Dũng "Khùng" cần cái miệng của Thanh Hằng

Thứ Ba, ngày 10/07/2012 14:38 PM (GMT+7)

"Khi nó mím lại, gương mặt đó rất sắc và dữ, và chỉ cần nó nhoẻn cười, sắc diện ngay lập tức thay đổi dữ thành hiền, sắc thành hồn nhiên tươi sáng", đạo diễn "Mỹ nhân kế" khen ngợi nữ diễn viên chính.

Vũ Ngọc Đãng - Dũng "Khùng": "Hot boy nổi loạn"

Kẻ đi lên từ số 0 - như chính hắn tự nhận, kẻ vào đời chẳng dễ dàng gì vì cái bóng quá lớn của người cha. Cuối cùng, cả hai gặp nhau tại cùng vạch xuất phát là tốt nghiệp khoa Đạo diễn trường đại học Sân khấu & Điện ảnh TP.HCM, cùng may mắn sớm gặp được "minh chủ" là nhà biên kịch Nguyễn Hồ - nguyên Giám đốc Hãng phim TFS, người đã mạnh dạn giao phim cho Đãng và Dũng ngay khi cả hai vừa mới ra trường – chuyện chưa từng có ở Việt Nam.

Thế rồi như có một cuộc đua âm thầm, cả hai nhanh chóng trở thành hai cái tên "đắt show" của làng phim, được các nhà sản xuất nghênh đón với những bộ phim hốt bạc, oanh tạc các rạp chiếu lẫn sóng truyền hình. Hiện tại, họ lại tiếp tục một cuộc đua mới là Dũng với bộ phim hành động cổ trang Mỹ nhân kế - đã ra đến trường quay. Còn Đãng là bộ phim truyền hình dài tập Vừa đi vừa khóc đang trong công đoạn hoàn thiện kịch bản.

Hai kẻ, một tỉnh - một say, một lý trí – một cảm xúc, vừa bạn mà cũng vừa thù, hiểu theo một nghĩa nào đó, họ cũng chính là những "Hot boy nổi loạn" của làng phim Việt.

Khác với nhịp điệu hối hả khi trò chuyện với Đãng, câu chuyện xoay quanh Dũng "Khùng" lại diễn ra vô cùng chậm rãi. Một kiểu nói chuyện dễ khiến người ta nhầm tưởng rằng có thể dễ dàng điều khiển anh, nhưng hóa ra sau ánh mắt vẻ như lờ đờ và nụ cười hiền khô là một sự tỉnh táo, ranh mãnh và "còn lâu mới chịu sập bẫy", trừ khi là bẫy "mỹ nhân kế".

Dũng "Khùng" cần cái miệng của Thanh Hằng - 1

Thanh Hằng với tôi cũng như Lương Mạnh Hải với Đãng

- Tại sao lại là "Mỹ nhân kế", mà không phải là “Chân dài hành động” như cái tên dự kiến ban đầu?

- Vậy bạn nghĩ tên nào thích hợp hơn dành cho một bộ phim cổ trang? Dù về bản chất, đều là một.

- Về khoản này hình như anh thua Đãng, bởi tên phim của anh ấy còn dùng được vào nhiều việc như mượn làm tít cho bài báo này?

- Đúng rồi! Riêng về casting và đặt tên phim, Đãng là số một. Vì thế, tôi rất hay nhờ Đãng đọc kịch bản và chọn giúp diễn viên.

- Trừ Thanh Hằng phải không? Vì tôi thấy phim của anh luôn luôn có chỗ cho “nàng thơ”, ngay từ lúc viết kịch bản?

- Với tôi, Thanh Hằng bao giờ cũng là ưu tiên số một, như với Đãng, là Lương Mạnh Hải. Ở mỗi phim, tôi luôn cố gắng trình làng ít nhất một gương mặt mới. Chẳng hạn như lần này, là rocker Phạm Anh Khoa, trong vai một anh chàng chăn dê. Nếu tôi làm mới được một gương mặt cũ, thì đó cũng là điều đáng làm. Việc của đạo diễn là đặt diễn viên vào đúng chỗ và lái họ đi đúng hướng chứ không thể nào biến không thành có được.

- Nói như anh thì điện ảnh Việt Nam chẳng thể có Thúy An của “Cánh đồng hoang”, nếu như thiếu đi sự mạo hiểm của Hồng Sến?

- Đồng ý, có thể biến người vô danh thành hữu danh, nhưng không thể biến một người bất tài thành người có tài được. Nên nhớ, Thanh Hằng, ở thời điểm "hôn thần chết", cũng đâu phải là một lựa chọn an toàn cho một vai diễn. Thế nhưng, làm phim lúc này, có nhiều cái phải tính hơn trước.

Tại sao khi làm phim, giữa một người mới và cũ đều được 9 điểm, người ta vẫn hay chọn người cũ hơn? Nguyên nhân thứ nhất là cảm giác yên tâm, thứ hai là sức hấp dẫn đối với nhà tài trợ, đó là điều trước đây cố đạo diễn Hồng Sến không phải tính. Ở Việt Nam còn đỡ đấy, còn ở Mỹ, với những diễn viên ngôi sao, không phải đạo diễn chọn diễn viên mà là diễn viên chọn đạo diễn. Giá trị của một ngôi sao là ở chỗ đấy!

Dũng "Khùng" cần cái miệng của Thanh Hằng - 2

- Nhưng Thanh Hằng đâu phải là diễn viên ngôi sao?

- Điều đáng nói ở đây còn là cái duyên và hợp nhau. Chẳng hạn như Củng Lợi và Trương Nghệ Mưu, ngoài tài năng, nó còn là hợp ý. Bằng chứng là rời tay Trương Nghệ Mưu, Củng Lợi gần như không có vai nào xuất sắc. Hay như Lương Mạnh Hải phải vào tay Vũ Ngọc Đãng.

- Anh tin là khái niệm "nàng thơ" và "chàng thơ" luôn tồn tại?

- "Nàng thơ" hay "chàng thơ" chỉ là một cách nói, nhưng bản chất của vấn đề là sự tin tưởng nhau. Lương Mạnh Hải với Đãng, tôi nghĩ cũng vậy. Nhất là khi tìm diễn viên nam ở ta thực sự rất khó. Đánh cược với may rủi vì thế đôi khi là điều không đáng, khi đã sẵn có trong tay một lựa chọn an toàn, chưa nói đã hiểu, và luôn hết lòng hết sức với mình.

Chẳng hạn, Đãng cần Hải giảm từ 5 đến 10kg và cậu ấy đã làm được, sẵn sàng làm ngay. Hay như khi tôi nói với Thanh Hằng là 2 năm tới tôi sẽ làm một phim hành động, chính là Mỹ nhân kế bây giờ. Lẽ ra, cô ấy phải đợi đến khi có hợp đồng, nhưng lẳng lặng đi tập võ từ trước đó 2 năm để "đón đầu" vai diễn bằng một sự tin tưởng hết sức. Nghề này, tiếng vậy, nhưng ít người dám quyết liệt được như thế lắm. Nếu như không muốn nói, tới giờ này, tôi chỉ thấy điều đó rõ hơn cả ở 3 cái tên là Hồ Ngọc Hà, Ngô Thanh Vân, Thanh Hằng.

Tôi cần cái miệng, không phải cái chân của Thanh Hằng

- Cơ hội anh vừa trao cho Thanh Hằng trong "Mỹ nhân kế" cũng tương tự Vũ Ngọc Đãng đã dành cho Lương Mạnh Hải trong "Hot boy nổi loạn"?

- Trong Mỹ nhân kế, nếu vai nữ chính, thì phải kể đến vai của Tăng Thanh Hà, còn vai của Thanh Hằng thực ra chỉ là vai thứ chính. Trong Nụ hôn thần chết, vai nữ chính được trao cho Minh Hằng, nhưng vai của Thanh Hằng lại là "vai độc". Lần này cũng vậy, cô ấy nhận vai "trùm" của một nhóm sát thủ nữ.

- Sự ưu ái dĩ nhiên mang đến cơ hội, nhưng cái duyên lại phải “của nhà giồng được", đó dường như là thứ Thanh Hằng - diễn viên còn thiếu?

- Nhiều người nghĩ tôi chọn Thanh Hằng vì cái chân, nhưng thực ra, tôi cần là cái miệng. Một cái miệng quan trọng tới mức khi nó mím lại, gương mặt đó rất sắc và dữ, và chỉ cần nó nhoẻn cười, sắc diện ngay lập tức thay đổi dữ thành hiền, sắc thành hồn nhiên tươi sáng. Những khoảnh khắc thoắt sáng - thoắt tối đó, tôi nghĩ rất cần cho điện ảnh. Thế nên, cộng với tố chất quyết liệt riêng, Thanh Hằng nếu như không gặp Dũng "khùng", chắc chắn cũng sẽ có một đạo diễn khác mang tới cho cô ấy cơ hội.

- Anh không đủ tỉnh táo để nhận thấy Thanh Hằng diễn còn cứng và gượng hay sao?

- Thực sự là tôi không thấy. Rào cản lớn nhất có chăng là cũng như Hồ Ngọc Hà, Thanh Hằng bước lên màn ảnh khi đã là một người mẫu nổi tiếng. Thế nên, sự mặc định là rất khó tránh khỏi. Thêm vào đó, một ngoại hình đặc chất người mẫu nên chẳng dễ gì tìm vai. Vai người đẹp mặc áo rách, nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó… chắc Hằng thua. Trong khi, đó mới chính là những vai diễn dễ đoạt giải. Hay nói cách khác, điểm yếu của Thanh Hằng là chân dài, trừ khi diễn xuất của cô ấy đủ mạnh để lấn át được chân. Còn Tăng Thanh Hà dễ vào được nhiều dạng vai hơn, ít nhiều cũng là vì thế.

Dũng "Khùng" cần cái miệng của Thanh Hằng - 3

Tự nhận hài nhảm cho… đỡ bị chửi

- Có phải chỉ vì Thanh Hằng không thể mặc áo rách, sắm vai bi nên phim của Dũng "Khùng" nhất thiết phải là phim hài?

- Nói chính xác hơn là tôi thích được trải nghiệm, khi cơ hội làm phim, tiếng là đắt show, nhưng thực sự, tôi không có nhiều. Một, hai năm gần đây còn đỡ, lúc trước, tôi chỉ biết trông vào mùa phim Tết, mà Tết, không lẽ… khóc? Là nói vui vậy, nhưng hài nhảm có lẽ là cái tạng của mình nên mình có theo kiểu gì, cuối cùng nó vẫn ra mình.

- Anh nghĩ anh đắt show là vì người ta cần một tay biết chọc cười cho những bộ phim chiếu Tết, hay vì anh luôn đủ tinh ranh để biết thị trường đang thiếu cái gì?

- Nếu như Đãng có Vừa đi vừa khóc (tên kịch bản phim mới nhất của Vũ Ngọc Đãng – P.V), thì tôi lại "vừa đi vừa… chọc" vậy!

Tôi đã chọc thì phải chọn mấy chỗ mà gậy người khác chưa thò đến. Chẳng hạn phim ca nhạc là thể loại phim theo tôi là khó nhất. Nó đòi hỏi kỹ năng diễn xuất ở diễn viên quá nhiều, cả quay phim, đạo diễn… Mặt khác, nó cũng dung hòa được cùng lúc 2 sở thích của mình, vì trước khi làm phim, mình từng học nhạc. Đáng kể, nó là dạng thức ăn dễ nuốt, nhẹ nhàng, không gây nặng bụng, có thể xem đi xem lại nhiều lần. Tôi nghĩ đời sống đã đầy sự khó thở, vậy có đáng phải gồng mình lên mọi nơi mọi lúc hay không?

- Anh nghĩ người ta có thể xem đi xem lại nhiều lần một bộ phim thị trường sao? Làm như là nhiều tầng nghĩa, lớp lang trong đấy lắm vậy?

- Hài nhảm (chẳng hạn), chị nghĩ là dạng phim "nhẹ hều" sao? Xin thưa, để làm cho hài nhảm ra được chất của nó là cả một tài năng. Châu Tinh Trì vì thế là thần tượng của tôi trong điện ảnh với những bộ phim đúng chất hài nhảm hơn ai hết. Coi Đội bóng thiếu lâm và Tuyệt đỉnh Kungfu đi, làm ơn! Gọi là nhảm, nhưng ăn thua là sau cái vẻ nhảm ấy, là gì, có đúng chỉ là nhảm nhí như trước đó chúng ta nhầm tưởng, khinh khi không. Việc này điện ảnh Việt Nam hầu như chưa ai làm nổi.

- Anh từng tự phong "Hồn Trương Ba, da hàng thịt" là hài nhảm còn gì!

- Đấy là tôi tự thú thế cho… đỡ bị chửi, thế mà tôi vẫn bị chửi như thường. Ở ta, hài nhảm đâu được coi là danh giá.

- "Tối nay 8 giờ" thì sao?

- Chưa đủ nhảm!

- "Hello cô ba" thế nào?

- Chưa đủ hài!

- Vậy cuối cùng, anh tính theo chưởng bộ Hong Kong hay hài lãng mạn Hollywood đây? Có "bắt vở" rằng, nếu như công thức của Đãng là món kim chi, thì của Dũng "khùng" là… McDonald's, anh có thấy thế?

- Phim Hàn nói cho cùng cũng là phim Mỹ chứ khác gì đâu. Nói chung, đa phần phim thị trường trên thế giới đều có mùi Hollywood nên tôi không ngồi phân loại kim chi hay McDonald's. Điện ảnh Việt Nam bắt chước được điện ảnh Mỹ đã quá mừng. Vấn đề là có bắt chước được không, khi một bên là cái thằng vừa mới lóp ngóp qua lớp vỡ lòng, một thằng đã ra trường, đi làm và "nhận lương" từ tất cả các rạp chiếu phim trên khắp thế giới?

- Việt Nam đã có “Giao lộ định mệnh” ra rạp đấy...

- Tôi nghĩ sự cố của Giao lộ định mệnh hay nói chung nhiều vụ khác, nhà mình xài từ "đạo" là nặng quá, thậm chí, hơi lạm dụng. Cá nhân tôi lại đánh giá Victor Vũ rất cao. Anh ấy là người đặc biệt nhất trong số các đạo diễn Việt kiều Việt Nam đang có. Năm nào cũng chịu khó làm phim và lên tay rất nhanh, phim sau bao giờ cũng khá hơn phim trước.

Dũng "Khùng" cần cái miệng của Thanh Hằng - 4

Tôi có cái tật là… phim nào làm xong cũng hài lòng

- Nếu chỉ ra những điểm giống và khác giữa Dũng "khùng" và Vũ Ngọc Đãng, anh nghĩ sẽ có mấy cái gạch đầu dòng?

- Khác nhau nhiều lắm! Trước hết, ở thái độ làm nghề. Đãng là người làm nghề cực kỳ nghiêm túc, chỉ biết trên đời có mỗi làm phim, ngày ngày chuyên cần viết kịch bản từ 8h sáng đến 6h tối. Còn Dũng "Khùng" "lang chạ" đủ thứ, hết quay ca nhạc đến quay quảng cáo và làm sân khấu, đạo diễn game show.

Vì tôi lắm mối như vậy nên tính tôi có vẻ mềm hơn để dễ thích ứng với nhiều đối tượng hơn. Còn Đãng có phần bộc trực, thẳng tính và cũng dễ quá khích hơn. Thế nhưng, trông Đãng tưởng khó mà dễ, còn tôi, ngược lại, tưởng dễ mà khó. Đãng tức gì là vặc lại ngay tại trận, và nói ào ào như không cho ai nói, nhưng về nhà có thể nghĩ lại. Còn tôi nghe gì cũng gật, nhưng khi về, có khi lại làm khác, và có khả năng là chỉ chiều mỗi mình.

- Ý chừng là anh nham hiểm hơn?

- Tôi bướng bỉnh hơn. Bằng chứng là những nhân vật của tôi, nếu đúng phim là người - như người ta vẫn nói, dù có được phái đi đường nào, cuối cùng cũng lại quay lại đúng đường cũ, vụ này đích thị là tôi. Còn nhân vật của Đãng đúng y chang là tấm gương làm nghề của hắn, cũng là một dạng bướng bỉnh theo kiểu của Đãng là toàn những con người vượt khó.

- Khác nhau có đủ để va nhau không?

- Thông thường, tụi tôi ít tranh luận lắm, vì càng là mỗi đứa một kiểu, càng không nên cãi nhau. Thêm nữa là cũng chưa thấy phim nào của nhau là dở tệ, tới mức phải quay qua "dìm hàng" nhau. Tôi lại còn có cái tật là phim nào làm xong cũng thấy hài lòng mới chết (cười lớn), trừ bộ phim truyền hình đầu tay Con gà trống.

- Phim của Đãng, anh thấy ổn nhất phim nào, và phim nào dở tệ?

- Hot boy nổi loạn - nhưng phải là bản chưa bị cắt - chắc chắn là bộ phim khiến tôi phục Đãng nhất. Một trong những cái khó nhất khi làm phim là tạo ra được những cảnh sex mà không làm người ta bị "dội", và thấy "gợn". Và Đãng làm được, lại trong một đề tài hết sức nhạy cảm là tình yêu đồng tính. Cắt đi một vài cảnh trong số đó, vì thế theo tôi là một sai lầm của hội đồng kiểm duyệt khi đã làm mất đi của điện ảnh Việt Nam những "xen" hay nhất và khiến cho bộ phim hơi bị "đi ngang". Lúc đầu, xem nguyên bản là tôi nín thở vì những phen "ngược dốc". Tiếc!

Còn phim không ưa, tôi nghĩ là Đẹp từng centimet, vì nó chỉ là một cái bóng không hơn của Bỗng dưng muốn khóc.

Nếu chết lại cũng phải chết kiểu khác!

- Còn phim anh là…"ngon" hết?

- Tôi nói cho vui vậy, nhưng phim tôi làm, cái nào dở, hay đều tự biết, chỉ là tôi chả dại gì nói ra và cũng không quá lấy làm căng thẳng. Dù gì tôi cũng đã cố gắng hết sức, mà không tới được đành chịu, đợi đến lần sau.

- Lần sau của anh nghe chừng còn nhiều lắm, vì ai chứ Dũng "Khùng" là cái tên luôn khiến nhà sản xuất sẵn sàng chi mạnh?

- Gần đây, tôi làm phim không còn khó khăn về tiền. Các nhà đầu tư đã hào phóng hơn và nhiều người muốn đưa tiền cho tôi làm phim lắm. Ngày xưa 5 tỷ đồng là to, bây giờ, con số lên 15 – 20 tỷ đồng. Khổ nỗi rạp "ăn" mất 50%, thế nên 50% còn lại, tôi phải biết tính cho người ta, không "lừa" hay bẫy người ta bằng ảo vọng. Thế nên, xin bao nhiêu tiền cũng được, còn "sống chết mặc bây" chỉ trừ khi tôi tính làm… bộ phim cuối cùng.

- Anh không muốn có bộ phim cuối cùng vậy có phụ lòng "bộ phim đầu tiên" không? Bởi "Chuột" lẫn "Con gà trống" là những phim từng được hy vọng về một Vũ Ngọc Đãng và Dũng "khùng" của dòng phim nghệ thuật?

- Lúc đó, cả hai thằng đều nghĩ: "Làm nghề chuyên nghiệp là gì? Nghĩa là chúng tôi phải sống được bằng chính cái nghề đó. Muốn sống bằng nghề này chỉ có một cách duy nhất là làm phim có khán giả. Thế thôi!".

Bản chất phim đã là nghệ thuật, chúng chỉ khác nhau ở chỗ bán được hay không. Nếu bán được, thì gọi nó là phim thị trường. Forrest Gump mà không là hài nhảm, Titanic... thì sao? Vì sao cả Oscar và phòng vé đều phải chào thua? Bởi khi ở đỉnh cao của phim thị trường, nó lại chính là phim nghệ thuật.

- Anh tin có người tình thủy chung không mà dám tin có khán giả thủy chung?

- Tôi lo người ta khó thủy chung nên cố giữ đây. Lần này, tôi đâu còn dám chơi hài, phải chuyển qua món nặng đô hơn là phim hành động. Lúc này, hài đâu còn ăn khách, nhà nhà làm hài, bản thân cũng không thể ăn hoài món mình đã ăn. Nhục nhất là "xác ướp Ai Cập"! Nhục nhất là đã chết rồi! Còn nếu chết lại, thì phải chết theo kiểu khác, kiểu "xác ướp trở lạ", chẳng hạn!

- Vậy "xác ướp" lần này chậm trở lại hóa ra vì… sợ chết?

- Đúng rồi đó! Và để "thoát chết", tôi thấy mình cần phải học cách đi chậm lại. Sau khi tôi nhìn những "gương tày liếp" là những người đi nhanh và bị vấp. Lẽ ra, họ đã không bị ngã, hoặc bị dư luận đánh tơi bời như vậy, nếu như họ chịu khó đi chậm lại một chút và nghiêm túc hơn trước những lựa chọn của mình. Đấy là "mượn danh nghệ thuật" cho oai, lý do thật có khi chỉ tầm thường là tôi có cái tật phải xài hết tiền mới đi kiếm tiền tiếp được. Với tôi, không có cái chết nào đáng sợ hơn là chết đói!

Theo Đẹp

sự kiện Hậu trường những ngôi sao