U17 châu Á: Indonesia, Thái Lan, Myanmar rớt đài, Việt Nam thành hy vọng cuối

Siêu máy tính tin U17 Việt Nam hạ UAE, giành vé lịch sử đến World Cup

Cháy vé Al Nassr đấu Al Hilal: Ronaldo kêu gọi fans, lịch sử gọi tên ai?

Thế Tuyến

FIFA siết luật: Kéo áo, đẩy người khi đá phạt sắp tuyệt chủng ở World Cup 2026?

Từ thói quen bỏ qua đến yêu cầu can thiệp

Trong nhiều năm, các va chạm, kéo áo, đẩy người trước khi thực hiện phạt góc hay đá phạt thường bị xem như một phần “bình thường” của bóng đá. Theo luật hiện hành, những lỗi không mang tính bạo lực đa số chỉ bị xử lý khi bóng đã vào cuộc. FIFA giờ muốn thay đổi thói quen đó, bằng cách trao thêm quyền cho trọng tài để xử lý ngay từ thời điểm chuẩn bị thực hiện quả phạt.

Những pha bóng làm giọt nước tràn ly

Hàng loạt tình huống gây tranh cãi gần đây đã khiến FIFA phải hành động. Ở Premier League, trận West Ham gặp Arsenal trở thành tâm điểm khi bàn thắng của Callum Wilson bị hủy vì VAR phát hiện Pablo phạm lỗi với thủ môn David Raya trước đó. Ở cấp độ đội tuyển, trận giao hữu Anh gặp Uruguay cũng được nhắc đến, khi Adam Wharton có pha va chạm mở khoảng trống cho Ben White ghi bàn sau quả đá phạt của Cole Palmer. Những ví dụ này cho thấy các pha phạm lỗi tinh vi trong vòng cấm đang ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả trận đấu.

Định hướng mới cho World Cup 2026

Theo kế hoạch đang được xây dựng, World Cup 2026 sẽ là nơi áp dụng cách tiếp cận cứng rắn hơn với các tình huống cố định. Trọng tài có thể thổi phạt đền, cho hưởng đá phạt hoặc rút thẻ ngay cả khi bóng chưa lăn, nếu phát hiện hành vi kéo áo, đẩy người, cản phá trái phép. FIFA muốn các trọng tài như Michael Oliver, Anthony Taylor và đồng nghiệp được phổ biến chỉ thị rõ ràng khi hội quân tại Miami, để thống nhất cách xử lý ngay từ đầu giải.

Giữ trật tự trong vòng cấm

Thông điệp mà FIFA gửi đi rất cụ thể: vòng cấm không được biến thành nơi diễn ra những pha đấu vật trá hình. Họ muốn giảm hỗn loạn, bảo vệ tính liên tục của trận đấu và đặc biệt là bảo vệ thủ môn, những người thường bị cản trở trong các pha bóng cố định. Pascal Zuberbuhler, thành viên Nhóm nghiên cứu kỹ thuật World Cup, tin rằng nếu được trao quyền rõ ràng, các trọng tài hàng đầu đủ khả năng kiểm soát những va chạm nhỏ nhưng quyết định này.

Chấp nhận sóng gió để đổi cách chơi

FIFA hiểu rằng việc thay đổi cách áp dụng luật sát ngày khai mạc World Cup sẽ gây tranh luận. Các đội bóng có thể lo ngại về sự thiếu nhất quán trong tiêu chuẩn xử lý. Tuy vậy, tổ chức này vẫn nghiêng về phương án siết chặt, bởi họ đánh giá rủi ro tranh cãi còn dễ chấp nhận hơn việc để giải đấu lớn nhất hành tinh bị chi phối bởi những màn kéo người và hỗn chiến trong vòng cấm ở các tình huống cố định.

1
414 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Một Arsenal khác ở giai đoạn nước rút

Đầu mùa, Arsenal gây ấn tượng bằng những trận thắng đậm: 5-0 trước Leeds tháng 8, 3-0 trước Nottingham Forest tháng 9, 4-0 trước Atletico Madrid tháng 10, rồi đến tháng 11 là các chiến thắng 4-1 trước Tottenham và 3-1 trước Bayern Munich. Họ cho thấy khả năng cuốn phăng đối thủ khi mọi thứ diễn ra trong bối cảnh áp lực chưa quá nặng nề.

Nhưng khi mùa giải trôi dần về cuối, cùng với sức nặng của cuộc đua vô địch quốc nội và châu Âu, diện mạo Arsenal thay đổi. Tỷ số không còn hoành tráng, song kết quả vẫn đi theo hướng họ cần.

Thắng 1-0 trở thành thói quen mới

Sau trận thắng Tottenham 4-1 hồi tháng 2, Arsenal chỉ có thêm một lần thắng cách biệt trên hai bàn là trận 3-0 trước Fulham hơn một tuần trước. Còn lại, những chiến thắng tối thiểu 1-0 xuất hiện dày đặc: tổng cộng 10 lần trong cả mùa, trong đó có bốn trận chỉ trong 33 ngày ở giai đoạn quyết định.

Ở Ngoại hạng Anh, Newcastle và West Ham đều vừa thua Arsenal với tỷ số 0-1. Tại Champions League, Sporting bị đánh bại 1-0 ở lượt đi tứ kết, trước khi Arsenal giữ tỷ số 0-0 ở lượt về để đi tiếp. Gặp Atletico Madrid ở bán kết, họ hòa 1-1 trên đất Tây Ban Nha rồi thắng 1-0 ở trận lượt về để giành vé vào chung kết với Paris Saint-Germain ngày 30-5.

Cú sốc cúp nội địa và bước ngoặt tư duy

Điểm ngoặt xuất hiện sau thất bại ở cúp Liên đoàn trước Manchester City tại Wembley ngày 22-3, khi Arsenal thua 0-2. Sáu ngày sau, họ lại gục ngã 1-2 trước Southampton ở FA Cup. Hai cú vấp liên tiếp khiến đội bóng bị chấn động và buộc phải điều chỉnh cách tiếp cận.

Từ đó, Arsenal chọn con đường thực dụng hơn, ưu tiên sự chắc chắn và kết quả tối thiểu. Hình ảnh “1-0 cho Arsenal” gợi lại thời George Graham cuối thập niên 1980, đầu 1990, nay được nhắc lại trong bối cảnh hoàn toàn mới dưới thời Mikel Arteta.

Thực dụng để chạm tay vào cú đúp danh hiệu

Hiện Arsenal đang dẫn Manchester City năm điểm trên đỉnh bảng, còn hai trận Ngoại hạng Anh trong khi City còn ba. Nếu thắng Burnley, đội đã xuống hạng, vào đêm thứ Hai tới, Arsenal có thể bước vào chuyến làm khách Crystal Palace ngày 24-5 với cơ hội khép lại mùa giải bằng chức vô địch.

Nhà cái Betfair đánh giá cao kịch bản thắng tối thiểu: Arsenal được ra tỷ lệ 17/2 cho khả năng thắng Burnley 1-0, và 9/2 cho việc hạ PSG 1-0 ở chung kết Champions League. Từ một tập thể từng cuốn phăng đối thủ bằng mưa bàn thắng, Arsenal giờ tỏ ra thoải mái với việc chỉ cần hơn đối phương một bàn. Cách lựa chọn con đường thắng sát nút ấy đang mở ra viễn cảnh giành cùng lúc Ngoại hạng Anh và Champions League.

