Mourinho trở lại Real? Sự thật phũ phàng sau những tin đồn gây sốt

Dàn huyền thoại Manchester United tái xuất trên đất Hàn Quốc

Man Utd và hành trình chinh phục 6 điểm cốt lõi để trở lại Champions League

Tuấn Kiệt

Hiện thực phũ phàng hay tấm bi kịch khi Garnacho rời MU để sang Chelsea?

Sai ở chỗ chọn bến đỗ khi mọi thứ chưa chín

Nếu Alejandro Garnacho thật sự mang theo kỳ vọng rằng rời Manchester United để sang Chelsea sẽ mở ra một chặng đường dễ thở hơn, thì trận thua 0-1 ngay trước đội bóng cũ cuối tuần qua giống một cú đập thẳng vào thực tế.

Chelsea xác nhận chiêu mộ Garnacho từ MU với giá cố định 40 triệu bảng hồi cuối tháng 8 năm ngoái, sau khi cầu thủ này không còn nằm trong kế hoạch tại Old Trafford. Nhưng đến lúc này, thương vụ ấy chưa đem lại hiệu quả như mong đợi.

Theo thống kê, Garnacho thi đấu 22 trận Ngoại hạng Anh mùa này, ghi 1 bàn và kiến tạo 4 lần. Ở trận gặp MU mới đây, ngôi sao người Argentina tiếp tục gây thất vọng khi chơi mờ nhạt. Những con số đó phản ánh một giai đoạn chưa thể bứt phá, khi kỳ vọng đặt lên vai cầu thủ trẻ này vẫn còn lớn hơn rất nhiều so với những gì chân chạy cánh mang áo số 49 đang thể hiện.

Vấn đề không chỉ nằm ở Garnacho, mà ở chính Chelsea

Muốn công bằng với Garnacho thì phải nói rõ: cậu ấy đang rơi một Chelsea quá thiếu sự ổn định. Đội bóng này đang thua 4 trận Ngoại hạng Anh liên tiếp, 4 trận liền không ghi nổi bàn, và sau vòng 33 đã kém vị trí thứ năm của Liverpool 7 điểm. Đó không còn là một giai đoạn chệch choạc ngắn hạn, mà là một trạng thái khủng hoảng thành tích kéo dài.

Nội bộ Chelsea cũng lộ nhiều vết nứt. Chính Chelsea xác nhận Enzo Fernandez bị loại khỏi hai trận gặp Port Vale và Man City sau những phát biểu làm dấy lên nghi ngờ về tương lai.

Trong khi đó, Marc Cucurella nói với ESPN rằng nếu Barcelona gọi, anh rất khó từ chối. Chưa hết, phản ứng từ nội, hội cổ động viên Chelsea Supporters’ Trust công khai nói về sự “xói mòn niềm tin” với giới chủ BlueCo. Còn The Guardian mô tả bầu không khí phản đối đã bao trùm Stamford Bridge. Trong một môi trường như vậy, việc một cầu thủ trẻ tìm được sự ổn định và phát huy hết năng lực là điều không hề dễ dàng.

Trong lúc đó, MU đang đi theo chiều ngược lại

Điều khiến câu chuyện này cay đắng hơn cho Garnacho là MU sau khi chia tay anh lại ổn hơn thấy rõ.

Thầy trò HLV Carrick hiện đang đứng thứ ba trên bảng xếp hạng Ngoại hạng Anh với 58 điểm sau 33 trận, còn Chelsea đứng thứ sáu với 48 điểm. Chiến thắng tại Stamford Bridge giúp đội của Michael Carrick nới rộng cách biệt trực tiếp và nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vé dự Champions League mùa tới.

Sky Sports dẫn lời Gary Neville nói ông “choáng ngợp” trước sự chuyển mình của MU dưới thời Carrick, nhấn vào thay đổi về cấu trúc, cường độ và sự quyết liệt. Ngay cả David De Gea, trong cuộc trả lời trên kênh chính thức của MU, cũng dành lời khen cho công việc Carrick đang làm.

Nói ngắn gọn, MU hiện chưa trở lại đỉnh cao, nhưng ít nhất họ đã có hướng đi rõ ràng hơn và tập thể nhìn gắn kết hơn, điều tạo ra nền tảng tích cực cho chặng đường phía trước.

Một quyết định sai chưa đủ để kết luận cả sự nghiệp

Vì thế, nói đây là một bi kịch với Garnacho thì không quá lời, nhưng biến cậu ấy thành tội đồ lại là cách nhìn hạn hẹp.

