Muốn chiêu mộ Đình Bắc, CLB Nhật Bản phải chi tới 3 triệu USD?

CĐV MU nên mừng... vì Quỷ đỏ chưa vội bổ nhiệm Carrick làm HLV chính thức

Carragher: Arsenal chỉ còn cách ngôi vương Ngoại hạng Anh một trận thắng

Mai Thủy

Top các CLB vô địch quốc gia nhiều nhất lịch sử: Inter Milan vượt mặt MU

Inter Milan vừa vượt qua MU và Liverpool về số lần vô địch quốc gia sau khi giành Scudetto thứ 21 ở mùa 2025/26. Tuy nhiên, Nerazzurri vẫn còn khoảng cách khá xa so với những CLB đứng đầu danh sách. Dưới đây là 10 CLB sở hữu nhiều chức vô địch quốc gia nhất trong 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu.

Arsenal – 13 lần

Khi Arsenal giành chức vô địch quốc gia thứ 13 ở mùa 2003/04, người hâm mộ hoàn toàn có quyền tin rằng họ có thể vượt qua MU, thậm chí cả Liverpool. Một đội hình bất bại, một HLV đẳng cấp và một sân vận động mới thể hiện rõ tham vọng của CLB. Nhưng sau mùa giải lịch sử đó, họ lại dừng lại ở con số 13 và chưa thể bứt lên thêm.

Nguyên nhân lớn đến từ sự trỗi dậy của Chelsea dưới thời Jose Mourinho. Nguồn lực tài chính mạnh mẽ, sau đó là Man City, đã khiến Arsenal bị chững lại suốt hơn hai thập kỷ. Kể từ lần gần nhất vô địch, họ đã có 5 lần về nhì, trong đó có 3 mùa gần đây nhất.

PSG – 13 lần

PSG chỉ có 2 chức vô địch Ligue 1 trước khi giới chủ Qatar tiếp quản năm 2011. Từ đó, họ mở ra một kỷ nguyên thống trị bóng đá Pháp. Dù đôi lúc bị Montpellier, Monaco hay Lille tạo bất ngờ, PSG vẫn gần như làm chủ giải đấu trong hơn một thập kỷ qua.

Đội bóng của HLV Luis Enrique đang hướng đến chức vô địch thứ 14, và nếu thành công, đây sẽ là lần đầu họ đăng quang 5 mùa liên tiếp dưới thời QSI. Tuy nhiên, để vượt qua kỷ lục 7 lần vô địch liên tiếp của Lyon, PSG vẫn còn chặng đường phía trước.

AC Milan – 19 lần

AC Milan từng có những giai đoạn thành công ở cả Serie A lẫn Champions League, nhưng đó chỉ là những điểm sáng hiếm hoi trong một thời kỳ thiếu ổn định. Đã qua rồi giai đoạn Milan luôn là ứng viên hàng đầu cho danh hiệu.

Dưới thời Carlo Ancelotti, dù rất mạnh ở châu Âu, Milan chỉ vô địch Serie A một lần trong thập niên 2000. Giai đoạn đỉnh cao nhất của họ là thập niên 1990 với 5 chức vô địch. Tuy nhiên, ngay trong thời kỳ ấy, Milan cũng từng có những mùa giải tụt sâu trên bảng xếp hạng.

Man United – 20 lần

Trong lịch sử MU, chỉ có 3 HLV từng giúp CLB vô địch quốc gia. Ernest Mangnall có 2 danh hiệu đầu tiên, Sir Matt Busby mang về thêm 5 chức vô địch, và Sir Alex Ferguson là người đưa MU lên tầm cao mới với 13 danh hiệu Premier League.

Không HLV nào trong lịch sử 5 giải hàng đầu châu Âu giành nhiều chức vô địch quốc gia như Sir Alex Ferguson, dù Pep Guardiola đang dần tiệm cận thành tích đó.

Inter Milan – 21 lần

Inter Milan đã vươn lên mạnh mẽ trong thập kỷ qua và giành Scudetto thứ 21 khi mùa giải 2025/26 còn 3 vòng đấu. Đây là bước tiến lớn so với hình ảnh trước đây của họ, một đội thường hụt hơi ở giai đoạn quyết định.

Thành công này cho thấy Inter đang vận hành ổn định và hiệu quả hơn rất nhiều so với quá khứ.

Barcelona – 28 lần

Trước khi Pep Guardiola dẫn dắt Barcelona năm 2008, họ từng kém Real Madrid tới 13 chức vô địch quốc gia. Hiện tại, khoảng cách đã được rút ngắn đáng kể.

Nếu duy trì đà phát triển như gần hai thập kỷ qua, Barcelona hoàn toàn có thể tiến gần hơn tới Real Madrid trong tương lai.

Bayern Munich – 35 lần

Bayern Munich thống trị Bundesliga trong nhiều năm với chuỗi 11 chức vô địch liên tiếp, chỉ bị gián đoạn một lần bởi Bayer Leverkusen. Tuy nhiên, họ nhanh chóng lấy lại vị thế.

Với cách vận hành ổn định và khoảng cách trình độ với phần còn lại, việc Bayern nâng cao thêm danh hiệu chỉ còn là vấn đề thời gian.

Real Madrid – 36 lần

Real Madrid là CLB giàu thành tích nhất Tây Ban Nha, nhưng họ lại không duy trì được sự thống trị liên tục như Bayern hay Juventus. Trong gần 20 năm qua, họ chưa thể bảo vệ thành công chức vô địch La Liga.

Dù vậy, với lịch sử lâu đời và số danh hiệu trải dài từ nhiều giai đoạn, Real vẫn đứng trên phần còn lại của bóng đá Tây Ban Nha.

Juventus – 36

Juventus từng bị giáng xuống Serie B sau scandal năm 2006, nhưng họ nhanh chóng trở lại và tái thiết mạnh mẽ.

Chuỗi 9 chức vô địch liên tiếp giúp Juventus tạo ra khoảng cách rất lớn so với các đối thủ trong nước, khẳng định vị thế CLB giàu thành tích nhất Italia.

0
745 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

Atletico Madrid từng có ký ức tệ hại ở London khi thua Arsenal 0-4 tại vòng phân hạng Champions League hồi tháng 10 năm ngoái, trong chuyến đi đóng quân ở khu Regent’s Park sang trọng. Lần này trở lại thủ đô nước Anh cho trận bán kết Cúp C1, hình ảnh xe bus Atletico xuất hiện ở một khách sạn tại khu Shoreditch lập tức gây chú ý. Việc thay đổi địa điểm lưu trú khiến nhiều người lập tức liên hệ đến chuyện “đổi phong thủy” trước trận đấu lớn.

Đổi khách sạn, Simeone đáp trả bằng… chuyện tiền bạc

Trong buổi họp báo trước trận, Diego Simeone được hỏi thẳng liệu Atletico có đang dùng biện pháp “tâm linh” để cầu may hay không. Ông bật cười, rồi trả lời theo cách rất thực tế và đầy hài hước. Simeone nói Atletico hiện đang chơi tốt hơn rất nhiều so với thời điểm tháng 10. Còn chuyện khách sạn, ông khẳng định lý do duy nhất là nơi mới… rẻ hơn chỗ cũ. Không có phép màu, không có nghi thức tâm linh nào phía sau quyết định này.

Tâm lý chiến hay chỉ là Simeone đúng chất Simeone?

Simeone nhấn mạnh kết quả trận bán kết sẽ phụ thuộc vào màn trình diễn trên sân, chứ không liên quan đến bất kỳ sự quản lý ngoài sân cỏ hay trò chơi tâm linh nào. Câu trả lời lập tức gây sốt trên mạng xã hội. Nhiều ý kiến xem đây là một “đòn tâm lý chiến” kinh điển, khi ông dùng chuyện tiền bạc và sự tiết kiệm để phá bớt bầu không khí ngột ngạt của một trận bán kết Champions League, giúp cầu thủ bước vào trận với tâm thế nhẹ nhàng hơn.

Atletico lỳ lợm hơn, không còn là nạn nhân 0-4

Simeone tiếp tục chỉ ra rằng truyền thông luôn tìm kiếm những tiêu đề khác thường để khiến trận bán kết trở nên cuốn hút. Với ông, đội nào chơi tốt hơn và củng cố được lực lượng tốt hơn sẽ có cơ hội chiến thắng cao hơn. Thực tế đang ủng hộ quan điểm đó. Atletico Madrid hiện lỳ lợm hơn nhiều so với thời điểm thua 0-4. Trận hòa 1-1 ở lượt đi cho thấy họ đủ sức kiềm tỏa hỏa lực Arsenal. Trước đó, Atletico cũng từng loại một Barcelona hùng mạnh trong tấn công ở cả Cúp Nhà Vua Tây Ban Nha lẫn Cúp C1 châu Âu.

Xem thêm
0
210 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Sự nghiệp của Patrick Dorgu mới chưa đầy ba mùa giải chuyên nghiệp, nhưng anh đã phải chịu sức ép khổng lồ tại một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. “Tôi lớn lên trong sự khắc nghiệt”, anh nói nửa đùa nửa thật, như lời giải thích cho bản lĩnh hiện tại. Câu chuyện của Dorgu không chỉ là bóng đá, mà còn là tuổi thơ được rèn giũa trong hoàn cảnh không dễ dàng.

Tuổi thơ ở Husum và bước ngoặt Nordsjaelland

Sinh ra và lớn lên tại khu Husum, Copenhagen, Dorgu bắt đầu chơi bóng từ năm 5 tuổi. Chỉ vài năm sau, anh đã vượt cấp, thi đấu cùng lứa tuổi lớn hơn và nhanh chóng khẳng định tài năng. Năm 14 tuổi, anh đứng trước lựa chọn giữa nhiều học viện hàng đầu Đan Mạch và quyết định gia nhập Nordsjaelland, một cái nôi đào tạo trẻ nổi tiếng.

Rời Đan Mạch, chọn con đường khó ở Lecce

Dorgu không phải mẫu cầu thủ kiên nhẫn chờ đợi cơ hội. Khi nhận ra con đường lên đội một bị chặn lại, anh rời quê hương ở tuổi 17 để sang Ý, gia nhập Lecce. Chỉ một năm sau, anh có màn ra mắt Serie A, một bước tiến lớn với một cầu thủ trẻ chưa có nhiều trải nghiệm đỉnh cao. Quyết định táo bạo ấy phản ánh phần nào tinh thần gia đình Dorgu.

Gốc gác Nigeria và kỷ luật gia đình

Cha mẹ anh, ông Paul và bà Clara, đều là người Nigeria, rời quê hương để tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn tại Đan Mạch. “Thời gian đầu, bố tôi làm 3 công việc cùng lúc”, Dorgu kể. “Ông gần như không ngủ, chỉ để có thể ở lại và xây dựng tương lai cho gia đình”. Anh lớn lên trong kỷ luật nghiêm khắc của mẹ, trong sự cần cù của cha và trong cộng đồng nhỏ người Igbo luôn gắn kết.

Giữ bản sắc với cái tên Chinazaekpere

Ở nhà, anh được gọi bằng cái tên truyền thống “Chinazaekpere”, nghĩa là “Chúa lắng nghe lời cầu nguyện”. Dorgu thậm chí yêu cầu tên này xuất hiện trên danh sách thi đấu chính thức, như một cách giữ gìn bản sắc. Nền tảng tinh thần từ gia đình, từ gốc gác Nigeria đến môi trường sống tại Copenhagen, tạo nên lớp nền cho cá tính và cách anh đối mặt áp lực hôm nay.

Xem thêm
0
160 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Barcelona đã chính thức đưa Anthony Gordon, ngôi sao chạy cánh của Newcastle United, vào danh sách mục tiêu chuyển nhượng quan trọng cho mùa giải tới. Theo chương trình "Tu diràs" của RAC1, Giám đốc thể thao Deco xem cầu thủ 25 tuổi người Anh là phương án chiến lược để tăng cường sức mạnh cho hành lang cánh trái. Đây là một phần trong kế hoạch tái thiết và nâng cấp hàng công của đội bóng xứ Catalan.

Ấn tượng từ Champions League

Sự quan tâm của Barcelona với Anthony Gordon xuất phát từ những màn trình diễn chói sáng của anh trước chính Barca tại Champions League. Phóng viên Alex Pintanel cho biết, Gordon gây ấn tượng mạnh với ban lãnh đạo khi thể hiện khả năng thích nghi với cường độ thi đấu đỉnh cao. Cầu thủ sinh năm 2001 nhanh chóng trở thành một trong những gương mặt đáng xem nhất châu Âu hiện nay.

Tham vọng của Deco với hàng công mới

Việc nhắm đến Gordon cho thấy tham vọng của Deco trong việc xây dựng một hàng công đa dạng và giàu tính chiến đấu. Tại Anh, giới chuyên môn so sánh Anthony Gordon với Raphinha, người chuyển từ Leeds United sang Barcelona năm 2022. Cả hai được đánh giá tương đồng ở lối chơi giàu năng lượng, bền bỉ và tinh thần cống hiến cho tập thể.

Hợp đồng dài hạn và bài toán chi phí

Anthony Gordon còn hợp đồng với Newcastle đến năm 2030, đồng nghĩa Barcelona sẽ phải đối mặt với mức giá không hề rẻ nếu muốn đưa anh về Camp Nou. Trong bối cảnh Raphinha bày tỏ nguyện vọng không muốn rời Barca, sự xuất hiện của một “phiên bản Anh” như Gordon hứa hẹn tạo ra cuộc cạnh tranh lành mạnh và những phương án mới cho hành lang cánh. Barcelona sẽ phải theo dõi sát sao mọi động thái của ngôi sao Tam sư trong thời gian tới.

Xem thêm
0
138 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

World Cup đang đến gần, nhưng nhiều ngôi sao có thể bước vào giải đấu trong trạng thái không lý tưởng. Estevao Willian gần như không được ra sân thời gian qua. Eder Militao, Lamine Yamal, Arda Guler, Thibaut Courtois, Mikel Merino, Luka Modric, Cristian Romero, Pape Matar Sarr, Ruben Dias, Reece James, Josko Gvardiol, Tino Livramento đều đang phải đối mặt với chấn thương. Họ là những cái tên đủ khả năng đá chính cho đội tuyển quốc gia, vừa trải qua một mùa giải căng thẳng ở cấp câu lạc bộ với quá nhiều thứ phải cân nhắc.

Messi và bài toán tuổi 38

Thậm chí, còn xuất hiện nghi ngờ về khả năng góp mặt của Lionel Messi ở tuổi 38. Câu chuyện không chỉ nằm ở tên tuổi hay đẳng cấp, mà xoay quanh thể lực – yếu tố then chốt quyết định anh có thể chịu nổi mật độ thi đấu và áp lực của một kỳ World Cup nữa hay không. Cúp Vàng không nhất thiết thuộc về quốc gia mạnh nhất thế giới, dù đôi khi điều đó vẫn xảy ra. World Cup thường thuộc về những đội tuyển có thể tập hợp đầy đủ lực lượng trong khoảng 8 tuần, mỗi chu kỳ bốn năm, với thể lực, khả năng, tinh thần, sự sẵn sàng và ý chí chiến đấu ở mức cao nhất.