Xem thêm
0
185 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đình Quý

Lionel Messi rời Barcelona từng được nhìn như một vết thương không thể lành. Một biểu tượng ra đi, một kỷ nguyên khép lại, và phía sau là cảm giác trống rỗng bao trùm Camp Nou. Nhưng thời gian cho thấy, biến cố ấy không chỉ lấy khỏi Barca một thiên tài. Nó còn buộc CLB phải nhìn thẳng vào chính mình. Khi không còn Messi để giải quyết mọi bế tắc bằng một khoảnh khắc thiên tài, Barca không thể tiếp tục sống bằng ký ức, danh tiếng hay niềm tin mơ hồ rằng chỉ cần một siêu sao là đủ. Đội bóng xứ Catalunya từng rơi vào hỗn loạn: nợ nần, mất phương hướng, khủng hoảng niềm tin và đánh mất cảm giác về bản sắc. Nhưng chính trong khoảng tối ấy, một cánh cửa khác mở ra.

Cú sốc cần thiết

Messi không tạo ra khủng hoảng của Barcelona, nhưng sự ra đi của anh khiến khủng hoảng ấy không thể bị che giấu thêm. Trước đó, những bàn thắng, những pha kiến tạo và tầm vóc của số 10 đã nhiều lần che mờ các vết nứt trong hệ thống. Barca có thể chơi chưa tốt, vận hành chưa ổn, nhưng chỉ cần Messi tỏa sáng, mọi thứ lại được gói ghém bằng cảm giác quen thuộc: đội bóng vẫn còn phép màu. Khi phép màu ấy biến mất, Barca buộc phải trả lời câu hỏi căn bản hơn: nếu không còn Messi, họ là ai?

La Masia trở lại

Câu trả lời dần xuất hiện từ nơi quen thuộc nhất: La Masia. Không còn khả năng chi tiêu phóng khoáng, cũng không thể mãi tìm một “Messi mới” trên thị trường chuyển nhượng, Barca quay lại với con đường từng làm nên họ. Lamine Yamal, Pau Cubarsi, Gavi, Fermin Lopez hay Marc Bernal không chỉ là những cái tên trẻ trung được đôn lên vì hoàn cảnh. Họ là biểu hiện của một lựa chọn chiến lược: đặt niềm tin vào học viện, vào quá trình đào tạo, vào thứ bóng đá được nuôi dưỡng từ gốc rễ. Nếu Messi là đỉnh cao rực rỡ nhất của La Masia, thì thế hệ mới cho thấy học viện ấy chưa bao giờ cạn sức sống.

Không cần một Messi khác

Điều quan trọng là Barca không tái thiết bằng cách sao chép Messi. Họ không cần một cá nhân khác gánh toàn bộ đội bóng trên vai. Điều họ cần là tái tạo môi trường từng sinh ra Messi: lối chơi kiểm soát bóng, sự ăn ý trong không gian hẹp, niềm tin vào cầu thủ trẻ và cảm giác thuộc về màu áo. Thành công gần đây dưới thời Hansi Flick càng củng cố niềm tin ấy. Barca trẻ hơn, trực diện hơn, nhưng vẫn mang trong mình tinh thần cũ: chiến thắng bằng hệ thống, bằng bản sắc, bằng những con người hiểu CLB từ bên trong. Messi rời đi để lại nỗi đau lớn, nhưng khoảng trống ấy không được lấp bằng một siêu sao duy nhất. Nó được lấp bằng một thế hệ. Và có lẽ, đó mới là cách Barca thật sự tìm lại chính mình.

Xem thêm
0
97 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Cú hích bất đắc dĩ từ chấn thương

Chấn thương đầu gối của Ben White không chỉ làm Arsenal lao đao mà còn khiến tuyển Anh mất đi một phương án dự phòng an toàn ở cánh phải. White vốn được xem là lựa chọn sau Reece James, nhưng việc anh vắng mặt khiến cấu trúc phương án B của Thomas Tuchel bị xô lệch, nhất là khi vị trí hậu vệ phải vốn đã nhiều dấu hỏi.