Garnacho 21 tuổi, đã chọn rời MU khi quan hệ với đội bóng cũ rạn nứt, và giờ phải trả giá bằng một mùa giải nhiều va đập ở môi trường còn bất ổn hơn.

Cái sai của cậu ấy, nếu có, là đánh giá Chelsea như một nơi màu hồng hơn thực tế. Phần còn lại là hệ quả của một tập thể đang rối, nơi một cầu thủ trẻ rất khó tự cứu mình.

Trận thua MU vừa rồi không khép lại câu chuyện của Garnacho. Nó chỉ nhắc rằng trong bóng đá đỉnh cao, rời một nơi chưa chắc đã là đi lên, nhất là khi bến đỗ mới chưa tự giải quyết nổi vấn đề của chính mình. Và trên hết, mọi lựa chọn đều cần thời gian để được kiểm chứng.

Thời gian phía trước vẫn còn rất nhiều để Garnacho tự thúc đẩy bản thân để hoàn thiện chính mình.

0
742 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Văn Phong

Thi đấu nổi bật trong màu áo U23 Việt Nam, Đình Bắc được chờ đợi rất nhiều khi trở lại V-League. Nhưng phải đến vòng 17, trong trận gặp Đà Nẵng, tiền đạo này mới có bàn thắng đầu tiên ở mùa giải năm nay. Từ cột mốc đó, mọi thứ thay đổi rất nhanh với chân sút của Công An Hà Nội.

Chuỗi ghi bàn mở khóa bản năng sát thủ

Sau cú đúp vào lưới Đà Nẵng, Đình Bắc chơi như “lên đồng”. Anh tiếp tục nổ súng ở hai trận kế tiếp gặp PVF-CAND và CA TP.HCM. Chỉ trong 3 trận, Đình Bắc ghi 4 bàn, vọt lên nhóm những cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất V-League mùa này. Từ chỗ tịt ngòi suốt giai đoạn đầu, anh trở thành điểm nhấn trên hàng công Công An Hà Nội.

Cuộc đua chân sút nội tại V-League

Ở nhóm nội binh, Hoàng Hên (Hà Nội FC) đang dẫn đầu với 9 bàn, xếp thứ ba trong danh sách vua phá lưới V-League mùa này. Sau Hoàng Hên là Hoàng Đức (Ninh Bình) với 6 bàn, Nguyễn Trần Việt Cường (TP.HCM) với 5 bàn. Đình Bắc hiện cùng nhóm với Gia Hưng và Văn Thuận (đều thuộc Ninh Bình) khi mỗi người có 4 pha lập công.

Hưởng lợi từ dàn tiền vệ sáng tạo

Đình Bắc đang chơi phía trên một tuyến giữa giàu sáng tạo của Công An Hà Nội với những cái tên như Leo Artur, Quang Hải, Thành Long. Sự ăn ý với dàn tiền vệ này giúp anh liên tục có bóng trong tư thế thuận lợi. Phong độ cao của Đình Bắc khiến hàng công Công An Hà Nội trở nên khó lường hơn, bên cạnh mũi nhọn ngoại binh Alan – người đang dẫn đầu danh sách vua phá lưới V-League mùa này với 14 bàn thắng.

Xem thêm
0
159 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Ả Rập Xê Út à? Sự khác biệt lớn nhất giữa tuổi đôi mươi của chúng tôi và thế hệ cầu thủ trẻ bây giờ nằm ở tiền bạc. Nhưng suy cho cùng, nếu bạn không phải là cổ động viên của đội bóng mình đang khoác áo, thì điều gì có thể ngăn bạn chọn lời đề nghị tốt nhất?

Đó là một nền bóng đá thiếu đi cảm xúc. Các cầu thủ sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào, phòng thay đồ trở nên lạnh lẽo — ai cũng đeo tai nghe, ít còn những cuộc trò chuyện về cuộc sống hay trận đấu.

Ngày trước thì khác. Với một trận derby, chúng tôi đã sống cùng nó từ hai tuần trước khi bóng lăn. Nghĩ xem nếu thắng thì sẽ ăn mừng thế nào, nếu thua thì phải đối diện ra sao. Tôi tin rằng phía Lazio cũng vậy.

Đó là khoảng thời gian tôi và Nesta có thể cùng nhau trêu chọc, cảm nhận bầu không khí căng thẳng bao trùm cả thành phố. Sự điên cuồng ấy đẩy adrenaline lên cực điểm. Khi bước ra sân, bạn chỉ có một suy nghĩ: hủy diệt đối thủ.

Còn bây giờ… liệu còn ai thực sự quan tâm đến derby nữa không?

— Francesco Totti chia sẻ về thế hệ cầu thủ hiện đại và nỗi hoài niệm Derby Thủ đô.

Xem thêm
0
209 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Những cú nã đại bác, volley cháy lưới, solo từ sân nhà của các hậu vệ. Xem lại khoảnh khắc phòng ngự hóa sát thủ. 

Xem thêm
0
70 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Paul Scholes cho rằng các cầu thủ Arsenal sẽ bối rối với quyết định thay Eberechi Eze của huấn luyện viên Mikel Arteta trong trận thua 1-2 trước Manchester City. Tại Etihad, Erling Haaland ghi bàn quyết định, giúp Man City thu hẹp khoảng cách với Arsenal xuống còn ba điểm ở Ngoại hạng Anh.

Quyết định thay người gây tranh cãi

Ở trận này, Rayan Cherki mở tỷ số, Kai Havertz gỡ hòa, nhưng Arsenal vẫn trắng tay. Eze là một trong những cầu thủ chơi nổi bật nhất bên phía đội khách, từng dứt điểm trúng khung gỗ. Dù vậy, Arteta lại rút anh ra ở phút 74 để thay bằng Leandro Trossard. Scholes nhận định: “Eze đang chơi tốt và có tầm ảnh hưởng lớn. Tôi nghĩ các cầu thủ khác sẽ tự hỏi tại sao cậu ấy lại bị thay ra. Đó là một quyết định kỳ lạ”.

Scholes chỉ đích danh những người nên bị rút ra

Cựu danh thủ Manchester United gợi ý rằng nếu muốn dồn toàn lực tìm bàn thắng, Arteta nên rút Declan Rice hoặc Martin Zubimendi thay vì Eze. Theo ông, việc thay người như vậy có thể tác động đến tâm lý tập thể, khi một trong những cầu thủ chơi hay nhất lại bị đưa ra ngoài sân ở thời điểm Arsenal cần bàn thắng.

Arsenal sa sút, Scholes chỉ ra vấn đề

Thất bại trước Manchester City khiến Arsenal chỉ thắng một trong sáu trận gần nhất trên mọi đấu trường. Scholes nhấn mạnh sự thiếu sắc bén của hàng công là nguyên nhân chính dẫn đến chuỗi kết quả thất vọng này, trong đó quyết định thay Eze là một lát cắt cho thấy Arsenal đang gặp vấn đề trong cách tiếp cận những thời khắc quan trọng.

Xem thêm
0
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Khi mới đặt chân tới Juventus, tôi vẫn còn “non tay” với bóng đá Ý. Nhưng David Trezeguet thì khác – anh ta quái chiêu và thực dụng đến lạnh lùng. Anh nhìn ra ngay thứ tôi có: thể lực và khả năng càn lướt.

Một ngày, anh nói thẳng:
“Ibra, cậu cứ chạy khắp sân, tranh chấp, giành bóng. Phần còn lại, để tôi xử lý phía trên.”

Tôi làm đúng như vậy. Tôi cày ải, còn David… ghi bàn. Gần như tất cả.

Phải mất một thời gian, tôi mới hiểu được tư duy của Serie A: với tiền đạo, mọi thứ đều vô nghĩa nếu không có bàn thắng.

HLV Fabio Capello cũng từng nói rõ:
“Ở Ajax, cậu có thể chơi hay mà không ghi bàn vẫn được chấp nhận. Nhưng ở Ý? Không có chuyện đó. Tiền đạo là phải biết nổ súng.”

Câu nói đó khiến tôi tỉnh ra.

Từ đó, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi không còn chạy vô nghĩa nữa. Tôi học cách đứng đúng chỗ – nơi có Trezeguet, nơi có bàn thắng.

Và đôi khi, tôi còn đùa với anh ta:
“Thời của anh chạy một mình qua rồi, bro. Giờ tôi cũng đứng đây chờ như anh thôi.”

Một bài học đơn giản nhưng đắt giá: ở Ý, tiền đạo không cần hoa mỹ – chỉ cần biết ghi bàn.

Xem thêm
0
440 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật