Nụ hôn trong gió (P.cuối)

Thứ Ba, ngày 21/05/2013 08:58 AM (GMT+7)

Dù không ngoảnh lại, tôi vẫn biết Minh đang ôm chầm lấy bờ vai run rẩy của Vy.

Sự kiện:

Nụ hôn trong gió

Tôi đứng cạnh Hoàng Sơn, kẻ đã chứng kiến tôi bắt đầu tình yêu với Minh như thế nào. Và giờ, anh ta đang đứng nhìn chúng tôi kết thúc. Chẳng lẽ tôi và Hoàng Sơn có quá nhiều duyên nợ thế sao?

Tôi chưa bao giờ tin vào định mệnh bởi, mọi thứ đều có sự sắp đặt trước. Nhưng đúng là tôi và Hoàng Sơn đây là định mệnh hay mối duyên mà ông trời cố tình tạo ra để trêu đùa tôi?

Và tại sao, anh ta lại hiểu tôi đến từng chân tơ kẽ tóc như thế. Chẳng phải chúng tôi chỉ dừng lại ở mối quan hệ công việc thôi sao?

Cảm giác hơi ngột ngạt nên tôi nói cần ra ngoài, Hoàng Sơn khẽ gật đầu rồi anh ta cũng tìm đến những vị khách khác để trò chuyện. Tôi tìm một góc thoáng mát khuất sau vườn để tránh mọi ánh nhìn hướng về cái vẻ mặt không thể nào tệ hơn của mình lúc này. Mọi bí mật đã bị Hoàng Sơn lột sạch, thêm cả việc tôi nhìn thấy Minh đứng trước mặt mình mà tôi không thể làm gì hơn, tôi không thể ra chào hỏi anh một tiếng, càng không thể biểu lộ sự thân thiết ít nhất với tư cách bạn bè.

Có một cái gì đó chạy dọc cơ thể tôi và nghẹn lại ở cổ họng. Tự dưng khoé mắt tôi cay xè và tất cả mọi thứ như đang nhoè đi trước mắt.

-    Em nói với Bảo Anh mọi chuyện của chúng ta đi. Em sắp đi rồi và anh không muốn chúng ta phải lén lút như vậy nữa. - Tôi nghe có ai đó nhắc đến tên mình.

-    Không, em không đủ can đảm. - Tiếng một ai đó rất quen, quen lắm, tiếng nói này có lẽ sống đi chết lại hàng ngàn lần tôi cũng không quên được.

-    Nếu em không nói với Bảo Anh trong tối nay, anh sẽ nói với cô ấy.- Người con trai kia cất tiếng và lấy hai tay ghì chặt lấy khuôn mặt hoảng sợ của cô gái.

-    Hai người… - Tôi cất tiếng khản đặc.

Họ rời nhau ra, ngơ ngác nhìn tôi, sự xuất hiện của tôi giống như quả bom đang được châm ngòi nổ.

   Thì ra mọi thứ đều là vở kịch mà tôi được hai người giật dây sao? - Tôi thấy nước mắt của mình cứ thế lã chã rơi. Bàn tay tôi run run.

-    Bảo Anh, tớ xin lỗi. - Vy chạy đến nắm lấy tay tôi.

-    Bảo Anh, em nghe bọn anh giải thích  đã.-  Minh hốt hoảng không kém.

-    À, thì ra giờ là “bọn anh” cơ đấy.- Tôi phá lên cười. - Tại sao chuyện này tôi lại là người biết cuối cùng? Vy, cậu không phải là bạn thân của tớ sao? Còn anh, tình yêu với tôi có đúng chỉ là cơn say nắng hay không? - Tôi nấc nghẹn lên mà không thể nào nói thêm được nữa.

-    Hãy nghe tớ nói đã. - Vy như van nài tôi.

-    Đủ rồi, tớ không còn muốn nhìn mặt cậu nữa, cả anh nữa.

Tôi rảo bước bỏ chạy khỏi ngôi nhà đang đầy ánh sáng, âm nhạc, tiệc tùng, những khuôn mặt và nụ cười đáng sợ kia. Không cần nhìn lại nhưng tôi cũng biết rằng Minh đang ôm lấy Vy run rẩy trong vòng tay anh ta.

Mọi thứ đều là giả dối cho đến phút cuối cùng.

Tôi cứ chạy, chạy đi và chạy mãi.

Con đường đen kịt loáng thoáng những ánh đèn và mọi thứ trở nên chao đảo.

“Kít”- Có tiếng xe phanh lại chặt trước mặt tôi. Tôi ngã nhào xuống đường, hai đầu gối mài xuống mặt đường đau rát. Nhưng hiện tại tôi còn quan tâm được gì nữa, khi nỗi đau trong tim tôi chất chứa?

“Đi với tôi!”- Hoàng Sơn vứt cho tôi chiếc mũ bảo hiểm, tôi đón lấy chiếc mũ trong vô thức. Hoàng Sơn từ đâu xuất hiện và đuổi theo tôi, để giờ anh ta lại là người duy nhất ở bên tôi? Tôi chẳng ngần ngại leo lên sau xe. Anh ta có thể là kẻ đào hoa, kẻ đáng ghét, kẻ miệng lưỡi độc ác nhưng ít nhất anh ta không lừa tôi.

Tiếng xe lao đi vun vút trong đêm, tôi ôm chặt lấy Hoàng Sơn, gục đầu lên lưng anh và hướng mắt về con đường phía trước.

Mọi thứ mì mịt và đen tối một cách đáng sợ.

Nhưng chiếc xe vẫn vun vút lao đi.

Gió hun hút qua tấm chắn bảo vệ mũ bảo hiểm, những giọt nước mắt tôi rơi xuống và bị gió hun hút cuốn trôi.

Một lúc lâu sau, tôi đã cạn kiệt nước mắt và không thể nào khóc được nữa.

Nụ hôn trong gió

Xe chạy suốt đêm, tôi ngủ gục trên vai Hoàng Sơn từ lúc nào không hay, hai bàn tay tôi vẫn ôm chặt lấy anh không hề rời ra. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đứng trước biển, bình minh mới chớm ở phía chân trời, chỉ là một quầng lửa nhỏ xíu thôi. Chỉ vài phút sau đó, quầng lửa ấy trở nên hùng vĩ vô cùng, tôi ngỡ ngàng, dường như mọi chuyện xảy ra từ đêm qua mình đã quên sạch.

-    Nhìn em trông thật buồn cười. - Hoàng Sơn đang nói đến vẻ mặt lấm lem mascara của tôi.

-    Hix…- Tôi đưa tay lên mặt khẽ lau đi những vệt lem, giờ tôi mới để tâm đến bộ dạng của mình. Hai khóe mắt cay xè, sưng húp. Tôi nhìn ra phía biển, buổi sớm gió thổi mạnh làm rối tung mái tóc. Tôi run rẩy trước luồng không khí mằn mặn và cái lạnh đang bao quanh.

Nụ hôn trong gió (P.cuối) - 1

Anh đặt lên đôi môi tôi một nụ hôn, nhẹ nhàng, da diết, mãnh liệt... (Ảnh minh họa)

Bỗng có một vòng tay ấm ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của tôi. Tôi gục đầu vào vai anh - Hoàng Sơn, người đã ở bên tôi suốt một đêm qua, người tôi đã ngủ gật trên vai anh suốt con đường đen mịt mù và nơi chúng tôi đứng bây giờ là trước mặt biển rực rỡ. Tôi òa khóc thật to, bỗng dưng cảm thấy mình như một đứa trẻ được vỗ về, yêu thương, bỗng dưng thấy mình không còn phải gồng mình lên để trở nên mạnh mẽ nữa, bỗng dưng cảm thấy thì ra bên mình cũng có một người… cũng cô độc giống mình.

Mọi thứ mà tôi đã trải qua... những dối lừa, sự đánh mất niềm tin từ hai con người mà tôi yêu thương nhất. Với Vy, tôi không giận cô ấy vì Vy quá thánh thiện. Còn Minh, anh đủ lý do để có những quyết định. Họ không đáng trách, tôi chỉ cảm thấy tiếc nuối cho bản thân mình vì đã biết mọi chuyện quá muộn và khi dừng lại, tôi mới có cảm giác đau đớn. Cái cảm giác mình giống như kẻ bị giật dây, kẻ mang ra làm trò cười cho người khác. Nhưng đúng ra, họ phải ở bên nhau, tôi mới là kẻ phá đám.

Trước biển, bình minh rực rỡ, anh khẽ lấy tay lau nước mắt cho tôi, Hoàng Sơn mỉm cười rồi nhẹ nhàng, cúi xuống… Tôi không rõ có phải do hoàn cảnh lãng mạn lúc này hay không nhưng mọi thứ tôi đang trải qua giống như một giấc mơ tuyệt đẹp…

Anh đặt lên đôi môi tôi một nụ hôn, nhẹ nhàng, da diết, mãnh liệt. Giống như từng đợt sóng ào lên giữa biển khơi bao la hùng vĩ.

Nụ hôn giữa gió ngày, giữa biển, giữa ánh sáng đỏ rực.

Tôi không còn nghĩ được thêm gì nữa, mọi hình ảnh của Vy và Minh bỗng chốc tan biến, tôi vòng tay ôm lấy Hoàng Sơn, đón nhận nụ hôn nồng nhiệt ấy. Những giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống, tôi cảm giác được vị mặn với bao nhiêu yêu thương ngọt ngào.

-    Đừng khóc nữa nhé! - Hoàng Sơn khẽ thì thầm vào tai tôi. Gió biển, sóng biển hòa vào nhau thành một thứ âm thanh ồn ào nhưng anh vẫn đủ gần để tôi cảm nhận được từng lời nói đó.

-    Em có đang nhầm lẫn điều gì hay không? - Tôi thổn thức.

Bàn tay anh đan chặt vào những ngón tay tôi.

-    Anh nghĩ là không… Hôm qua, anh đã chứng kiến mọi thứ tận mắt. Anh muốn được che chở cho em. Cũng như cách đây hơn một năm, anh vẫn thường hậm hực khi nhìn thấy em bên kẻ khác, dù đó mới chỉ là lần đầu gặp mặt.

-    Liệu có giống những người con gái đã ở bên anh?- Tôi mỉm cười đầy nghi hoặc.

-    Không… vì lần này là anh tự nguyện đến với em. - Hoàng Sơn khẽ hôn phớt lên má tôi mỉm cười, tôi nhìn kỹ khuôn mặt anh lấp lánh ánh sáng bạc từ phía biển phản chiếu.

Tôi hoang mang với những gì vừa xảy ra nhưng trong tim bỗng nhen nhóm dư vi ngọt ngào mà tôi chưa bao giờ trải qua. Tôi nghĩ đó mới thực sự là tình yêu dù mọi thứ đến quá nhanh.

Sau một giấc mơ

Chúng tôi rời biển khi mặt trời lên cao. Chiếc xe Hoàng Sơn lao về hướng thành phố... Tôi vẫn ôm chặt lấy anh và hướng mắt về con đường xa tít tắp. Và tôi biết rằng, con đường này đã có đích đến.

Tôi trở về thành phố lúc gần chiều, mọi thứ lùi xa và tôi biết mình vừa tỉnh giấc sau cơn mơ. Giờ là lúc tôi phải đối mặt với hiện tại, tôi  mở điện thoại, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Vy, cô ấy muốn gặp tôi trước khi đi. Tôi chần chừ khẽ gập điện thoại. Hoàng Sơn đưa tôi đến điểm hẹn, anh dừng xe, bỏ mũ bảo hiểm trên đầu tôi rồi hỏi:

- Có muốn anh đi cùng không?

- Em muốn đi một mình.

- Vậy tùy em, nhớ điện cho anh khi về đến nhà.- Hoàng Sơn dịu dàng hôn nhẹ lên má tôi trước khi phóng đi.

Tôi khẽ mỉm cười vẫy tạm biệt anh. Thì ra, người con trai này dịu dàng và ấm áp hơn những gì tôi nghĩ về anh. Hình như mọi ác cảm về anh từ trước tới giờ tôi đã lầm. Và tôi, thú thật rằng tôi đã bị anh thu hút, dù có ác cảm đi chăng nữa nhưng nhớ lại mọi chuyện, anh vẫn khiến tôi phải để tâm đến. Thì ra, người tôi vẫn nghĩ đến nhiều đó là anh, mặc dù là công việc, mặc là dù là uất ức nhưng anh vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Và may mắn thay, tôi đã nhận ra điều đó hoặc là do anh đã chủ động nhẹ nhàng đến bên tôi.

Có thể tôi và Hoàng Sơn giống nhau, tôi như là gió, anh như những đám mây nhẹ nhàng. Mây luôn vui đùa và rong chơi cùng gió. Mây và gió phải ở bên nhau, như chúng tôi là duyên nợ phải thuộc về nhau.

Tôi gặp Vy ở Bơm, lần này không phải chỉ mình cô ấy mà có cả Minh. Tôi giữ một thái độ trầm tư, họ nhìn tôi có phần dè dặt, ánh mắt Minh nhìn tôi ái ngại còn Vy cúi đầu như người có lỗi.

-    Đừng cảm thấy có lỗi với tớ, hai người hãy sống hạnh phúc. - Tôi đưa mắt về phía Minh. – Chỉ là hơi sốc khi là người biết cuối cùng nhưng tớ đã hiểu ra được nhiều điều lắm. Và tớ cũng đã tìm thấy người tớ thật sự cần.

-    Bảo Anh… tớ xin lỗi!

-    Không ai có lỗi ở đây cả. - Tôi mỉm cười.

-    Xin lỗi em, đáng ra anh phải là người nói với em. - Minh cất lời.

-    Thôi, cười lên nào, nói chuyện khác đi. Tớ không muốn vì chuyện này mà tớ đánh mất người bạn yêu quý nhất của mình, và em, cũng không muốn phải nghĩ xấu về anh!

Cả ba chúng tôi ngồi nói chuyện cởi mở hơn. Tôi mỉm cười và thấy lòng thanh thản kỳ lạ. Nhìn Vy và Minh bên nhau, tôi cũng thấy mình hạnh phúc. Họ đúng là sinh ra để dành cho nhau.

Mọi việc dường như đã qua nhanh lắm rồi, và quá khứ đã khép lại. Trong trái tim tôi lại đang nhen nhóm một thứ tình yêu ngọt ngào.

* **

Cuối cùng Vy cũng đi du học, và cô ấy hứa hẹn sẽ về thăm nhà vào dịp Tết. Hôm tiễn Vy, tôi không đến được vì có cuộc họp báo ra mắt “Tình Đắng”. Với Hoàng Sơn, khi làm việc, chúng tôi vẫn có những cuộc tranh cãi nảy lửa, chẳng ai chịu nhường ai chút nào. Tôi vẫn theo học ở trường và cố gắng ngày đêm để tạo ra những kịch bản hấp dẫn. Chưa bao giờ tôi có ý định từ bỏ niềm đam mê này. Với Hoàng Sơn, anh cũng để cho tôi tự quyết định và theo đuổi mục tiêu tôi đặt ra. Tôi cũng không muốn bó buộc anh phải luôn bên cạnh mình mà chỉ đơn giản là sau mọi mệt mỏi, anh và tôi có thể mỉm cười để đến với nhau.  Mối quan hệ giữa tôi và Hoàng Sơn chỉ mình tôi và anh biết. Sau công việc, hai chúng tôi vẫn có những buổi hẹn hò lãng mạn, dự định gần nhất là sẽ một lần nữa đến biển đón bình minh để kỷ niệm 3 tháng yêu nhau. Từ nụ hôn trước gió biển đánh dấu sự bắt đầu tình yêu, chúng tôi vẫn chưa có cơ hội quay lại đó.

Tôi bắt tay viết lại câu chuyện của chính mình và khi tôi kể cho Hoàng Sơn nghe ý tưởng, anh cũng rất móng chờ. "Nụ hôn trong gió” sẽ là bộ phim thứ hai chúng tôi xây dựng lên. Tôi, Hoàng Sơn, giữa tình yêu, công việc và niềm đam mê, chúng tôi giống nhau ở rất nhiều thứ. Tôi và anh không có những quy tắc, cũng chẳng có sự ràng buộc nhưng hai con người vẫn luôn sát cánh, quấn quýt bên nhau.

Tôi mãi mãi là cơn gió mát lành đi bên cạnh anh - đám mây lang thang và phiêu lãng. Và nếu như cây luôn cần mặt đấy thì mây và gió cũng mãi mãi cần nhau. Tôi không nghĩ quá nhiều đến tương lai xa xôi, nhưng hiện tại, với những ngọt ngào êm đềm này, chắc chắn ngày mai tươi sáng sẽ đến.

(Hết)

Nụ hôn trong gió (P.1)

Nụ hôn trong gió (P.2)

Nụ hôn trong gió (P.3)

Nụ hôn trong gió (P.4)

Theo Quỳnh Thy (Khampha.vn)

sự kiện Nụ hôn trong gió