Newcastle làm khó, Man Utd cân não vụ Sandro Tonali

Lý do HLV Rosenior không nhận 24 triệu bảng từ Chelsea?

Ronaldo và Al Nassr: Đường đến cú đúp danh hiệu có thật sự trải hoa hồng?

Đình Quý

Trọng tài Danny Makkelie thành nhân vật chính, Arsenal bùng nổ phẫn nộ

Trận bán kết lượt đi Champions League giữa Atletico Madrid và Arsenal khép lại với tỷ số hòa, nhưng dư âm lớn nhất lại nằm ở những quyết định của trọng tài Danny Makkelie. Ba tình huống phạt đền, hai cho chủ nhà, một bị tước của đội khách, biến cuộc đối đầu thành vở kịch gây uất ức cho Arsenal.

Arsenal kiểm soát, Atletico Madrid chịu đòn

Arsenal bước vào trận với bản lĩnh sân khách rõ rệt. Họ không bị cuốn vào chiêu trò từ khán đài với giấy vệ sinh ném xuống sân hay phàn nàn về mặt cỏ. Declan Rice lùi sâu, cùng William Saliba và Gabriel Magalhaes tạo khối phòng ngự ba người chắc chắn. Từ nền tảng đó, Martin Zubimendi tung đường chuyền mở ra pha thoát xuống cho Viktor Gyokeres. David Hancko phạm lỗi vụng về trong vòng cấm, bất chấp Diego Simeone nổi đóa cho rằng Gyokeres ăn vạ. Trọng tài chỉ tay vào chấm phạt đền, Gyokeres lạnh lùng mở tỷ số.

VAR xoay chiều, luật bóng chạm tay gây bức xúc

Hiệp hai, Atletico Madrid tràn lên mạnh mẽ. Bước ngoặt đến khi cú sút của Marcos Llorente chạm ống đồng Ben White rồi bật lên tay anh. Danny Makkelie ban đầu cho tiếp tục, nhưng sau khi VAR can thiệp, ông đổi quyết định và cho Atletico Madrid hưởng phạt đền. Julian Alvarez gỡ hòa. Một pha bóng kiểu này sẽ không bị thổi phạt đền ở Ngoại hạng Anh, cho thấy sự thiếu nhất quán trong cách áp dụng luật bóng chạm tay ở cúp châu Âu, khiến Arsenal chịu thiệt.

Quả phạt đền bị tước và cơn giận của Arsenal

Atletico Madrid suýt ngược dòng với cú sút dội xà của Antoine Griezmann và pha dứt điểm bị David Raya cản phá của Ademola Lookman. Nhưng cao trào là tình huống Eberechi Eze bứt tốc vượt qua Hancko và bị đạp trúng chân trong vòng cấm. VAR lại gọi Danny Makkelie ra xem băng hình nhiều lần, nhưng lần này ông rút lại quyết định phạt đền. Simeone phấn khích đến mức chạy vào sân tát mạnh vào lưng Hancko. Arsenal rời Tây Ban Nha với cảm giác bất công nặng nề, tin rằng họ đáng ra phải mang lợi thế chiến thắng về trước khi bước vào trận lượt về tại sân Emirates.

0
278 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Lực Nguyễn

Con số 24 triệu bảng từng được nhắc đến như khoản bồi thường Chelsea phải trả cho Liam Rosenior sau khi sa thải, dựa trên thời hạn hợp đồng sáu năm rưỡi và mức lương khoảng 4 triệu bảng mỗi năm. Tuy nhiên, Chelsea đã thông báo khoản thanh toán thực tế thấp hơn đáng kể, khiến câu chuyện tài chính phía sau quyết định này trở nên đáng chú ý.

Hợp đồng dài, nhưng không đồng nghĩa trả đủ

Hợp đồng của Rosenior được xem là lời khẳng định niềm tin từ Chelsea, cả về thời hạn lẫn mức đãi ngộ. Từ đó xuất hiện suy đoán rằng việc chấm dứt sớm sẽ buộc câu lạc bộ chi trả toàn bộ phần còn lại. Nhưng theo thông tin được BBC dẫn lại, Chelsea đã chủ động làm rõ rằng họ không phải gánh khoản 24 triệu bảng như đồn đoán, mà chỉ trả một mức thấp hơn nhiều.

Điều khoản linh hoạt trong hợp đồng huấn luyện viên

Điểm mấu chốt nằm ở cấu trúc hợp đồng. Các điều khoản chấm dứt thường được thiết kế để hai bên có không gian thương lượng khi chia tay, thay vì ràng buộc câu lạc bộ phải trả trọn gói. Cách làm này giúp Chelsea tránh gánh toàn bộ nghĩa vụ tài chính, đồng thời mở đường cho một thỏa thuận bồi thường phù hợp hơn với bối cảnh hiện tại.

Con số cuối cùng phải chờ báo cáo tài chính

Chi tiết cụ thể về khoản bồi thường cho Rosenior chưa được công bố ngay. Theo thông lệ, con số chính xác chỉ xuất hiện trong báo cáo tài chính tiếp theo của Chelsea, khi các chi phí liên quan đến việc thay huấn luyện viên được liệt kê. Điều đó đồng nghĩa dư luận sẽ phải chờ thêm để biết chính xác Chelsea đã chi bao nhiêu cho quyết định sa thải này.

Xem thêm
0
545 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Khoảng hai giờ trước khi bóng lăn trên sân Metropolitano tối 29/4, bộ phận phụ trách mặt sân của Arsenal cho rằng cỏ quá dài và đề nghị UEFA tiến hành đo đạc. Đội bóng Anh lo ngại điều kiện mặt sân có thể ảnh hưởng tới lối chơi kiểm soát bóng của họ trong trận bán kết Champions League với Atletico.

UEFA vào cuộc, xác nhận mặt sân hợp lệ

Sau khi nhận đề nghị, UEFA cử bộ phận chuyên môn kiểm tra trực tiếp mặt cỏ sân Metropolitano. Kết quả đo cho thấy chiều cao cỏ là 26 mm, nằm trong giới hạn cho phép từ 21 đến 30 mm. UEFA khẳng định mặt sân hoàn toàn hợp lệ, đồng thời nhấn mạnh thông số này tương đương thời điểm Atletico tiếp Barcelona ở tứ kết Champions League.

Lo ngại từ Arsenal và cách tiếp cận của hai HLV

Trước trận đấu then chốt, giới chuyên môn đặc biệt chú ý tới cách tiếp cận chiến thuật của Diego Simeone và Mikel Arteta, hai huấn luyện viên nổi tiếng thực dụng và sẵn sàng tận dụng mọi chi tiết để tìm lợi thế. Arsenal nghi ngờ Atletico cố tình để cỏ dài nhằm làm chậm tốc độ bóng, từ đó hạn chế khả năng triển khai bóng nhanh và kiểm soát thế trận của đội khách.

Guillem Balague tiết lộ chi tiết tranh cãi

Bình luận viên Guillem Balague chia sẻ trên CBS Sports rằng nhân viên Arsenal cho rằng cỏ quá cao và yêu cầu UEFA đo lại, đồng thời nghi đây là “chiêu trò” từ phía Diego Simeone. Tuy nhiên, sau khi UEFA xác nhận chiều cao cỏ ở mức 26 mm và trong khung tiêu chuẩn, mọi tranh cãi về tính hợp lệ của mặt sân tạm thời khép lại trước giờ bóng lăn.

Xem thêm
0
190 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Bài toán của Real có nằm ở chỗ không có HLV hợp văn hóa?

Nhìn vào diễn biến trong một năm qua, nhận định rằng “Real Madrid sẽ không tìm được mẫu HLV vừa giành chiến thắng vừa giữ được sự ổn định trong phòng thay đồ” có thể hiểu theo nhiều nghĩa. Real đã lựa chọn Xabi Alonso cho vị trí thuyền trưởng mới vào đầu mùa giải năm nay, một cựu công thần, người được chính Florentino Pérez giới thiệu là hiện thân cho các giá trị cốt lõi của đội chủ sân Bernabeu.

Khi Alonso rời ghế chỉ sau 7 tháng, Real tiếp tục trao cơ hội cho Arbeloa, một người trưởng thành từ chính hệ thống của đội bóng. Điều đó cho thấy Real không hề thiếu những gương mặt am hiểu ADN Madrid. Vấn đề nằm ở chỗ chiếc ghế nóng tại Bernabéu đang đòi hỏi sự hoàn hảo gần như phi thực tế: phải giành chiến thắng ngay lập tức, phải làm hài lòng dàn sao, đồng thời vẫn phải tạo ra bản sắc rõ ràng trong thời gian rất ngắn.

Nguy cơ rơi vào hoàn cảnh như MU hậu Sir Alex năm xưa

Nỗi lo của những cổ động viên Real chắc chắn là có cơ sở, bởi Manchester United chính là ví dụ rõ ràng cho việc một đế chế có thể mất phương hướng trong thời gian dài sau khi chia tay biểu tượng lớn nhất. Sir Alex Ferguson rời ghế vào tháng 5 năm 2013, và chức vô địch Premier League năm đó đến nay vẫn là lần gần nhất United đứng trên đỉnh nước Anh. Gần 13 năm qua, điều được nhắc đến nhiều nhất tại Old Trafford là sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện và cảm giác CLB luôn loay hoay tìm lại trật tự cũ. Real hoàn toàn có lý do để nhìn vào đó mà lo ngại. Bởi Alonso, người từng được xem là lời giải lý tưởng cho bài toán bản sắc, cũng không thể trụ lại đến hết mùa giải đầu tiên.

Nhưng Real vẫn khác MU ở một điểm sống còn

So sánh là điều dễ hiểu, nhưng cũng cần dựa trên cơ sở thực tế. Real hiện tại chưa rơi vào tình trạng sa sút như Manchester United từng trải qua. Đến thời điểm hiện tại của mùa giải 2025/2026, họ vẫn đứng thứ hai La Liga sau Barcelona. Tại Champions League, Real dừng bước sau trận tứ kết đầy căng thẳng trước Bayern với tổng tỷ số 4-6, tức là Los Blancos vẫn góp mặt ở nhóm cạnh tranh hàng đầu châu Âu.

Đó không phải hình ảnh của một đội bóng đã mất phương hướng hoàn toàn. Câu lạc bộ Hoàng Gia Tây Ban Nha vẫn sở hữu đội hình chất lượng với những cầu thủ hàng đầu, sức hút lớn và thói quen cạnh tranh danh hiệu. Điều đáng lo nằm ở chỗ sự thiếu ổn định trên băng ghế huấn luyện có thể làm bào mòn dần những lợi thế này.

Real đang đối mặt với nghịch lý của chính mình

CLB này luôn mong muốn một HLV vừa là chiến lược gia hàng đầu, vừa là người quản trị con người xuất sắc, đồng thời phải am hiểu sâu sắc bản sắc Madrid. Tuy nhiên, mẫu HLV như vậy rất hiếm. Và ngay cả khi có, họ cũng cần thời gian để biến uy tín thành quyền lực thực sự trong phòng thay đồ.

Điều mà Real lại hiếm khi sẵn sàng chờ đợi. Vì vậy, viễn cảnh đáng lo nhất không phải là không tìm được người phù hợp, mà là liên tục lựa chọn những người phù hợp rồi chính áp lực phải chiến thắng ngay lập tức khiến mọi dự án sớm đổ vỡ. Nếu kịch bản này tiếp diễn, Real mới thực sự tiến gần hơn tới hình ảnh của Manchester United hậu Sir Alex: vẫn sở hữu nhiều ngôi sao, vẫn đầu tư mạnh, vẫn giữ danh tiếng hàng đầu, nhưng thiếu một bàn tay đủ bền bỉ để xây dựng nên một trật tự chiến thắng lâu dài.

Xem thêm
0
63 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Sau trận Al Nassr thắng Al Ahli 2-0 tại Saudi Pro League, khán đài bùng lên màn khẩu chiến. Cổ động viên đội khách chế giễu Cristiano Ronaldo bằng cách khoe thành tích hai lần vô địch AFC Champions League Elite. Đội trưởng Al Nassr chỉ mỉm cười, giơ bàn tay với 5 ngón và nói: “Tôi có 5 Champions League”, nhắc lại bộ sưu tập danh hiệu ở đấu trường số một châu Âu.

Demiral khơi mào, Ronaldo đáp lại

Màn đối đáp sau trận chỉ là điểm nhấn của chuỗi căng thẳng kéo dài giữa hai bên. Trước đó, trung vệ Merih Demiral nhiều lần khiêu khích Al Nassr bằng cách khoe thành tích châu Á của Al Ahli. Ngay trong trận, anh giơ hai ngón tay tượng trưng cho hai danh hiệu AFC Champions League, rồi tạo hình số không để ám chỉ đối thủ chưa có danh hiệu tương xứng. Trong khi Ronaldo từng vô địch Champions League các năm 2008, 2014, 2016, 2017 và 2018, Demiral vẫn trắng tay ở sân chơi này.

Từ sân cỏ lên mạng xã hội

Căng thẳng không dừng lại trên sân. Sau trận, Demiral cầm một huy chương Champions League châu Á, giơ về phía khán đài Al Nassr. Anh sau đó đăng hình ảnh này lên mạng xã hội, kèm thông điệp: “Lần đầu tiên có huy chương Champions League trong sân vận động của họ”. Sự đối lập về danh hiệu giữa cá nhân Ronaldo và tập thể Al Ahli càng làm cuộc khẩu chiến thêm dữ dội.

Bối cảnh danh hiệu đối nghịch

Al Ahli vừa vô địch châu Á hai năm liên tiếp nhưng hụt hơi ở giải quốc nội. Ngược lại, Al Nassr đang tiến gần chức vô địch Saudi Pro League, danh hiệu chính thức đầu tiên của Ronaldo tại Trung Đông. Chính bối cảnh trái ngược này là nền cho những màn công kích qua lại, từ sân cỏ, khán đài cho tới mạng xã hội, với Ronaldo và Demiral ở tâm điểm.

Xem thêm
0
55 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Long Vũ

Kobbie Mainoo chỉ cần chưa đầy hai phút trước Brentford để nhắc cả thế giới bóng đá về đôi chân kỳ diệu của mình. Những pha gạt Mikkel Damsgaard, xoay người vượt Nathan Collins rồi cú chạm gót tinh tế mở ra đường chuyền cho Amad Diallo là lời khẳng định mạnh mẽ của một tài năng xuất chúng đang tìm lại bản ngã tại Manchester United dưới thời Michael Carrick. Bản hợp đồng đến năm 2031, mức lương 150.000 bảng mỗi tuần mang lại sự nhẹ nhõm khổng lồ cho Old Trafford, khép lại một chương tối tăm suýt khiến định mệnh rẽ sang hướng khác.

Di sản hỗn loạn của Ruben Amorim

Nhìn lại quãng thời gian gần đây, người hâm mộ vẫn rùng mình với cách Ruben Amorim quản lý Mainoo. Cựu huấn luyện viên Manchester United từng đẩy tiền vệ 21 tuổi vào thế phải cạnh tranh trực tiếp với đội trưởng Bruno Fernandes cho một suất đá chính, thay vì tìm cách kết hợp cả hai. Sự lạc lối ấy lớn đến mức Mainoo hai lần xin được cho mượn và thậm chí cân nhắc gia nhập Napoli cùng các đồng đội cũ. Nếu thương vụ đó xảy ra, đó sẽ là hành vi tắc trách khó chấp nhận, nhất là sau khi câu lạc bộ đã để mất Marcus Rashford và Alejandro Garnacho vì những mâu thuẫn tương tự.

Giữ lại mảnh linh hồn cuối cùng

Bức ảnh mang tính biểu tượng khi Mainoo, Garnacho và Rasmus Hojlund ngồi trên hàng rào ăn mừng bàn thắng vào lưới West Ham từng được xem là hình ảnh tương lai của Manchester United. Giờ đây, khi những người bạn đồng lứa đã rời đi hoặc lung lay vị trí, việc giữ chân được tuyển thủ Anh giống như giữ lại mảnh linh hồn cuối cùng của thế hệ tài năng từ học viện. Trong bối cảnh đó, quyết định gắn bó dài hạn của Mainoo mang ý nghĩa vượt xa một bản hợp đồng thông thường.

Xem thêm
0
2,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật