Quyết định gây tranh cãi của Amorim
Trong thời gian dẫn dắt Manchester United, HLV Amorim đã vấp phải nhiều chỉ trích liên quan đến cách sử dụng nhân sự, đặc biệt là trường hợp của Kobbie Mainoo. Dù Mainoo được đánh giá là một trong những tài năng trẻ sáng giá nhất của lò đào tạo Quỷ đỏ, anh lại thường xuyên bị gạt ra ngoài kế hoạch thi đấu. Sự phớt lờ này không chỉ khiến Mainoo mất cơ hội phát triển mà còn làm dấy lên nghi ngờ về tính công bằng trong cách xây dựng đội hình của Amorim.
Mount – Sự ưu ái không hợp lý
Trái ngược với Mainoo, Mason Mount lại nhận được sự ưu ái đặc biệt từ HLV người Bồ Đào Nha. Ngay từ những ngày đầu đặt chân đến Carrington, Amorim đã công khai ca ngợi Mount và tìm mọi cách để lắp ghép anh vào hệ thống chiến thuật, bất chấp phong độ và thể trạng không ổn định của tiền vệ này. Điều này tạo ra một nghịch lý: một cầu thủ thường xuyên chấn thương lại trở thành “bất khả xâm phạm”, trong khi một tài năng trẻ đầy triển vọng như Mainoo lại bị đóng băng.
Hệ quả của sự lựa chọn sai lầm
Sự thiên vị này không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân Mainoo mà còn gây bất ổn cho toàn đội. Khi một cầu thủ không đủ thể lực vẫn được ưu tiên ra sân, các thành viên khác dễ cảm thấy bất công, từ đó ảnh hưởng đến tinh thần và sự cạnh tranh lành mạnh trong nội bộ. Đặc biệt, nếu Mainoo bị bán đi chỉ để chiều lòng HLV, Man Utd có thể sẽ mất đi một viên ngọc quý, trong khi vẫn phải gánh khoản lương lớn cho một cầu thủ không thể đóng góp thường xuyên như Mount.
Bài học cho công tác quản lý nhân sự
Câu chuyện của Mainoo và Mount là minh chứng rõ ràng cho việc một quyết định nhân sự thiếu khách quan có thể để lại hậu quả lâu dài. Đặt niềm tin vào sai người không chỉ làm tổn hại đến tương lai của CLB mà còn có thể khiến HLV phải trả giá bằng chính chiếc ghế của mình. Đây là bài học đắt giá cho bất kỳ nhà cầm quân nào khi xây dựng đội hình và phát triển tài năng trẻ.