Giữ chân, giữ sức giữa mùa giải đỉnh điểm

Đó cũng là lý do sẽ có nhiều cầu thủ âm thầm giữ chân, giữ sức ngay cả khi mùa giải câu lạc bộ đang ở giai đoạn cao trào. Họ tự nhủ sẽ còn những cuộc đua danh hiệu khác ở mùa tới, còn cơ hội khác để chinh phục Champions League. Nhưng World Cup thì không như vậy. Không ai có thể bảo vệ họ khỏi áp lực từ bóng đá cấp câu lạc bộ, nên họ buộc phải tự bảo vệ mình. Điều này dễ hiểu, bởi nhiều người nhận ra di sản của họ ở quê nhà sẽ được định nghĩa bởi những gì làm được tại World Cup, nhất là với hàng trăm cầu thủ ưu tú không thi đấu cho câu lạc bộ trong nước.

Lịch thi đấu nghẹt thở và ngã rẽ bắt buộc

Áp lực từ bóng đá cấp câu lạc bộ ngày càng lớn. Reece James, Cole Palmer và nhiều đồng đội ở Chelsea có thể phải thi đấu đến ngày 13/7 tại Club World Cup 2025. Trận chung kết World Cup trên sân MetLife sẽ diễn ra chỉ 6 ngày sau kỷ niệm một năm trận chung kết năm ngoái. Champions League phình to, các trận đấu kéo dài hơn. Đến một thời điểm, cầu thủ buộc phải đưa ra lựa chọn. Trong bối cảnh đó, khi mọi sự chú ý đang dồn về World Cup, câu chuyện thể lực và chấn thương của dàn sao trở thành chủ đề không thể né tránh.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Hơn 50.000 người hâm mộ Coventry City đã phủ kín Công viên War Memorial trong ngày ăn mừng tấm vé trở lại Ngoại hạng Anh sau 25 năm. Trong bầu không khí lễ hội, Frank Lampard trở thành nhân vật trung tâm khi đám đông liên tục hô vang khẩu hiệu “hãy ký hợp đồng mới”, tạo nên điểm nhấn cảm xúc cho buổi diễu hành.

Chức vô địch Championship và ngày hội ở War Memorial

Coventry City, với biệt danh “The Sky Blues”, vừa khép lại một mùa giải thăng hoa để lên ngôi vô địch Championship. Buổi diễu hành bằng xe buýt mui trần cùng bữa tiệc lớn tại Công viên War Memorial được xem như phần thưởng xứng đáng cho tập thể của Lampard sau hành trình dài. Sắc xanh tràn ngập khắp các tuyến phố, kéo dài đến khu vực công viên nơi đội bóng giao lưu với người hâm mộ.

Lampard xúc động trước tình cảm từ khán đài

Xuất hiện trên sân khấu, cựu danh thủ Chelsea không giấu nổi sự xúc động. Lampard chia sẻ: “Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với chúng tôi. Các cầu thủ thật tuyệt vời, và các bạn cũng vậy”. Những tràng pháo tay và tiếng hô vang yêu cầu ông gia hạn hợp đồng càng trở nên đáng chú ý trong bối cảnh thỏa thuận hiện tại của Lampard với Coventry City sẽ hết hạn vào cuối mùa giải tới.

Khoảnh khắc khó quên với cầu thủ và người hâm mộ

Nam ca sĩ Tom Grennan góp mặt biểu diễn, tiếp thêm không khí cuồng nhiệt cho ngày hội bóng đá của thành phố. Tiền vệ Josh Eccles thừa nhận anh “không thốt nên lời” trước biển người áo xanh và mô tả đây là “một giấc mơ có thật”. Với Coventry City, buổi lễ ăn mừng không chỉ đánh dấu cột mốc trở lại Ngoại hạng Anh mà còn cho thấy sợi dây gắn kết mạnh mẽ giữa Lampard, các cầu thủ và người hâm mộ.

Xem thêm
0
519 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật