Nhục nhã vì "đổ vỏ"

Thứ Bảy, ngày 04/08/2012 08:05 AM (GMT+7)

Tôi quyết định đến bệnh viện để xét nghiệm ADN. Đớn đau thay, kết quả thằng bé không có chút máu mủ nào với tôi cả.

Sự kiện:

Những tâm sự hay

5 năm trước, tôi có một gia đình vô cùng hạnh phúc. Hương là người vợ chuẩn mực. Em dịu dàng, đằm thắm, đảm đang, khéo léo trong cách cư xử. Bố mẹ, họ hàng và bạn bè của tôi đều rất quý Hương. Ai cũng bảo tôi là người đàn ông may mắn vì lấy được em làm vợ.

May mắn hay không thì chỉ có tôi mới hiểu. Tôi thừa nhận có Hương, cuộc sống của tôi an nhàn và yên bình. Về đến nhà em đã cơm bưng nước rót, nếu vợ chồng có lỡ bất hòa, em luôn chịu nhịn, nhận phần thiệt về mình để cửa nhà êm ấm. Lấy em chưa được 1 năm, tôi đã thấy như như chúng tôi là một đôi vợ chồng già nua, nhàm chán. Sự hoàn hảo của Hương làm cho tôi thấy tù túng cho dù trong tôi tình yêu với em vẫn còn.

Ngay lúc ấy, tôi gặp Phượng. Phượng là MC trong chương trình kỉ niệm 15 năm thành lập công ty tôi. Phượng đẹp vô cùng, một vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ. Em như một bông hoa có độc làm tôi mê mẩn.

Phượng biết cách làm cho đàn ông phải chạy theo em. Lúc thì em nhiệt tình, lúc lại thờ ơ. Em làm cho tôi muốn sở hữu em đến điên cuồng. Chỉ cần em giận hờn đôi chút, tôi đã cuống cuồng bỏ tất cả mọi thứ để chạy đến bên cạnh.

Tôi đã lén giấu vợ qua lại với Phượng một thời gian dài. Những lúc ấy, cuộc sống của tôi hoàn hảo. Ở bên ngoài, tôi được cuồng nhiệt, rực lửa với Phượng. Khi về nhà lại được hưởng sự chăm sóc nhu mì, dịu dàng của vợ.

Đôi lúc tôi thầm ước ao giá như hai con người ấy có thể hợp lại làm một thì tốt biết mấy. Tôi không muốn là kẻ bắt cá hai tay nhưng thật khó khi tim tôi dành tình yêu cho cả hai người đàn bà một lúc.

Con người kiêu ngạo và đầy tự trọng của Phượng không cho phép em chỉ là người thứ ba. Đối với em, em dành tình yêu cho tôi đã là một may mắn quá lớn. Tôi hiểu, người đẹp như em thiếu gì đại gia săn đón, vì yêu tôi nên em đã chọn tôi - một người đàn ông tuy có tiền nhưng chả thấm vào đâu so với những kẻ đang theo đuổi em.

Phượng bắt tôi bỏ vợ để hoàn toàn chỉ thuộc về em. Em đặt tôi vào một sự lựa chọn khó khăn. Tôi biết lấy lí do gì để bỏ Hương khi em luôn là dâu hiền, vợ đảm. Vả lại, tôi vẫn còn yêu Hương và không nỡ mất em.

Sau đó, một sự việc ập đến thôi thúc tôi phải đưa ra quyết định. Đó là cái ngày Phượng đưa cho tôi tờ giấy khám thai, trên đó ghi em đã có bầu được hơn 2 tháng. Vì đứa con của tôi trong bụng Phượng, tôi buộc phải kí tờ đơn li hôn với Hương. Dù thế nào, tôi cũng không thể bỏ rơi con mình. Tôi đành phải phụ Hương.

Biết tôi có người thứ ba, Hương không một lời níu kéo, kí vào tờ đơn li dị và ra đi ngay lập tức. Tôi biết, em có thể nhẫn nhịn chịu đựng tất cả trừ sự phản bội. Nhìn em ra đi, tôi đau lòng và nuối tiếc nhưng trời đã buộc tôi chỉ được có một người đàn bà bên cạnh và đó phải là Phượng.

Nhục nhã vì "đổ vỏ" - 1

Có lẽ nào tôi đang bị trời báo ứng vì tội lỗi gây ra với người vợ cũ? (Ảnh minh họa)

Phượng bước chân vào nhà tôi, 9 tháng sau thì em sinh một bé trai kháu khỉnh. Đứa cháu dễ thương đã làm dịu đi sự khó chịu của bố mẹ tôi với người vợ thứ 2 của mình. Đến giờ 5 năm đã trôi qua, mọi người cũng đã bớt bàn tán sau lưng, chê trách chúng tôi mèo mả gà đồng.

Chính lúc mọi người dần chấp nhận cuộc hôn nhân mới này của tôi với Phượng thì tôi lại thấy nản. Phượng vẫn hấp dẫn như ngày nào nhưng em lười nhác, mải chơi. Tất cả việc nhà đều là do ô sin làm. Tôi và Phượng chỉ còn hợp nhau trong phòng ngủ.

Đứa con trai là niềm hạnh phúc và thành công lớn nhất trong cuộc hôn nhân của tôi và Phượng. Nhìn cháu lớn lên từng ngày khỏe mạnh, với tôi là niềm vui sướng lớn. Thằng bé rất hợp với tôi.

Từ khi sinh con trai, tôi làm ăn phất lên như diều gặp gió. Nó lại dễ thương, nhanh nhẹn, thông minh, ai nhìn cũng chỉ muốn cưng nựng. Đi đâu tôi cũng mang theo con, kể cả lúc nhậu nhẹt với bạn bè.

Thế mà cuối cùng, sóng gió nổi đến với tôi. Một tháng trước, có một người phụ nữ trung tuổi đến gặp vợ tôi. Hai người muốn nói chuyện riêng nên tôi tránh lên gác chơi cùng con. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng đánh chửi nhau ở dưới nhà. Vội vàng chạy xuống, tôi thấy người phụ nữ to béo kia đang túm tóc Phượng đánh em điên cuồng.

Tôi vội chạy vào can ngăn và bênh vực vợ. Người phụ nữ kia thấy vậy bù lu bù loa chửi tôi ngu. Cô ấy tung ra một đám ảnh vợ tôi cặp kè với một ông (đó là chồng của cô). Cô ấy khẳng định đã điều tra và biết được Phượng cặp kè cùng chồng cô ấy gần chục năm nay.
 
Nghe nói khi ấy, Phượng vẫn chỉ là cô bé nhà quê mới lên thành phố học và bị chồng cô ta chăn dắt. 5 năm trước, cô ta phát hiện ra dằn mặt Phượng. Tưởng em lấy chồng, mọi việc kết thúc, nào ngờ gần đây cô ta phát hiện ra họ vẫn qua lại nên đến đánh ghen và hăm dọa.

Trước những bằng chứng sờ sờ, Phượng không thể chối bỏ, em thừa nhận sau lưng tôi cặp với người khác. Tôi vô cùng hoang mang khi biết rằng Phượng vừa quan hệ với tôi, vừa quan hệ với lão già kia từ lúc chúng tôi mới gặp nhau. Trong thâm tâm, tôi lo sợ mình đã “đổ vỏ” hộ thằng khác.

Tôi quyết định đến bệnh viện để xét nghiệm ADN. Đớn đau thay, kết quả thằng bé không có chút máu mủ nào với tôi cả. Tôi đã bị Phượng lừa bấy lâu mà không biết. Hóa ra, Phượng thấy tôi hám gái nên đưa tôi vào tròng, biến tôi thành “cha” của đứa bé trong bụng. Tôi không những bị Phượng cắm sừng một cách nhục nhã mà phải nuôi con của người đàn khác bao năm trời.

Bây giờ nhìn con, tình yêu thương vẫn còn nhưng nỗi hận dâng trào khiến tôi chẳng thể gần gũi với thằng bé. Tôi chợt thấy tiếc gia đình hạnh phúc ngày xưa. Có lẽ nào tôi đang bị trời báo ứng vì tội lỗi gây ra với người vợ cũ?

(Theo Afamily)

sự kiện Những tâm sự hay