Arsenal và Mikel Arteta có đang lãng phí Gyokeres vì lối chơi kiểm soát bóng kiểu Anh?

BXH Premier League 2025/2026 sau vòng 19: Arsenal vững ngôi đầu, MU lỡ cơ hội vào top 4

Sự thật sau hậu trường được hé lộ: Maresca bị tống cổ là do "đi đêm" với Juventus và Man City?

LE NGOC

Công khai sau thời gian dài im lặng
Đúng thời khắc chuyển giao sang năm 2026, tiền vệ Trần Minh Vương đã chính thức công khai mối quan hệ với bạn gái Bùi Thu Hương – Hoa khôi Thanh lịch Miss & Mister Hà Nội 2022. Động thái này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng, bởi trước đó, cặp đôi từng nhiều lần vướng tin đồn hẹn hò nhưng luôn giữ thái độ kín tiếng, không xác nhận cũng không phủ nhận.

Những khoảnh khắc ngọt ngào gây sốt
Loạt ảnh được Minh Vương chia sẻ cho thấy sự thân mật, gắn bó giữa hai người. Từ những cử chỉ tạo hình trái tim dễ thương đến cái ôm che chở của Minh Vương dành cho bạn gái, tất cả đều toát lên sự nhẹ nhàng, bền chặt của một mối tình lâu năm. Đặc biệt, hình ảnh Thu Hương tựa đầu vào người yêu với gương mặt rạng rỡ, hạnh phúc đã khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Chặng đường yêu thầm và những lần “lỡ nhịp”
Được biết, Minh Vương và Thu Hương đã gắn bó suốt 5 năm nhưng chọn cách yêu thầm, tránh xa sự soi mói của dư luận. Tháng 4/2023, quản lý của Thu Hương xác nhận cặp đôi hẹn hò nghiêm túc, song không lâu sau, Minh Vương lại bất ngờ thông báo đã chia tay. Sự “lệch pha” trong thông tin khiến fan tiếc nuối, bởi họ được xem là cặp “trai tài gái sắc” hiếm có của làng thể thao – giải trí Việt.

Hồi sinh tình cảm và sự kín tiếng hiện tại
Đến giữa năm 2024, những “hint” tái hợp xuất hiện khi cả hai thường xuyên bị bắt gặp đi ăn, du lịch cùng nhau. Tuy nhiên, cả Minh Vương lẫn Thu Hương đều chọn cách im lặng, tập trung phát triển sự nghiệp. Việc công khai hình ảnh đầu năm 2026 như một lời khẳng định ngầm: tình yêu của họ vẫn bền chặt, vượt qua mọi sóng gió và áp lực dư luận.

Xem thêm
2
10,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vui Vui

Thành công vang dội và bước ngoặt sự nghiệp

Lương Xuân Trường từng là biểu tượng của bóng đá trẻ Việt Nam khi dẫn dắt U23 Việt Nam giành ngôi á quân U23 châu Á 2018 và cùng đội tuyển quốc gia vô địch AFF Cup 2018. Tuy nhiên, kể từ năm 2022, anh dần vắng bóng ở đội tuyển quốc gia do sa sút phong độ. Sự chuyển giao từ đỉnh cao sự nghiệp sang giai đoạn thử thách là điều không hiếm gặp trong thể thao, nhưng cách Xuân Trường đối diện với nó lại rất đáng suy ngẫm.

Chuyển mình qua các câu lạc bộ

Sau khi chia tay HAGL năm 2022, Xuân Trường gia nhập Hải Phòng nhưng không có nhiều cơ hội ra sân. Đầu năm 2024, anh chuyển tới Hà Tĩnh, tiếp tục tìm kiếm cơ hội khẳng định bản thân. Những thay đổi này cho thấy sự kiên trì và quyết tâm không bỏ cuộc, dù phải đối mặt với nhiều khó khăn và áp lực từ dư luận.

Sự nghiệp và giá trị cá nhân

Nhiều ý kiến cho rằng Xuân Trường đã không còn giữ được phong độ đỉnh cao, nhưng thực tế, anh vẫn đang nỗ lực làm mới mình cả trong và ngoài sân cỏ. Việc tự tay làm mô hình tặng con gái hay điều hành trung tâm phục hồi chấn thương thể thao cho thấy anh không chỉ là cầu thủ mà còn là người truyền cảm hứng về sự bền bỉ và sáng tạo.

Xem thêm
5
27,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Ngôi sao rực rỡ nhất trong kỳ tích Thường Châu tuyết trắng

Trong lịch sử bóng đá Việt Nam hiện đại, hiếm có cầu thủ nào trải qua hành trình nhiều thăng trầm như Bùi Tiến Dũng. Từ đỉnh cao của sự tôn vinh, khi được gọi là “thủ môn quốc dân”, đến những năm tháng đối diện với hoài nghi, định kiến và cả chấn thương, sự nghiệp của anh phản chiếu rõ nét mặt trái của hào quang đến quá sớm. Thường Châu 2018 chính là điểm khởi đầu cho tất cả: một giải đấu không chỉ làm thay đổi vị thế của bóng đá Việt Nam, mà còn định hình toàn bộ con đường sau này của Bùi Tiến Dũng.

Trong mưa tuyết trắng xóa ở Thường Châu, anh không ghi bàn, không trực tiếp kiến tạo, nhưng lại đứng ở vị trí nơi sai lầm có thể xóa nhòa mọi nỗ lực của tập thể. Chính sự bình tĩnh và bản lĩnh ấy đã biến Tiến Dũng thành biểu tượng cảm xúc của cả dân tộc. Ở bán kết U23 châu Á 2018 gặp Qatar, anh cản phá hai quả luân lưu, góp công lớn vào chiến thắng 4-3 sau loạt sút cân não, đưa U23 Việt Nam lần đầu tiên vào chung kết châu lục. Trước đó, tại tứ kết gặp Iraq, thủ thành này cũng để lại dấu ấn ở loạt penalty với 1 lần đoán đúng hướng cú sút của đối phương giúp chúng ta thắng chung cuộc 5-3, mở ra chuỗi cảm xúc bùng nổ chưa từng có trong lịch sử bóng đá nước nhà.

Sự nổi tiếng đến khó tin sau giải đấu và cái mác "ngôi sao showbiz"

Sự nổi tiếng của Bùi Tiến Dũng đến nhanh và mạnh theo cách hiếm thấy. Sau giải đấu lịch sử tại Thường Châu, anh trở thành gương mặt được nhắc đến nhiều nhất trong thế hệ U23. Trên mạng xã hội, trang cá nhân của anh tăng vọt lên hơn 2,6 triệu người theo dõi chỉ trong thời gian ngắn, mỗi bài đăng thu hút hàng trăm nghìn lượt tương tác. Đến cuối năm 2018, con số người theo dõi đã vượt mốc 3 triệu, đưa Tiến Dũng trở thành một trong những cầu thủ Việt Nam có sức ảnh hưởng lớn nhất trên không gian mạng. Từ đó, khái niệm “thủ môn quốc dân” ra đời, gắn với hình ảnh một chàng trai trẻ đứng trong tuyết trắng, mang theo hy vọng và niềm tự hào của cả dân tộc.

Tuy nhiên, hào quang quá lớn cũng kéo theo những mặt trái. Khi một cầu thủ được quan tâm như người nổi tiếng, ranh giới giữa bóng đá và đời sống bên ngoài sân cỏ trở nên mong manh. Bùi Tiến Dũng dần xuất hiện nhiều hơn trong các hoạt động quảng cáo, sự kiện, truyền thông giải trí. Những thông tin về mức cát-xê cho một bài đăng hay một buổi tham dự sự kiện từng được lan truyền rộng rãi, khiến dư luận hình thành định kiến về một “ngôi sao showbiz”. Trong bối cảnh phong độ thi đấu ở cấp CLB không ổn định, việc anh liên tục bị đặt lên bàn cân giữa “nổi tiếng” và “chuyên môn” càng khiến áp lực đè nặng. Mỗi sai lầm trên sân đều bị soi kỹ hơn, khắt khe hơn, và đôi khi không còn được nhìn nhận thuần túy bằng bóng đá.

Dẫu vậy, ít người để ý rằng Tiến Dũng từng cố gắng điều tiết hình ảnh của mình theo hướng tích cực. Anh công khai chia sẻ việc trích một phần đáng kể thu nhập từ quảng cáo để hỗ trợ công tác đào tạo trẻ, như một cách nhắc rằng danh tiếng, nếu có, cũng cần được sử dụng có trách nhiệm. Nhưng bóng đá chuyên nghiệp vốn lạnh lùng. Những nỗ lực bên lề không thể thay thế cho yêu cầu khắc nghiệt nhất: phải chứng minh giá trị bằng phong độ và vị trí trong đội hình cũng như trên sân thi đấu.

Hành trình tìm lại chính mình đầy gian nan của Bùi Tiến Dũng lúc này

Bởi thế, hành trình tìm lại chính mình của Bùi Tiến Dũng trong những năm gần đây mang dáng dấp của một cuộc trở về. Cuối năm 2024, anh rời CLB TP.Hồ Chí Minh để gia nhập SHB Đà Nẵng với bản hợp đồng kéo dài 1,5 mùa giải. Khi ấy, Đà Nẵng đang đứng cuối bảng xếp hạng V-League, thiếu hụt lực lượng và rất cần một thủ môn dày dạn kinh nghiệm. Với Tiến Dũng, đây không phải lựa chọn hào nhoáng, mà là cơ hội để được bắt chính, được chịu trách nhiệm và làm lại từ đầu trong một môi trường ít ánh đèn sân khấu hơn.

Thế nhưng, bóng đá đôi khi nghiệt ngã đúng vào lúc con người ta quyết tâm nhất. Tháng 10/2025, Tiến Dũng dính chấn thương nặng ở đầu gối với chẩn đoán đứt dây chằng chéo và rách sụn chêm, buộc phải nghỉ thi đấu dài hạn và sớm kết thúc mùa giải theo cách nghiệt ngã nhất. Khi ấy, ngôi sao quê Thanh Hóa mới chỉ kịp ra sân vài trận, vừa trở lại sau chấn thương vai thì lại đối diện biến cố lớn nhất sự nghiệp.

Hãy vững bước và tự tin vào con đường phía trước, Bùi Tiến Dũng!

Thường Châu từng đưa Bùi Tiến Dũng lên đỉnh cao cảm xúc chỉ trong một đêm, nhưng con đường phía sau lại là hành trình dài của va vấp, hiểu lầm và thử thách. Giờ đây, khi hào quang đã lắng xuống, thứ còn lại với anh không phải những tràng pháo tay hay con số người theo dõi, mà là sự kiên nhẫn trong phòng tập hồi phục, là niềm tin mong manh vào ngày trở lại. Và có lẽ, đến khi Tiến Dũng tái xuất sân cỏ, điều anh cần không phải là danh xưng “thủ môn quốc dân” hay “ngôi sao showbiz”, mà chỉ đơn giản là được đứng trong khung gỗ, lặng lẽ làm công việc của một thủ môn, đúng như cách anh đã bắt đầu giấc mơ bóng đá của mình.

Xem thêm
+2
0
12,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Nếu phải chọn một cái tên tiêu biểu nhất cho cơn sốt bóng đá Việt Nam hơn mười năm qua, Nguyễn Công Phượng gần như luôn là lựa chọn đầu tiên. Sinh năm 1995, anh đi từ một cầu thủ học viện tại HAGL trở thành biểu tượng đại chúng, mang trên mình cả sự ngưỡng mộ lẫn kỳ vọng khổng lồ, trước khi rẽ sang những ngã rẽ đầy thử thách ở nước ngoài và cuối cùng là quyết định lùi về giải Hạng Nhất tại Việt Nam để tìm lại sự bình yên cho sự nghiệp.

Biệt danh "Messi Việt Nam" và cơn sốt chưa từng có

Biệt danh “Messi Việt Nam” gắn với Công Phượng từ giai đoạn U19 Việt Nam 2013–2014, thời điểm bóng đá trẻ Việt Nam lần đầu tạo nên một làn sóng hâm mộ cuồng nhiệt chưa từng có với người hâm mộ nước nhà. Điểm bùng nổ nhất là bàn thắng vào lưới U19 Australia năm 2014, khi Công Phượng đi bóng từ giữa sân, vượt qua khoảng 5–6 cầu thủ rồi dứt điểm lạnh lùng làm nổ tung chảo lửa Mỹ Đình. Hình ảnh ấy lan truyền mạnh mẽ, khiến báo chí quốc tế ví anh với Lionel Messi và biến Công Phượng thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Từ đó, mỗi pha chạm bóng của anh đều mang theo sự chờ đợi và cảm xúc đặc biệt từ người hâm mộ.

Dấu ấn rõ nét tại đội tuyển U23 Việt Nam

Lên cấp độ tuyển U23, Công Phượng tiếp tục là gương mặt trung tâm của thế hệ cầu thủ vàng. Tại Thường Châu năm 2018, U23 Việt Nam lần đầu vào chung kết châu Á, tạo ra một cột mốc lịch sử. Dù không phải người xuất sắc nhất ở giải đấu năm đó, Công Phượng vẫn đại diện cho tinh thần kỹ thuật, dám cầm bóng, dám đột phá, là một phần quan trọng của tập thể đã làm thay đổi vị thế bóng đá Việt Nam trên bản đồ châu lục.

Đạt đến đỉnh cao dưới thời thầy Park tại AFF Cup 2018

Khi huấn luyện viên Park Hang Seo xây dựng đội tuyển theo hướng kỷ luật và thực dụng hơn, vai trò của Công Phượng cũng thay đổi, ở cả đội U23 đến đội tuyển quốc gia. Anh không còn là ngôi sao tự do, mà trở thành một quân bài chiến thuật, sẵn sàng lùi sâu, kéo giãn hàng thủ và hy sinh vì cấu trúc chung. Đỉnh cao danh hiệu của anh đến ở AFF Cup 2018, giải đấu đội tuyển Việt Nam vô địch sau 10 năm chờ đợi. Riêng Công Phượng, anh ghi bàn vào lưới Malaysia ở vòng bảng hay trận bán kết lượt về trước Philippines, góp phần quan trọng vào hành trình lên ngôi vô địch Đông Nam Á của 'Những chiến binh Sao Vàng".

Về chuyên môn, Công Phượng là mẫu cầu thủ khiến khán giả dễ “nổi da gà” bởi kỹ năng xử lý trong không gian hẹp, những cú ngoặt bóng gọn gàng và khả năng dứt điểm nhanh quyết đoán. Năm 2018 cũng chính là năm đỉnh cao nhất sự nghiệp của số 10 với 23 bàn trên mọi đấu trường, từ cấp đội tuyển cho đến câu lạc bô. Đó là một con số cho thấy giai đoạn ấy anh vừa có phong độ cao, vừa giữ được sự bùng nổ của một ngôi sao tấn công. Đến Asian Cup 2019, tiền đạo quê Nghệ An cũng vẫn chơi rất ấn tượng, đặc biệt trong chiến thắng Jordan ở vòng 1/8, qua đó cùng với tuyển Việt Nam có mặt tại vòng đấu tứ kết của giải đấu danh giá nhất châu Á.

Những năm tháng xuất ngoại đầy thử thách với Công Phượng

Sau đỉnh cao đó, Công Phượng bước vào chuỗi xuất ngoại với nhiều kỳ vọng nhưng lại không được như mong đợi. Anh lần lượt khoác áo Mito HollyHock ở Nhật Bản, Incheon United tại Hàn Quốc, Sint-Truiden ở Bỉ và sau này là Yokohama FC. Tuy nhiên, điểm chung của các chuyến đi là số phút thi đấu hạn chế. Có giai đoạn ở Nhật Bản, anh chỉ ra sân vài trận với tổng thời gian chưa tới 100 phút. Việc liên tục ngồi dự bị khiến Phượng mất nhịp thi đấu, phong độ giảm sút và không thể phát huy hết điểm mạnh kỹ thuật vốn có.

Trở lại Việt Nam thi đấu để tìm lại chính mình 

Trong bối cảnh đó, quyết định trở về thi đấu ở giải Hạng Nhất trong màu áo Trường Tươi Bình Phước từ năm 2024 không đơn thuần là một bước lùi. Đó là lựa chọn để được ra sân thường xuyên hơn, giảm bớt áp lực kỳ vọng và tìm lại cảm giác chơi bóng thuần khiết. Hạng Nhất mang đến cho Công Phượng sự bình yên mà anh đã đánh mất sau nhiều năm sống giữa ánh đèn và so sánh.

Khép lại hành trình ấy, Công Phượng có thể không đi theo con đường hoàn hảo mà người hâm mộ từng vẽ ra, nhưng anh đã sống trọn vẹn với tài năng và khát vọng của mình. Từ “Messi Việt Nam” làm say mê hàng triệu con tim, đến nhà vô địch AFF Cup 2018, rồi những chuyến đi xa nhiều tiếc nuối và cuối cùng là lựa chọn đi chậm lại khi bắt đầu bước sang tuổi "băm", Công Phượng vẫn là một chương đặc biệt trong lịch sử bóng đá Việt Nam. 

Sự bình yên là điều mà Công Phượng đang hướng đến ở hiện tại

Và có lẽ, sau tất cả những đỉnh cao lẫn chênh vênh đã trải qua, điều quý giá nhất với Công Phượng lúc này không còn là hào quang hay những so sánh, mà là được ra sân đều đặn, được chơi bóng đúng với bản ngã của mình. Đi chậm lại để giữ lửa đam mê, để tiếp tục tồn tại bền bỉ với bóng đá, đôi khi không phải là bước lùi, mà là cách một cầu thủ trưởng thành chọn để đi tiếp con đường bản thân đã chọn.

Xem thêm
1
9,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chân Gỗ

Khởi nguồn từ chấn thương của thủ lĩnh
Sự vắng mặt đột ngột của Nguyễn Văn Trường do chấn thương đứt dây chằng hồi tháng 11 đã tạo ra một khoảng trống lớn nơi tuyến giữa U22 Việt Nam. Văn Trường không chỉ là thủ quân mà còn là linh hồn trong lối chơi, khiến HLV Kim Sang Sik phải đối mặt với thách thức lớn về nhân sự. Sự mất mát này buộc ông phải tìm kiếm những giải pháp mới để duy trì sức mạnh đội hình, và đó vẫn là nỗi đau đáu với chiến lược gia người Hàn Quốc, ngay cả khi U22 Việt Nam đã vô địch SEA Games.

Quốc Cường – niềm hy vọng mới và thử thách thích nghi
Phong độ ấn tượng của Nguyễn Thái Quốc Cường tại V.League đã giúp anh được trao cơ hội ở SEA Games 33. Dù thi đấu ổn định ở vòng bảng và các trận knock-out, vị trí của Quốc Cường vẫn khiến người hâm mộ lo lắng. Đặc biệt, trong trận bán kết và chung kết, khi đối thủ khai thác triệt để khoảng trống trước hàng thủ, sự non nớt trong vai trò mới của Quốc Cường đã bộc lộ rõ. Việc thay anh bằng Thái Sơn đã giúp U22 Việt Nam kiểm soát thế trận tốt hơn, minh chứng cho tầm quan trọng của việc đặt cầu thủ đúng vị trí sở trường.

Những điều chỉnh cần thiết cho tương lai
Quốc Cường là tài năng trẻ với kỹ năng tấn công nổi bật, nhưng việc chuyển sang vai trò phòng ngự đòi hỏi thời gian thích nghi và phát triển tư duy chiến thuật mới. HLV Kim Sang Sik có lý khi thử nghiệm, song rõ ràng, để phát huy tối đa tiềm năng, Quốc Cường cần được đặt đúng vị trí hoặc có thêm thời gian hoàn thiện. Trước thềm VCK U23 châu Á 2026, việc bổ sung các phương án dự phòng cho tuyến giữa là điều cấp thiết, nhất là khi lịch thi đấu đang đến gần và áp lực ngày càng lớn.

Xem thêm
0
10,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật