Thú tội đắng lòng của người mẹ giết con

Thứ Sáu, ngày 03/08/2012 13:36 PM (GMT+7)

Người cha ấy già sọm hẳn đi, ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi chán chường: Con trai cả mất, vợ đang bị tạm giam.

Đã hơn một tuần trôi qua nhưng người dân thôn Nỗ Lực, xã Thụy Vân, TP.Việt Trì, tỉnh Phú Thọ vẫn chưa hết bàng hoàng khi chứng kiến cảnh mẹ dùng dao chọc tiết lợn cắt cổ đứa con trai mà bà đã mang nặng đẻ đau. Trong không khí tang tóc, ảm đạm bao trùm lên xóm nhỏ, ai nấy cũng mang một nỗi buồn, thương xót cho số phận bất hạnh của nạn nhân…

Giấc ngủ trưa định mệnh

Khoảng 13h ngày 22/7, cháu Cao Văn M., SN 1995 đang nằm ngủ trưa tại nhà anh Cao Văn L., chú ruột M. (thôn Nỗ Lực, xã Thụy Vân, TP. Việt Trì, Phú Thọ), cách nhà khoảng 300m. Trong lúc đó, Phùng Thị Ng. (mẹ của M.) bỗng dưng phát bệnh tâm thần. Bà Ng. đi sang nhà anh Học (hàng xóm) nhưng không thấy ai ở nhà nên lẻn vào bếp lấy một con dao chọc tiết lợn. Cầm con dao trong tay, Ng. đi thẳng sang chỗ con trai đang ngủ cắt ngang cổ cháu M. M vùng vẫy, chạy ra ngoài kêu cứu nhưng chỉ được vài bước thì gục ngã. Do vết thương quá nặng, nạn nhân đã tử vong trên đường đến bệnh viện. Không khí tang tóc, ảm đạm bao trùm lên xóm nhỏ, ai nấy đều mang một nỗi buồn, thương xót cho số phận bất hạnh của hai mẹ con M.

Một người dân gần đó cho biết: Hôm đó, khi mọi người trong xóm đang ngủ trưa, nhà ai cũng khóa kín cổng. Bỗng dưng mọi người nghe thấy tiếng kêu cứu nhưng âm thanh rất nhỏ, yếu ớt. Tuy nhiên, khi mọi người tìm đến nhà anh L thì đã quá muộn.

Trực tiếp chứng kiến sự việc đau lòng, anh Cao Văn L, hãi hùng nhớ lại: “Khoảng 13h ngày 22/7, như thường lệ, sau khi nghỉ ngơi, tôi ra sân tắm giặt thì thấy M. chạy qua trước mặt tôi rồi gục xuống đất. Tôi gọi cháu nhưng M đã bất tỉnh”. Tiếp tục đi vào phía trong, anh L. kinh hãi thấy chị dâu là Ng. bước từ trong nhà ra, trên tay vẫn cầm con dao dính máu với vẻ mặt vô hồn. Biết có sự chẳng lành, anh T đã gọi mọi người đưa nạn nhân đi cấp cứu, nhưng vết thương quá nặng do máu mất nhiều, M. đã tử vong.

Người dân địa phương không giấu được nước mắt thương cảm khi thấy anh Cao Văn T. (bố cháu M.) ngồi thẫn thờ bên ngôi mộ phủ đầy hoa trắng của con trai. Người cha ấy già sọm hẳn đi, ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi chán chường: Con trai cả mất, vợ đang bị tạm giam. Hai nỗi đau cùng lúc khiến người đàn ông trụ cột ấy suy sụp.

Giết con vì không muốn con khổ?!

Hơn mười năm trước, anh Cao Văn T. cùng Phùng Thị Ng., nên nghĩa vợ chồng. Ng. chỉ học hết lớp 4 trường làng nên sau ngày lập gia đình, Ng. chỉ quanh quẩn làm việc đồng áng, nội trợ thi thoảng lắm mới theo chồng đi phụ hồ. Còn anh T., ngoài những lúc nông nhàn anh cũng theo bạn đi làm thuê, làm mướn kiếm sống bằng nghề thợ xây. Năm 1995, cậu con trai lớn là Cao Văn M. chào đời trong niềm vui khôn xiết của đôi vợ chồng trẻ.

Từ khi sinh đứa con trai đầu lòng, hai vợ chồng cũng bộn bề nỗi lo cơm áo, gạo tiền với ước mong sẽ mang lại cho con có một cuộc sống sung sướng, đầy đủ. Tuy ở nông thôn nhưng khi ra ở riêng vợ chồng anh T. cũng không có lấy một tấc ruộng cày cấy và còn phải trả những khoản nợ từ nhiều năm trước. Cuộc sống chật vật, bữa ăn của gia đình họ thường là nhiều sắn, khoai hơn là cơm. Khó khăn là vậy nhưng trong gia đình nhỏ bé ấy vẫn đầm ấm. Sau đó (1998 và 2000), vợ chồng T. – Ng. sinh thêm 2 đứa con trai nữa. Cũng từ đó cuộc sống đã nghèo nay lại càng trở nên khó khăn hơn gấp bội, giữa hai vợ chồng bắt đầu xảy ra cãi vã nhỏ.

Thú tội đắng lòng của người mẹ giết con - 1

Ngôi nhà của gia đình nạn nhân (ảnh: Pháp Luật & Xã Hội)

Ba năm trước, tai họa lại giáng xuống gia đình anh T. khi chị Ng. bỗng nhiên đổ bệnh. Vào những lúc thời tiết chuyển mùa, oi bức, Ng. thường không kiểm soát được hành vi của bản thân. Gia đình đã đưa Ng. đi chữa bệnh tại bệnh viện tâm thần tỉnh Phú Thọ. Lần gần đây nhất là tháng 3/2012, Ng. phải nằm viện khoảng một tháng và tiếp tục uống thuốc điều trị nên bệnh tình cũng thuyên giảm. Tuy nhiên, căn bệnh ấy đôi khi vẫn khiến Ng. không làm chủ được bản thân. Ng. lỳ lợm, đôi mắt gườm gườm rồi có lúc đang cười nói vui vẻ, lại bất ngờ vác dao, vác gậy đánh chồng và những người thân trong gia đình. Có lần, Ng. dùng then cửa đập vào mặt làm anh T. bị thương. Và khi căn bệnh ấy tái phát đến tột đỉnh, Ng, đã gây ra vụ việc đau lòng trên.

Tại cơ quan điều tra, Ng. khai nhận rằng muốn giết chết con để cho nó đỡ khổ bởi Ng. nghĩ rằng khi chết ai cũng được lên thiên đàng vì đó là nơi sung sướng, hạnh phúc mà không phải chịu sự khổ sở, trừng phạt (?!). Những câu trả lời rất bình tĩnh nhưng cũng cực kỳ ngớ ngẩn của Ng. khiến ai nghe cũng đau lòng: “Tôi đã làm rồi thì hối hận cũng chẳng để làm gì? Vì thương con nên tôi mới giải thoát cho nó…”, Ng. nói.

Anh T. buồn rầu cho biết: “Lúc đó, tôi chẳng biết Ng. đang mê hay đang tỉnh. Có lẽ căn bệnh tâm thần đã không buông tha cho cô ấy bởi không có một người mẹ nào lại đang tâm sát hại con của chính mình. Tất cả cũng chỉ vì cái cuộc sống nghèo khổ mãi đeo đẳng trong đầu của N. khiến bệnh của cô ấy ngày càng nặng. Sinh ra được ba đứa con vì nghèo khổ quá nên hai đứa đầu chỉ học hết lớp 7 rồi bỏ, đi theo bố làm phụ hồ. Còn thằng út cho nó đi học đến khi biết đọc, biết việc thì cũng cho nó nghỉ thôi”.

Nỗi đau dai dẳng…

Chúng tôi tìm đến nhà anh Cao Văn T., chồng của người mẹ giết con và cũng là bố của nạn nhân. Nỗi đau của người cha ấy đã ngấm vào tận trong lòng, bao năm chăm chút đến ngày con trai trưởng thành, vậy mà tất cả đã chấm dứt sau “phút giây bệnh tật của vợ”. Trong tâm trí của người đàn ông đó, những thứ tình cảm yêu, hận, giận hờn cứ hòa quyện, đan xen vào nhau. Nhìn cảnh ba cha con anh T. “gà trống chăm nhau”, ai cũng xót xa…

Anh T. nhớ lại: “Cách đây 3 năm, Ng. bắt đầu đổ bệnh. Sau khi điều trị tại bệnh viện Tâm thần tỉnh Phú Thọ, tinh thần Ng. dần ổn định và trở lại với cuộc sống thường ngày. Khi Ng, ra viện thì cũng thôi không được cấp, phát thuốc nên cũng không uống nữa”.

Tuy nhiên, để xảy ra nông nỗi này một phần trách nhiệm của anh T.. Một số người cho biết, T. là người hiền lành nhưng khi có một vài chén rượu vào thì cũng rất dễ nóng nảy. Người đời vẫn thường nói “Trời đánh tránh miếng ăn” nhưng anh T. thì lại cứ nhè đúng bữa để mắng vợ, chửi con. Thực tế thì chẳng phải ghét bỏ gì M. mà anh lo sợ các con thiếu sự quản lý của gia đình thì sẽ dẫn đến hư hỏng. Với M., anh T. có phần hơi nghiêm khắc hơn vì nghĩ rằng M. là con trai trưởng, phải sớm làm gương cho các em, do vậy hai cho con cũng hay lời qua tiếng lại.

Suốt ngày làm việc quần quật lại có một người vợ “dở dở ương ương”, kế đó là nỗi lo cơm áo, gạo tiền đè nặng khiến anh T. bị nhiều ức chế. Anh không ngờ rằng sự việc âm ỉ, lâu dần tích lũy đã bị biến thái đến mức nghiêm trọng như vậy. Khi con trai giận rồi bỏ đi, anh T. một mực đổ lỗi cho Ng. chiều chuộng, bao che cho con trai, nên con trai mới bỏ đi như vậy. Và bi kịch đã xảy ra giữa buổi trưa hè yên ả ấy…

Trao đổi với PV, ông Trần Đức An, Trưởng công an xã Thụy Vân cho biết: “Ngay sau khi vụ việc xảy ra, lực lượng công an đã đến bảo vệ hiện trường đồng thời báo cáo lên công an tỉnh Phú Thọ. Sau khi gây án, Phùng Thị Ng. đã bỏ về nhà mẹ đẻ. Nhận tin báo về vụ án mạng, phòng CSĐT tội phạm về TTXH công an tỉnh Phú Thọ phối hợp với công an TP. Việt Trì đã bắt giữ Ng. để phục vụ công tác điều tra”.

Theo Phạm Dương – Đào Giang (Đời sống và Pháp luật)