi thường – khi các hậu vệ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cậu ta đã bứt đi và bỏ lại họ phía sau.

Sau mỗi trận đấu, khi cả đội trở về phòng thay đồ, chúng tôi thường hát vang để tôn vinh R9. Đơn giản vì ai cũng biết: mình vừa chứng kiến một điều gì đó đặc biệt.

— Gigi Simoni

Xem thêm
0
179 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hóng VAR

Bóng đá ngày nay đã thay đổi rất nhiều, thậm chí là thay đổi cả bản chất. Đội nào cũng cố gắng triển khai bóng từ tuyến dưới, kể cả khi họ không đủ năng lực để làm điều đó. Thủ môn không còn đơn thuần là người cản phá, mà phải chơi như một tiền vệ kiến thiết. Nhưng không phải ai cũng làm được, và đôi khi nó trở thành rủi ro không đáng có.

Chúng ta từng ngưỡng mộ Barcelona của Guardiola hay Liverpool của Klopp – những đội bóng sở hữu các cầu thủ thực sự hiểu ‘ngôn ngữ của trái bóng’. Họ kiểm soát trận đấu bằng trí tuệ, bằng sự tinh tế, gần như không để mất bóng. Đó là thứ bóng đá vừa khoa học, vừa có chất thơ.

Nhưng thời của tôi thì khác. Nếu bạn dám rê bóng ngay trước khung thành và mắc sai lầm, huấn luyện viên có thể loại bạn ngay lập tức. Khi đó, sự liều lĩnh cũng đồng nghĩa với rủi ro bị trừng phạt. Bóng đá trực diện hơn, đơn giản hơn – ghi bàn và không để thủng lưới, thế là đủ.

Còn ngày nay, ai cũng nói về ‘chơi đẹp’. Nhưng hãy hỏi bất kỳ huấn luyện viên nào: họ muốn thứ gì hơn – vẻ đẹp hay chiến thắng? Câu trả lời sẽ luôn là chiến thắng. Bởi cuối cùng, vẻ đẹp lớn nhất của bóng đá vẫn luôn là vinh quang. Những triết lý khác, suy cho cùng, chỉ là thứ yếu.

— Roberto Baggio

Xem thêm
0
131 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Khoảnh khắc trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất của Bayern Munich.

Xem thêm
0
104 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Mỗi kỳ chuyển nhượng trôi qua, người ta lại tin rằng tiền có thể mua được mọi thứ: danh hiệu, đẳng cấp, thậm chí cả tương lai. Nhưng mùa giải 2025–2026 đang chứng minh một sự thật phũ phàng: tiền có thể mua cầu thủ, nhưng không mua được sự phù hợp.

Hãy nhìn vào Liverpool. Họ ném cả núi tiền vào Alexander Isak và Florian Wirtz – hai cái tên từng được coi là “bom tấn định hình kỷ nguyên”. Kết quả? Một người vật lộn với chấn thương, người còn lại chơi bóng như thể đang lạc vào hệ thống không thuộc về mình. Đắt? Có. Đỉnh? Có thể. Nhưng hiệu quả? Gần như bằng 0.

Tottenham cũng không khá hơn. Xavi Simons được kỳ vọng trở thành bộ não sáng tạo, còn Conor Gallagher là động cơ tuyến giữa. Nhưng trong một tập thể rối loạn, họ không phải cứu tinh – họ trở thành nạn nhân. Khi hệ thống đã sai, mọi bản hợp đồng đều có nguy cơ biến thành “bom xịt”.

Arsenal thì tiếp tục câu chuyện quen thuộc: mua tiền đạo để giải bài toán ghi bàn. Viktor Gyökeres đến với kỳ vọng lớn… và rồi biến mất giữa áp lực. Không phải vì anh kém, mà vì anh không phải mảnh ghép phù hợp.

Còn Newcastle? Họ chi tiền như một đại gia mới nổi, nhưng cách sử dụng lại như một đội bóng chưa có kế hoạch. Những cái tên như Wissa hay Woltemade trở thành minh chứng rõ ràng: mua nhiều không đồng nghĩa với mua đúng.

Điều đáng nói là: phần lớn những cầu thủ này không hề tệ. Họ từng xuất sắc, từng được săn đón khắp châu Âu. Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành bằng CV – nó vận hành bằng hệ thống, vai trò và sự phù hợp.

Và khi một CLB chi 50–100 triệu euro cho một cầu thủ mà không hiểu rõ cách sử dụng, thì đó không còn là chuyển nhượng nữa.

Đó là một canh bạc.

Và mùa này, quá nhiều CLB đã… thua trắng.

Xem thêm
0
76 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật