Khi Viktor Gyokeres bước ra sân Estadio Jose Alvalade, khán đài không hề có chút thù địch. Anh nhận những tràng pháo tay nhẹ, cái bắt tay thân thiện từ nhân viên sân, bầu không khí đủ ấm để một cựu công thần cảm thấy thoải mái. Đó là sự tri ân dành cho tiền đạo từng ghi 97 bàn sau 102 trận cho Sporting. Nhưng chính sự êm đềm ấy lại đối lập hoàn toàn với màn trình diễn im lặng của anh trên sân, gần như suốt 90 phút.
Tiền đạo cắm… mất tích
Gyokeres gần như biến mất khỏi trận đấu. Anh chỉ có 9 lần chạm bóng trong hiệp một, ít nhất trong số tất cả cầu thủ trên sân. Với một trung phong, con số ấy đã là báo động, nhưng vấn đề nằm ở chất lượng: gần như không pha chạm bóng nào tạo ra khác biệt. Hai lần hiếm hoi xuất hiện trong vòng cấm Sporting, anh đều quay lưng với khung thành, không tạo ra nguy hiểm đáng kể. Chỉ trong 45 phút đầu, Gyokeres mất bóng 4 lần, cho thấy sự thiếu kết nối rõ rệt với đồng đội.
Bị cô lập trong hệ thống Arsenal
Arsenal không thể, hoặc không biết cách đưa bóng đến chân trung phong của mình ở những vị trí thuận lợi. Gyokeres bị cô lập, bị vây ráp, gần như không có cơ hội thể hiện những phẩm chất từng làm nên tên tuổi. Sau giờ nghỉ, thế trận có phần sáng hơn nhưng không đủ để thay đổi cục diện cá nhân. Tình huống anh nổi bật nhất lại đến theo cách tiêu cực: pha di chuyển việt vị trong tình huống dẫn đến bàn thắng không được công nhận của Martin Zubimendi. VAR vào cuộc, tước bàn thắng của Arsenal, biến Gyokeres thành một phần tranh cãi thay vì người tạo khác biệt.
Nỗ lực trong bế tắc
Phải đến phút 68, Gyokeres mới có cú dứt điểm trúng đích đầu tiên. Đó cũng không phải cơ hội rõ rệt khi anh bị tới 4 cầu thủ Sporting áp sát trong vòng cấm, cú sút thiếu lực và độ hiểm, không thể đánh bại thủ môn Rui Silva. Pha bóng ấy phản chiếu cả trận đấu của anh: nỗ lực nhưng bế tắc. Những pha bứt tốc, xoay sở trong không gian hẹp, sự lạnh lùng trước khung thành từng khiến cả Bồ Đào Nha dè chừng đều không xuất hiện. Trên sân chỉ còn một Gyokeres lạc lõng, thiếu kết nối và bị hàng thủ Sporting bắt chết.