Chiếc thẻ đỏ của Romero đã khiến Tottenham chịu trận trước MU
Chiến thắng 2–0 của Manchester United trước Tottenham tại Old Trafford không đơn thuần là 3 điểm tiếp theo dành cho Quỷ đỏ tại EPL mùa giải năm nay. Đó là trận đấu mà MU vượt trội gần như tuyệt đối về thế trận, đặc biệt ở mặt trận tấn công, nơi họ tạo ra sức ép liên tục và kéo dài đến mức hàng thủ Tottenham gần như không có thời điểm nào được giải tỏa. Nhìn vào các con số, MU kiểm soát bóng 65,1%, tung ra 23 cú dứt điểm, trong đó 10 lần trúng đích. Tottenham chỉ có 7 cú sút và vỏn vẹn 1 lần sút trúng đích. Sự chênh lệch ấy cho thấy rõ: 2 bàn thắng là quá ít so với những gì MU đã tạo ra.
Bước ngoặt của trận đấu đến từ tấm thẻ đỏ của Cristian Romero ở phút 29, nhưng ngay cả trước thời điểm đó, MU đã cho thấy ý đồ pressing tầm cao rất rõ ràng. Sau khi Tottenham mất người, thế trận gần như trở thành một chiều. MU liên tục dâng cao đội hình, khóa chặt các tuyến triển khai bóng của đối thủ, cướp bóng ngay bên phần sân Tottenham rồi tổ chức dứt điểm nhanh. Việc Tottenham phải phá bóng liên tục được phản ánh trực tiếp qua thống kê phạt góc: MU hưởng 7 quả, còn Tottenham không có nổi một quả phạt góc nào trong suốt trận đấu.
Một hàng công bùng nổ đến khó tin của đoàn quân HLV Carrick
Điều đáng nói là sức ép khủng khiếp ấy không đến từ một cá nhân đơn lẻ, mà là kết quả của một hàng công vận hành đồng bộ và cực kỳ uyển chuyển. Matheus Cunha chơi như một trung phong đúng nghĩa, liên tục di chuyển, làm tường, kéo giãn trung vệ để mở ra khoảng trống cho tuyến hai. Bryan Mbeumo là mũi khoan sắc bén nhất ở hành lang phải, vừa bứt tốc, vừa bó vào trong để dứt điểm; bàn mở tỷ số ở phút 38 cho thấy MU không chỉ ép sân, mà còn biết cách tận dụng thời cơ bằng những bài đánh có tổ chức.
Ở cánh đối diện, Amad Diallo mang đến sự khó lường với các pha xử lý gọn, đổi hướng nhanh và dứt điểm bất ngờ. Còn phía sau họ, Bruno Fernandes hay Cunha thực sự là trung tâm của mọi nhịp tấn công. Bruno xuất hiện dày đặc ở khu vực trước vòng cấm, tung ra nhiều cú sút từ tuyến hai và liên tục xâm nhập vòng cấm, trước khi tự mình ghi bàn ấn định tỷ số ở phút 81. Một tiền vệ trung tâm có tần suất dứt điểm cao như vậy là minh chứng rõ ràng cho việc MU tấn công theo kiểu đa điểm nổ, khiến hàng thủ Tottenham không thể tập trung phong tỏa một mục tiêu cụ thể nào.
Ngay cả khi thay người, sức ép của MU vẫn không hề suy giảm. Những cầu thủ vào sân như Benjamin Sesko hay Joshua Zirkzee tiếp tục tạo ra các cú dứt điểm nguy hiểm. Sesko mang đến sức mạnh và tốc độ ở giai đoạn cuối trận, còn Zirkzee chơi thông minh trong không gian hẹp, sẵn sàng tung ra những pha ra chân một chạm. Tottenham phải chống đỡ đến những phút bù giờ, khi thủ môn Vicario kết thúc trận đấu với 8 pha cứu thua, trong khi phía MU chỉ có 1 lần cứu thua. Đó là chi tiết đủ để khắc họa mức độ áp đảo đến từ nửa đỏ thành Manchester.
Hứa hẹn về sự thăng hoa còn lớn hơn nữa trong các trận đấu tiếp theo
Từ thế trận, số liệu cho đến cảm giác trên sân, có thể khẳng định đây là trận đấu mà hàng công MU đã tạo ra sức ép khủng khiếp, pressing quyết liệt, cướp bóng hiệu quả và dứt điểm liên tục. Hai bàn thắng chỉ phản ánh một phần rất nhỏ so với lượng cơ hội được tạo ra. Quan trọng hơn, cách MU tấn công cho thấy họ đang đi đúng hướng và hứa hẹn còn bùng nổ mạnh mẽ hơn ở các trận đấu tiếp theo, khi hiệu suất dứt điểm được cải thiện. Nếu tiếp tục duy trì nhịp độ và cường độ như trước Tottenham, những chiến thắng với tỷ số đậm hơn là điều hoàn toàn có cơ sở.