Reece James: Lựa chọn số một nhưng mong manh

Trong mắt Tuchel, Reece James là hậu vệ phải số một khi đạt thể trạng tốt. Vấn đề nằm ở chỗ anh liên tục gặp chấn thương gân kheo và chưa ai dám chắc cơ thể anh chịu nổi mật độ tối đa của một kỳ World Cup, có thể lên tới tám trận trong 33 ngày. Nếu James phải “bọc bông” để giữ sức, tuyển Anh cần một người có thể gánh vác phần còn lại của giải đấu.

Những giải pháp chắp vá

Không có White, Tuchel đã thử và tính đến nhiều phương án lệch chuẩn: kéo trung vệ Ezri Konsa sang đá cánh phải, dùng Tino Livramento dù anh cũng có tiền sử chấn thương, kéo tiền vệ James Garner xuống, hoặc trao cơ hội cho Djed Spence, người đang vật lộn trụ hạng cùng Tottenham. Các lựa chọn này đều mang tính tình thế, hoặc làm suy yếu sức tấn công, hoặc tiềm ẩn rủi ro thể lực.

Trent Alexander-Arnold: Phương án dự phòng… bị bỏ quên

Trong bối cảnh đó, Trent Alexander-Arnold lại là cái tên hợp lý nhất về mặt chuyên môn: hậu vệ phải đá chính ở Real Madrid, từng giành nhiều danh hiệu cùng Liverpool, sở hữu khả năng chuyền bóng và đá phạt ở đẳng cấp cao. Tuy vậy, anh bị Tuchel gạt khỏi danh sách 35 cầu thủ ở đợt tập trung gần nhất, cho thấy huấn luyện viên này gần như đã định hình quan điểm về anh.

Khi “phương án an toàn” không còn an toàn

Chấn thương của White khiến Tuchel buộc phải đánh giá lại khái niệm an toàn. Dựa hoàn toàn vào một Reece James mong manh, cộng thêm các giải pháp chắp vá, là lựa chọn đầy rủi ro trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt ở Bắc Mỹ. Trong bối cảnh đó, việc cân nhắc lại Alexander-Arnold như một phương án dự phòng chất lượng cao trở thành câu chuyện thực tế hơn là tranh luận mang tính cảm tính.

Xem thêm
0
216 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trung Thắng

Khởi đầu ở Brazil: một lựa chọn khác thường

Carlo Ancelotti trở thành huấn luyện viên trưởng Brazil trong bối cảnh đội tuyển này đã lâu không vô địch thế giới và cũng rất hiếm khi “mở cửa” cho người nước ngoài. Ông là huấn luyện viên ngoại đầu tiên của Brazil trong hơn 60 năm, lại mang theo hồ sơ thành tích gần như vô tiền khoáng hậu ở cấp câu lạc bộ: vô địch cả năm giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu, năm lần đăng quang cúp châu Âu, trong đó ba lần cùng Real Madrid.

Brazil chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn để tìm một người “biết cách thắng”. Ancelotti thì nhìn thấy ở Brazil phiên bản đội tuyển quốc gia của Real Madrid: truyền thống dày, áp lực cực lớn, và một nền văn hóa bóng đá coi chức vô địch là chuẩn mực chứ không phải ước mơ.

Danh sách 26 người và nỗi lo chấn thương

Trước thềm World Cup, Ancelotti nói ông đã chốt 24 trên 26 cái tên. Ban huấn luyện đã theo dõi hơn 70 cầu thủ Brazil đang thi đấu khắp thế giới, từ trong nước đến các giải hàng đầu châu Âu, rồi sang Thổ Nhĩ Kỳ, Nga, Ả Rập Xê Út. Giai đoạn cuối, các trận đấu không còn là nơi “xem giò” mà trở thành nguồn lo lắng vì nguy cơ chấn thương.

