Wayne Rooney: Điều tôi tiếc nhất là Sir Alex không còn dìu dắt Kagawa

Arsenal sẽ tự "toang" vì áp lực Man City?

Vừa thắng Bayern xong, PSG đã lên kế hoạch "giật" Olise ngay hè 2026?

Tuấn Anh

Arsenal sẽ tự "toang" vì áp lực Man City?

Arsenal không ngán Atlético ... nhưng đang nặng đầu

Nói Arsenal đến Madrid với tâm thế run rẩy thì không đúng. Nhưng bảo họ hoàn toàn thanh thản cũng không đúng nốt. Vấn đề của Arsenal lúc này không nằm ở cái tên Atlético Madrid. Vấn đề nằm ở chỗ họ lại bước vào đoạn cuối mùa trong trạng thái rất giống những năm trước: vừa phải giữ mình ở châu Âu, vừa phải ngoái lại xem Man City đã áp sát tới đâu ở Premier League.

Trận thua 1-2 tại Etihad hôm 19/4 không chỉ làm cuộc đua vô địch Anh nóng lên. Nó còn kéo Arsenal trở lại đúng cảm giác mà họ không muốn nhớ nhất: cứ đến thời điểm quyết định là mọi thứ bỗng nặng đi, chân nặng, đầu nặng, mỗi trận đá như mang thêm một cục đá sau lưng.

Nhưng Arsenal chưa sụp. Họ thắng Newcastle 1-0 ngày 25/4 để trở lại ngôi đầu. Trận đó không hay, thậm chí khá căng. Nhưng chính kiểu thắng ấy lại nói lên nhiều điều. Đội này vẫn đứng được. Chỉ là họ đang phải gồng.

Atlético là kiểu đối thủ rất thích nhìn đối phương gồng lên như thế

Đây mới là chỗ khiến trận bán kết này dễ thành một bài kiểm tra thần kinh hơn là bài kiểm tra chiến thuật thuần túy.

Atlético có lịch sử rất khó chịu trước các đội Anh ở cúp châu Âu. Họ thắng 11 trong 15 cặp knock-out trước đại diện Premier League, và từng thắng cả 3 trận bán kết gặp đội Anh. Số liệu ấy không tự động đảm bảo họ sẽ loại Arsenal, nhưng nó cho thấy một điều: gặp Atlético, đối thủ rất dễ bị kéo vào thứ bóng đá khó chịu, bực bội, nửa như bị khóa, nửa như bị chọc đúng chỗ ngứa.

Mùa này, Atlético cũng không còn là đội chỉ biết dựng xe buýt rồi chờ sai lầm. Họ đã ghi 34 bàn ở Champions League, nhiều nhất của chính họ trong một mùa Cúp C1 hay Champions League. Họ đã đi qua Club Brugge, Tottenham rồi Barcelona để vào bán kết. Một đội vượt qua chừng đó cửa không thể xem là chỉ sống bằng tinh thần.

Arsenal mà bước ra sân với cái đầu còn lẫn lộn vì Man City, Atlético sẽ nhận ra ngay. Và khi đội bóng dưới tay Simeone ngửi thấy mùi bất ổn về tâm lý của Pháo thủ,  họ sẽ không bỏ qua.

Bán kết là chỗ Arsenal phải thôi làm đội tiến bộ

Arsenal mùa này ở Champions League thật sự ấn tượng. Họ thắng cả 8 trận ở league phase, thắng 10, hòa 2 sau 12 trận, mới thủng lưới 5 bàn. Họ cũng vào bán kết hai năm liên tiếp lần đầu trong lịch sử CLB. Chừng đó đủ để khẳng định đây không còn là đội đi châu Âu cho biết.

Nhưng vào đến bán kết rồi thì không ai còn chấm điểm theo kiểu “có tiến bộ”. Cái mốc này buộc Arsenal phải trả lời câu hỏi khác: họ đã đủ lì để đi nốt quãng đường còn lại chưa?

Nếu lại đá một trận tử tế, có tổ chức, có ý tưởng, rồi vẫn bị loại, Arsenal vẫn sẽ được khen. Nhưng đấy cũng chính là vấn đề. Họ không cần thêm một bài khen kiểu ấy nữa. Họ cần một chiến thắng để chứng minh mình đã thoát khỏi vai diễn quen thuộc: đội bóng hay, đội bóng mạnh, đội bóng còn thiếu một chút.

Ở Madrid, Arsenal sẽ lộ ra con người thật của mình

Arsenal mang tới Madrid hai thứ cùng lúc. Một là tham vọng vào chung kết. Hai là sức ép từ cuộc đua với Man City. Không việc gì phải giả vờ rằng một trong hai không tồn tại.

Vấn đề là khi trận đấu bắt đầu, thứ nào sẽ chiếm lấy họ trước. Nếu Arsenal chơi bằng bộ mặt họ đã có ở Champions League mùa này, chặt chẽ, tỉnh, không tự phá nhịp, họ đủ sức rời Madrid với một kết quả tốt. Họ từng đè Atlético 4-0 ở league phase, nên chẳng có lý do gì phải tự bước vào trận với tư thế thấp hơn.

Còn nếu họ đá bằng tâm trạng của một đội sợ tháng Năm lại hỏng, mọi thứ sẽ rất khác. Atlético không cần đối thủ tặng cho quá nhiều khoảng trống. Họ chỉ cần đối thủ tự chùn trong đầu vài nhịp là đủ.

Thế nên Arsenal tới Madrid không phải để trả lời rằng họ có khát thắng hay không. Cái đó ai cũng biết. Họ tới đó để chứng minh một chuyện khó hơn nhiều: đến lúc căng nhất, họ còn là chính mình hay lại tự biến thành phiên bản mà Man City đã quá quen nhìn thấy vào cuối mùa.

0
925 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Lực Nguyễn

Paris Saint-Germain và Bayern Munich vừa tạo nên một trong những trận bán kết Champions League điên rồ nhất với tỷ số 5-4. Chín bàn thắng tại Công viên các Hoàng tử là bữa tiệc tấn công đúng nghĩa, khiến khán giả trung lập mãn nhãn. Nhưng dưới góc nhìn chuyên môn, 90 phút ấy còn gợi mở một câu chuyện khác: nó gián tiếp “minh oan” cho Michael Carrick và triết lý mà ông đang xây dựng tại Manchester United.

Hoài nghi quanh Carrick và góc nhìn mới

Từ ngày bước vào nghiệp huấn luyện, Carrick luôn bị đặt dấu hỏi về năng lực cầm quân. Không ít ý kiến cho rằng cách tiếp cận trận đấu của ông có phần “lười biếng” về chiến thuật, thiếu sự tinh vi để đưa đội bóng chinh phục danh hiệu. Thế nhưng, những gì Luis Enrique và Vincent Kompany thể hiện trong trận PSG – Bayern lại phác họa một bức tranh khác. Nó cho thấy phương pháp quản trị và vận hành đội bóng mà Carrick theo đuổi không hề đơn giản hay dễ dãi như nhiều người vẫn nghĩ.

Kỷ luật, cấu trúc và tự do ở 1/3 cuối sân

Enrique tại PSG và Kompany ở Bayern đều là mẫu huấn luyện viên hiện đại, đề cao kỷ luật và cấu trúc. Họ rèn cầu thủ rất khắt khe trong phòng ngự, yêu cầu di chuyển đồng bộ, thu hẹp khoảng cách giữa các tuyến, coi việc chạy không ngừng nghỉ là nguyên tắc bắt buộc. Nhưng điểm chung dẫn tới trận cầu 9 bàn lại nằm ở quyết định cho phép các ngôi sao tấn công được tự do sáng tạo ở một phần ba cuối sân. Trong bối cảnh lối chơi vị trí ngày càng khô cứng, biến cầu thủ thành những quân cờ lập trình sẵn, cách làm của Enrique và Kompany trở thành làn gió khác biệt, đặt niềm tin vào bản năng và phẩm chất cá nhân của những ngôi sao hàng đầu.

Triết lý Carrick được soi chiếu

Những gì diễn ra tại Paris trùng khớp với những chia sẻ của Carrick suốt mùa giải này ở Ngoại hạng Anh. Ông khẳng định nhiệm vụ của mình là cung cấp cấu trúc cơ bản, khung sườn vững để cầu thủ đứng bên trong, còn các nhịp chạm mang tính đột biến hay đường chuyền quyết định được trao lại cho họ. Trận PSG – Bayern vì thế trở thành minh chứng sinh động cho một triết lý đang bị đánh giá thấp, nhưng thực chất lại rất hợp với bóng đá đỉnh cao hiện tại.

Xem thêm
0
784 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Cristhian Mosquera đến Premier League từ năm 21 tuổi với mục tiêu rèn kỹ năng ở đỉnh cao châu Âu và học hỏi từ những hàng thủ tốt nhất giải đấu. Giờ anh chuẩn bị đối đầu Atletico Madrid, đội bóng mà anh từng có khả năng gia nhập, với mục tiêu rất rõ ràng: đánh bại đối thủ ngay trên sân Metropolitano ở lượt đi bán kết Champions League. Trong cuộc phỏng vấn độc quyền với tờ AS trước trận, trung vệ người Tây Ban Nha khẳng định ngắn gọn: “Chúng tôi sẽ chiến thắng ở đó”.

Đa năng trong tay Arteta, đối đầu người bạn cũ

Mosquera đã thuyết phục được HLV Mikel Arteta tin tưởng anh ở vị trí trung vệ mỗi khi William Saliba hoặc Gabriel vắng mặt. Không chỉ vậy, anh còn có thể đá hậu vệ phải khi cần. Đây là con đường ngược lại với người bạn Marc Pubill, người sẽ đối đầu anh ở bán kết. Pubill vốn là hậu vệ cánh nhưng giờ được kéo vào đá trung vệ. Cả hai từng chơi cùng nhau rất nhiều ở các đội tuyển trẻ Tây Ban Nha và cùng giành HCV Olympic, nên việc gặp lại nhau ở hai cánh đối diện là trải nghiệm khá lạ với Mosquera.

Cửa lên tuyển rộng hơn nhờ đá được nhiều vị trí

Phong độ và sự linh hoạt giúp Mosquera lọt vào mắt xanh HLV Luis de la Fuente, qua đó có tên trong kế hoạch cho đội tuyển Tây Ban Nha dự World Cup 2026. Mosquera thừa nhận việc có thể chơi nhiều vị trí là một lợi thế lớn trong mắt các HLV, nhất là ở giải đấu mà danh sách chỉ hơn 20 cầu thủ. Theo anh, khi xây dựng đội hình cho World Cup, ban huấn luyện luôn phải tính đến mọi tình huống, và những cầu thủ đa năng như anh sẽ giúp đội tuyển có thêm phương án xoay chuyển.

Xem thêm
0
101 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

FIFA bị cảnh sát Vancouver từ chối yêu cầu hộ tống an ninh cấp độ 4 trong thời gian diễn ra đại hội thường niên, theo Global BC News. Đây là mức cho phép đoàn xe vượt đèn đỏ, phong tỏa đường phố để đảm bảo di chuyển thông suốt, kéo theo chi phí lớn cho người nộp thuế nên không được chấp nhận.

Yêu cầu gần ngang Giáo hoàng, vượt cả Thủ tướng Canada

Mức hộ tống mà FIFA đòi hỏi chỉ thấp hơn một bậc so với cấp độ dành cho Giáo hoàng. Tiêu chuẩn này ngang với các chuyến thăm của Tổng thống Mỹ, thậm chí còn cao hơn quy mô bảo vệ dành cho chính Thủ tướng Canada Mark Carney. Trong bối cảnh đó, FIFA vẫn chưa đưa ra bất kỳ bình luận nào về phản ứng từ phía Vancouver.

Vancouver giữ nguyên chuẩn an ninh sự kiện lớn

Văn phòng Thị trưởng Vancouver khẳng định hôm 28/4 rằng mọi phương án di chuyển được triển khai sẽ đảm bảo an toàn, phù hợp và nhất quán với cách thành phố vẫn tổ chức các sự kiện quốc tế lớn. Thành phố không chấp nhận phá vỡ khung vận hành quen thuộc chỉ để đáp ứng yêu cầu riêng của FIFA.

Chi phí an ninh World Cup 2026 thành đề tài chính trị nóng

Chi phí an ninh cho World Cup 2026 tại Vancouver, nơi cùng Mỹ và Mexico đồng đăng cai, đang trở thành vấn đề chính trị nhạy cảm. Các bộ trưởng từ chối xác nhận ngân sách cụ thể, trong khi phe đối lập liên tục bày tỏ lo ngại. Một số cơ quan truyền thông ước tính tổng chi phí an ninh có thể lên tới 439 triệu USD, cao hơn đáng kể so với các dự báo trước đó, chỉ để phục vụ bảy trận đấu diễn ra tại thành phố.

Xem thêm
0
5,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Arsenal và Atletico Madrid bước vào bán kết Champions League với một điểm chung khó nuốt: chơi rất nhiều nhưng chưa từng vô địch. Theo Opta Analyst, Arsenal đã đá 223 trận, Atletico 190 trận ở Cúp C1/Champions League mà vẫn trắng tay. Họ không phải kẻ lót đường, mà là những “kẻ thất bại vĩ đại”, nhiều lần chạm tay vào vinh quang rồi hụt.

Những trận chung kết ám ảnh

Thành tích đá chung kết của cả hai là vết cắt sâu. Tổng cộng 4 lần vào chung kết, Atletico và Arsenal đều thua cả 4. Với Arsenal, ký ức Paris 2006 vẫn còn nguyên. Họ dẫn trước Barcelona, nhưng rồi sụp đổ bởi các bàn thắng của Samuel Eto’o và Juliano Belletti. Một trận đấu cách đây gần 20 năm vẫn là nỗi buồn chưa khép.

Bi kịch mang tên Atletico

Atletico còn đau hơn. Năm 1974, họ bị Bayern Munich gỡ hòa ở phút bù giờ cuối cùng của hiệp phụ, rồi thua 0-4 trong trận đá lại. Đến các chung kết 2014 và 2016, Real Madrid trở thành cơn ác mộng. Cú đánh đầu gỡ hòa phút 90+3 của Sergio Ramos năm 2014, rồi quả luân lưu hỏng ăn của Juanfran Torres năm 2016, lần lượt kéo sập giấc mơ của thầy trò Diego Simeone.

Danh hiệu và duyên nợ cân bằng

Về danh hiệu châu Âu, Atletico nhỉnh hơn với 3 Europa League (2009/10, 2011/12, 2017/18), 1 Cúp C2 (1961/62), 3 Siêu Cúp châu Âu (2010, 2012, 2018) và 1 Cúp Liên lục địa (1974). Arsenal mới có 1 Cúp C2 (1993/94) và 1 Cúp Hội chợ (1969/70). Nhưng đối đầu lại cân bằng. Arsenal từng thắng Atletico 4-0 tại Emirates ở vòng phân hạng Champions League mùa này. Ngược lại, Atletico loại Arsenal ở bán kết Europa League 2017/18, hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 ở Madrid trước khi lên ngôi. Những duyên nợ ấy khiến cuộc tái ngộ tại Metropolitano trở nên đặc biệt, trong bối cảnh đội thắng vẫn phải đối mặt thử thách lớn từ cặp PSG – Bayern Munich.

Xem thêm
0
55 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Trận bán kết lượt đi Champions League trên sân Parc des Princes biến thành một cuộc rượt đuổi tỷ số điên rồ với 9 bàn thắng. Paris Saint-Germain thắng Bayern Munich 5-4, trong một buổi tối mà hàng công hai đội cùng bùng nổ, 7 cầu thủ khác nhau ghi bàn và nhịp độ trận đấu luôn ở mức nghẹt thở. Nhưng phía sau cơn mưa bàn thắng ấy là bài toán nhức nhối về khả năng thực thi chiến thuật của Bayern dưới thời HLV Vincent Kompany.

Hàng thủ Bayern sụp đổ từ những chi tiết nhỏ

Hiệp một, Harry Kane và Michael Olise liên tục lập công cho đội khách, nhưng Khvicha Kvaratskhelia và Joao Neves đáp trả ngay lập tức. Cuối hiệp, Ousmane Dembele sút phạt đền thành công, trước khi chính anh và Kvaratskhelia nâng tỷ số lên 5-2 trước phút 60. Dayot Upamecano và Luis Diaz ghi liền 2 bàn ở phút 68 để níu giữ hy vọng, nhưng màn trình diễn phòng ngự của Bayern là thảm họa. Hồi chuông báo động đã vang lên từ tứ kết, khi họ để Real Madrid chọc thủng lưới 3 lần. Việc đưa Alphonso Davies trở lại đội hình xuất phát được kỳ vọng gia cố hàng thủ, nhưng mọi thứ nhanh chóng sụp đổ, với các bàn thua đầu tiên in đậm sai lầm cá nhân.

Sai lầm cá nhân bị PSG trừng phạt không thương tiếc

PSG tận dụng triệt để mọi sai sót. Josip Stanisic bị Kvaratskhelia vượt mặt hoàn toàn. Joao Neves, cầu thủ nhỏ con nhất trên sân, lại dễ dàng đánh đầu ghi bàn thứ hai. Davies để bóng chạm tay trong vòng cấm, biếu không một quả phạt đền. Sang hiệp hai, dù Konrad Laimer vào sân, hệ thống phòng ngự Bayern vẫn liên tục bị xé toạc bởi tốc độ của Achraf Hakimi và Desire Doue trong các pha phản công. Hàng công Bayern lại phải gồng gánh cho điểm yếu tuyến dưới, và họ đã cố làm điều đó tại Paris.

Chiến thuật đúng, thực thi hỏng

Ở góc độ tổng thể, đấu pháp Kompany đưa ra vẫn phát huy tác dụng. Cuối trận, Bayern mới là đội dồn ép, buộc tập thể của HLV Luis Enrique phải co cụm phòng ngự và câu giờ. Điểm nghẽn nằm ở khâu thực thi và những chi tiết. Bayern tạo ra vô số chuỗi tấn công nhưng thiếu sắc bén: Kane dọn cỗ cho Olise nhưng không thắng được thủ môn, một cú sút khác của Olise dội cột dọc, Jamal Musiala có bóng trống trải nhưng không dứt điểm.

PSG cũng phung phí, với pha Dembele đối mặt Manuel Neuer hay cú sút trúng cột của Senny Mayulu, nhưng số lần Bayern xâm nhập vòng cấm mà không ghi bàn là quá nhiều. Khoảng cách một bàn giúp quyền tự quyết tấm vé vào chung kết vẫn nằm trong tay họ ở trận lượt về tại Allianz Arena, và các cầu thủ phải tự nhìn lại những cơ hội đã ném đi để sửa sai.

Xem thêm
0
5,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật