Bóng đá trẻ Việt Nam vừa khép lại một chu kỳ thành công rực rỡ với tấm huy chương vàng SEA Games 33, chức vô địch U23 Đông Nam Á và đỉnh cao là tấm huy chương đồng lịch sử tại vòng chung kết U23 châu Á 2026. Những cái tên như Nguyễn Đình Bắc, Trần Trung Kiên, Nguyễn Hiểu Minh... vụt sáng trở thành niềm tự hào mới của người hâm mộ.
Tuy nhiên, khi ánh đèn sân khấu của các giải đấu trẻ dần tắt, phía trước họ là một thực tế khắc nghiệt hơn nhiều: cuộc cạnh tranh khốc liệt để khẳng định chỗ đứng ở đội tuyển quốc gia và xây dựng sự nghiệp chuyên nghiệp bền vững.
“Chiếc áo” U23 đã vừa, nhưng cánh cửa đội tuyển quốc gia vẫn hẹp
Thành công ở cấp độ trẻ chưa bao giờ đồng nghĩa với tấm vé đảm bảo lên đội tuyển quốc gia. Bóng đá Việt Nam từng chứng kiến nhiều tài năng sớm tỏa sáng rồi nhanh chóng mờ nhạt vì không thể duy trì phong độ và vượt qua áp lực cạnh tranh. Ở vị trí thủ môn, sự khốc liệt càng thể hiện rõ ràng khi mỗi đợt tập trung thường chỉ có ba suất triệu tập chính thức. Với những người gác đền trẻ như Trần Trung Kiên, cơ hội không hề rộng mở.
Khung thành đội tuyển Việt Nam hiện được bảo vệ bởi những cái tên dày dạn kinh nghiệm như Nguyễn Filip, Đặng Văn Lâm và mới đây là Patrik Lê Giang sau khi hoàn tất thủ tục nhập tịch. Bên cạnh đó, các thủ môn đang đạt phong độ cao tại V.League như Nguyên Mạnh (Nam Định), Đình Triệu (Hải Phòng) hay Văn Việt (Thể Công Viettel) cũng sẵn sàng cạnh tranh sòng phẳng.
Việc Trung Kiên hay một số gương mặt trẻ được triệu tập thời gian qua phần nào mang tính định hướng dài hạn hơn là sự khẳng định vị thế vượt trội. Đó là bước đi nhằm chuẩn bị lực lượng kế cận cho các mục tiêu tương lai như SEA Games hay U23 châu Á. Khi chu kỳ hiện tại khép lại và lứa U23 mới cần được đầu tư cho SEA Games 2027, cơ hội sẽ càng thu hẹp nếu họ không tạo được bước tiến rõ rệt ở cấp câu lạc bộ.
Áp lực từ V.League và làn sóng nhập tịch
Thách thức không chỉ nằm ở đội tuyển quốc gia mà còn hiện hữu ngay tại môi trường câu lạc bộ. Nguyễn Đình Bắc là ví dụ điển hình. Dù được đặt nhiều kỳ vọng, anh vẫn chưa có suất đá chính ổn định tại CLB Công an Hà Nội. Thống kê với chỉ một bàn thắng tại AFC Champions League Two và chưa ghi bàn ở V.League cho thấy hành trình khẳng định mình còn nhiều gian nan.
Những cầu thủ như Hiểu Minh, Thanh Nhàn, Xuân Bắc hay Phi Hoàng có cơ hội thi đấu thường xuyên hơn, song lại khoác áo các đội bóng đang chật vật trong cuộc đua trụ hạng như PVF-CAND, Đà Nẵng hay HAGL. Môi trường ấy giúp họ tích lũy kinh nghiệm, nhưng cũng đặt ra nguy cơ bị cuốn vào vòng xoáy thành tích ngắn hạn thay vì được phát triển toàn diện.
Trong khi đó, làn sóng nhập tịch tại V.League ngày càng mạnh mẽ với sự xuất hiện của nhiều cầu thủ có nền tảng thể hình, thể lực và kinh nghiệm vượt trội. Điều này làm gia tăng áp lực cạnh tranh và thu hẹp thêm cơ hội ra sân của các cầu thủ nội, đặc biệt là nhóm cầu thủ trẻ vừa bước ra từ sân chơi U23.
Bài học từ quá khứ và lời giải cho tương lai
Nhìn lại thế hệ Thường Châu 2018, có thể thấy rõ quy luật đào thải khắc nghiệt của bóng đá chuyên nghiệp. Sau tám năm, chỉ một số ít như Quang Hải, Duy Mạnh hay Bùi Tiến Dũng (trung vệ) duy trì được vị thế tại đội tuyển quốc gia. Nhiều gương mặt từng là người hùng nay đã sa sút hoặc không còn xuất hiện ở đỉnh cao.
Lứa U23 hiện tại đang đứng trước ngã rẽ tương tự. Họ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ở cấp độ trẻ, nhưng chặng đường phía trước mới thực sự bắt đầu. “Tốt nghiệp” U23 đồng nghĩa với việc phải cạnh tranh bằng năng lực chuyên môn thực chất tại V.League và đội tuyển quốc gia, không còn dựa vào danh xưng “sao trẻ”.
Để tiếp tục viết nên hành trình thành công và tránh đi vào vết xe đổ của thế hệ trước, Đình Bắc, Trung Kiên cùng các đồng đội cần nỗ lực bền bỉ, nâng cao bản lĩnh và duy trì sự chuyên nghiệp trong từng buổi tập lẫn mỗi trận đấu. Chỉ khi chứng minh được giá trị bằng phong độ ổn định và sự tiến bộ liên tục, họ mới có thể biến kỳ vọng thành thành tựu dài hạn trên bản đồ bóng đá Việt Nam.