Ông thừa nhận “rất sợ, rất lo” mỗi khi xem cầu thủ của mình thi đấu cho câu lạc bộ. Eder Militao, Rodrygo đã chấn thương dài hạn, tài năng trẻ Estevao của Chelsea gần như chắc chắn vắng mặt vì rách cơ sau đùi nặng. Trong bối cảnh đó, hai suất cuối cùng trong danh sách lại càng khó quyết định hơn là 24 cái tên đã được ông xác định từ sớm.

Neymar: đánh giá lại thể trạng, không phải tài năng

Ở Brazil, tranh luận xoay quanh Neymar, nay đã 34 tuổi, trở về khoác áo Santos và liên tục vật lộn với chấn thương sau khi đứt dây chằng chéo đầu gối trái cuối năm 2023. Ancelotti nói Neymar “đã và đang” nằm trong tính toán, nhưng quyết định chỉ được đưa ra sau khi đánh giá đến cùng.

Với ông, vấn đề không nằm ở chuyện Neymar có biết khống chế hay chuyền bóng hay không, mà là tình trạng thể lực. Câu hỏi duy nhất là anh có đủ điều kiện thi đấu ở cường độ World Cup hay không. Sự nổi tiếng và vị thế biểu tượng của Neymar trong mắt người Brazil không phải yếu tố quyết định trong lựa chọn của Ancelotti.

Giữa hoài niệm và thực tế chiến thuật

Ancelotti rất thuộc lòng lịch sử thành công của Brazil, nhưng ông dùng chính lịch sử đó để nhấn mạnh yếu tố tổ chức. Ông nhắc lại đội vô địch năm 1994 với Romario, Bebeto phía trên, nhưng phía sau là hai hàng bốn cầu thủ, toàn tiền vệ phòng ngự và không có tiền vệ cánh thuần túy. Đến năm 2002, bộ ba Ronaldinho, Ronaldo, Rivaldo tỏa sáng, nhưng Brazil lần đầu tiên đá World Cup với ba trung vệ.

Từ đó, Ancelotti rút ra cho riêng mình: Brazil luôn cần kết hợp chặt chẽ giữa tổ chức phòng ngự và tài năng tấn công. Ông nói đội ngũ hiện tại vẫn phải giữ chất kỹ thuật đặc trưng, nhưng buộc phải bổ sung tinh thần tập thể, thái độ thi đấu, sự hy sinh và kỷ luật. Theo ông, chỉ tài năng thì không đủ để vô địch thế giới trong bóng đá ngày nay.

Chuẩn bị chi tiết: bóng chết và luân lưu

Ancelotti theo dõi sát xu hướng bóng đá cấp câu lạc bộ và mang chúng vào đội tuyển. Ông đánh giá giải Ngoại hạng Anh là giải đấu hấp dẫn nhất hiện nay, với cường độ, chất lượng, bầu không khí và công tác trọng tài đều ở mức rất cao. Ông đặc biệt chú ý đến vai trò của các tình huống cố định, dẫn số liệu cho thấy khoảng 30% bàn thắng đến từ các pha bóng chết.

Với Brazil, ông dành thời gian riêng cho các bài cố định và chuẩn bị cho loạt sút luân lưu. Ngay trong đợt tập trung tháng 3, các cầu thủ đã tập sút phạt đền, dù World Cup còn nhiều tháng nữa. Đội tuyển có chuyên gia tâm lý thể thao đi cùng, và ban huấn luyện nghiên cứu kỹ cách xây dựng thói quen, quy trình trước khi sút, để cầu thủ bước vào chấm phạt đền với đầu óc rõ ràng, thay vì phó mặc cho may rủi.

Không đội bóng nào hoàn hảo, Brazil cũng vậy

Khi nhìn vào lực lượng, Ancelotti đánh giá Brazil “là một đội tốt” và có thể cạnh tranh với mọi đối thủ. Hàng công có nhiều lựa chọn và phong cách khác nhau: Raphinha, Vinicius Junior, Matheus Cunha, Joao Pedro, Neymar, Gabriel Martinelli, Endrick, Estevao, Rayan, Igor Thiago. Tuy vậy, ông thừa nhận đội không được “phủ kín” hoàn toàn ở mọi vị trí.

Ancelotti đã xem kỹ các ứng viên lớn như Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Anh, Đức, Bồ Đào Nha và kết luận không có đội nào hoàn hảo. Mỗi đội đều có vấn đề riêng, Brazil cũng vậy. Theo ông, đội vô địch sẽ không phải đội không mắc sai lầm, mà là đội đủ mạnh để vượt qua sai lầm của chính mình trong suốt giải đấu.

Không né tránh áp lực vô địch

Ancelotti không tìm cách hạ thấp kỳ vọng. Ông nói Brazil không đến World Cup để “tham dự”, mà để cố gắng vô địch. Ông so sánh với Real Madrid: sau mỗi lần vô địch châu Âu, câu lạc bộ lập tức nghĩ đến lần đăng quang tiếp theo. Sự kỳ vọng đó vừa tạo thêm trách nhiệm, vừa tăng động lực và mức độ tập trung cho toàn bộ đội ngũ.

Sau 40 năm làm nghề, Ancelotti hiểu rất rõ đánh giá cuối cùng về công việc của ông ở Brazil sẽ gắn trực tiếp với kết quả của đội tuyển tại World Cup. Ông chấp nhận điều đó như một phần tự nhiên của vị trí mình đang nắm giữ.

Xem thêm
0
72 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Giải thưởng và làn sóng tranh luận

Danh hiệu Cầu thủ hay nhất Ligue 1 mùa này dành cho Ousmane Dembele đã lập tức tạo ra tranh luận tại Pháp. Tại lễ trao giải UNFP Trophies ở Paris, tiền đạo PSG vượt qua Vitinha và Mason Greenwood, nhưng quyết định này lại gây nhiều ý kiến trái chiều trong truyền thông và người hâm mộ.

Số phút ít, tầm ảnh hưởng vẫn lớn

Dembele chỉ đá chính 9 trận tại Ligue 1, ghi 10 bàn và có 6 kiến tạo, phần lớn những màn trình diễn bùng nổ lại đến ở Champions League. Anh thừa nhận bản thân gặp nhiều vấn đề thể chất và không có nhiều thời gian thi đấu, nhưng khẳng định mỗi lần ra sân đều cố gắng cống hiến cho PSG.

Đồng nghiệp đứng về phía Dembele

Dù thời lượng thi đấu hạn chế, Dembele vẫn nhận được nhiều phiếu bầu từ các cầu thủ. Anh nói “nhận thức đã thay đổi” kể từ khi giành Quả bóng vàng, và nửa đùa nửa thật không biết “thời gian của mình có được tính gấp đôi hay không”, nhưng bày tỏ sự vui mừng vì được chính đồng nghiệp lựa chọn.

Greenwood và Vitinha trong cái bóng giải thưởng

Mason Greenwood ghi 16 bàn tại Ligue 1, nhiều hơn Dembele 6 bàn và thi đấu nhiều hơn hơn 1.300 phút. Vitinha lại được đánh giá là một trong những cầu thủ ổn định nhất của PSG trong hành trình hướng tới chức vô địch quốc nội và trận chung kết Champions League thứ hai liên tiếp. Dù vậy, cả hai vẫn phải nhường danh hiệu cho Dembele.

Sự công nhận từ chính đối thủ

Trong bài phát biểu, Dembele gửi lời cảm ơn gia đình, ban huấn luyện, chủ tịch, HLV Luis Enrique và đặc biệt nhắc tên Vitinha. Tiền vệ người Bồ Đào Nha đáp lại ngay tại buổi lễ rằng Dembele xứng đáng, nhấn mạnh anh là chủ nhân Quả bóng vàng và là cầu thủ hay nhất giải đấu mà họ đang chơi.

Xem thêm
0
2,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật