Vợ tránh chuyện "gần gũi"

Thứ Tư, ngày 22/05/2013 09:21 AM (GMT+7)

Cho đến giờ phút này tôi cũng không thể biết được vợ tôi đang nghĩ gì, muốn gì?

Tôi và em yêu nhau hơn một năm, thời gian còn là sinh viên lúc ấy không quá ngắn nhưng cũng đủ để tôi hiểu được người con gái mình yêu. Em đã trao cho tôi cái quý giá nhất. Khi ra trường, tôi và em cưới nhau mà không được đường đường chính chính đứng trước bàn thờ ông bà.

Tôi là con út trong gia đình mà vì thương vợ, tôi đã phụ lòng ba mẹ để theo vợ về sống cùng gia đình vợ. Sống với gia đình em, tôi như bị sỉ nhục, mẹ vợ lúc nào cũng đổ hết mọi thứ lỗi lên đầu tôi, soi mói, thêm bớt mọi chuyện, còn ba vợ mỗi khi có rượu vào thì cứ lôi tôi ra chửi rủa, đuổi tôi ra khỏi nhà. Lúc đó vợ tôi còn quá ngây thơ, lại còn đứa con sắp sinh trong bụng, nghề nghiệp của vợ chồng tôi đều chưa ổn định, tài sản sau cưới thì không có, vợ thì không chịu theo tôi ra ngoài sống… Vì thương vợ, tôi đã chịu đựng, chỉ biết cắm đầu vào làm tất cả mọi thứ trong nhà để quên đi bao nỗi nhục nhã.

Sau thời gian hơn một năm chịu đựng, rồi vợ tôi cũng đồng ý ra ngoài thuê phòng trọ sinh sống. Đồng lương ba cọc ba đồng từ một công chức không đủ vào đâu, hai vợ chồng đã nhiều lần nhịn ăn, nhịn uống để nuôi con, sáng bánh mì chiều cơm với mắm không biết cơm trưa là gì cả.

Đến nay cũng đã 10 năm, hai vợ chồng đều là công chức, nhà thì ở thị xã, hai người làm ở hai huyện khác nhau sáng thì đi sớm, chiều mới gặp nhau. Cuộc sống giờ đã khá hơn nhiều, con ngoan học giỏi, có nhà cửa đàng hoàng, đất đai cũng đã dành dụm mua chuẩn bị sẵn cho con cái.

Tôi chưa bao giờ đụng tới cờ bạc, rượu thì ít khi tham gia ngoài những buổi tiệc do cơ quan tổ chức, nhiều lắm thì 2-3 lần/tháng.

Sợ vợ buồn, thiếu thốn, cũng vì yêu vợ, tôi đã dành hết mọi thứ cho vợ, mọi việc nhà từ trong ra ngoài đều một tay tôi làm, con cái cũng một tay tôi chăm sóc từ lúc sinh ra ở bệnh viện đến ở nhà, trưa nào tôi cũng phải chạy xe hàng chục km để về đưa rước con đi học. Vợ lúc nào cũng được rảnh tay, đi làm về xem phim, ăn cơm, rảnh rỗi thì thêu tranh, rồi ngủ.

Vợ tránh chuyện "gần gũi" - 1

Tôi chẳng biết phải nên làm thế nào với cuộc hôn nhân này? (Ảnh minh họa)

Cuộc sống chăn gối của vợ chồng cũng rất tốt đẹp. Để hiểu nhiều hơn về người phụ nữ, tôi cũng thường hay lên mạng tìm hiểu mọi thứ về những gì phụ nữ thích mà làm theo, vợ chồng tôi cũng thường hay trao đổi thẳng thắn với nhau để có sự hòa hợp, hạnh phúc nhất.

Trong khoảng thời gian hai năm gần đây, tôi cảm nhận được có rất nhiều điều bất ổn ở vợ: chuyện chăn gối vợ tôi không có hứng thú hay nhiệt tình, sự ham muốn hay cái cảm giác thăng hoa của vợ cũng không còn nữa, mỗi tháng chỉ 1-2 lần yêu nhưng đều do tôi chủ động đòi hỏi.

Mỗi lần tôi ôm thì vợ đều quay lưng, tôi làm mọi cách nhưng dường như cô ấy không có cảm giác và đang giả vờ ngủ.

Lâu lâu tôi có xem điện thoại của vợ thì thấy không có gì nhưng bộ đếm tin nhắn thì cho thấy có rất nhiều tin nhắn bị xóa đi. Tôi giặt đồ thường xuyên thấy đồ lót của vợ có chất dịch màu vàng, tôi hỏi thì vợ bảo là thường xuyên bị huyết trắng, đưa đi khám phụ khoa, xét nghiệm thì bình thường.

Nhiều lần tôi bệnh không đi làm nổi nhưng cũng chưa bao giờ được vợ hỏi thăm, lo lắng. Có một chuyện làm tôi bất ổn hơn là vợ làm chung cơ quan với người yêu cũ cũng đã lập gia đình và có con rồi. Tôi cũng biết bất ổn nên cũng thường xuyên nhắc nhở vợ về chuyện không nên tiếp xúc nhiều với người cũ, chuyện không nên ngoại tình để phải gánh nhiều hậu quả đáng tiếc.

Nhưng vợ tôi thường hay nói quan niệm của em không còn tình yêu thì làm bạn có sao đâu!

Trong 2 năm qua, tôi mong chờ hàng ngày người vợ tôi sẽ thay đổi như ban đầu, nhưng điều đó càng ngày tôi càng thấy vô vọng khi trông chờ vào một điều gì đó không thể thành hiện thực được.

Cho đến giờ phút này tôi cũng không thể biết được vợ tôi đang nghĩ gì, muốn gì? Trong khi ngoài xã hội có biết bao nhiêu người vợ đang cố gắng làm sao để mưu cầu hạnh phúc, để được chồng quan tâm, thương yêu, chiều chuộng, vậy sao vợ tôi lại có những biểu hiện làm tôi rất khó hiểu, mệt mỏi …

Từ khi yêu nhau, cưới nhau đến giờ lúc nào tôi cũng tin tưởng vợ, tôi rất yêu vợ nên giờ tôi cũng không biết phải làm sao. Nhiều lần tôi muốn theo dõi vợ nhưng sợ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng, mất lòng tin ở nhau. Mà có thật là bị cắm sừng thì tôi sợ cái kết cục cũng giống như bao câu chuyện ngoại tình của người khác, rồi tôi biết có tha thứ được hay không, hay phải gia đình tan vỡ?

Tôi chẳng biết phải nên làm thế nào với cuộc hôn nhân này? Biết nói ra thì ai cũng dành phần đúng về mình nhưng có ai sống và chấp nhận được người vợ trong 2 năm liền mà hầu như bị từ chối yêu không?

Tôi tôn trọng bên nội lẫn bên ngoại và không muốn chuyện đổ vỡ của 2 chúng tôi mà con tôi mất đi nguồn cội. Tôi mong các bạn cho tôi 1 lời khuyên.

Theo Nguyễn Hữu (Vietnamnet)

sự kiện Những chuyện gia đình